Thứ Ba, 11 tháng 1, 2022

Thơ Tình Chùm Số 1.246

 

Truyện Mai Lương Ngọc

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 18

 

Trần Hạnh Nguyên âm thầm sầu tủi

Tiện thiếp thành cát bụi phong trần

Quê người đất khách dấn thân

Nhớ về cố quận một sân quế hòe

 

Cây cù mộc vàng hoe lá rụng

Góc nhà huyên mái cũng xác xơ

Tiểu sinh thương nhớ bơ phờ

Tùng quân xa cách bây giờ ra sao?

 

Bến trầm ngư xôn xao nhạn lạc

Vương Minh Phi quốc sắc thiên hương

Phải chăng trong sổ đoạn trường

Chớ nề u hiển vấn vương tang bồng

 

Nhìn sởn gáy thanh đồng sĩ tử

Có hai bên thị nữ đứng hầu

Tám viên quan võ cúi đầu

Khay vàng bệ khảm màn châu điện tiền

 

Thật nguy nga thần tiên thoát tục

Đàn tỳ bà tượng đúc như người

Linh thiêng tuyết ngọc cao vời

Vội vàng sụp lạy lệ rơi đôi hàng

 

Trần tiểu thư mơ màng khấn vái

Nửa hồn mây ngang trái oan khiên

Chuỗi ngày khắc khoải triền miên

Cung đàn dang dở tơ duyên rối bời

 

Chước cầu hòa hại đời con gái

Nỗi oan chồng đày ải tới đây

Ươn hèn bè lũ cáo cầy

Hôn quân xiểm nịnh đặt bầy cống phiên

 

Dòng trâm anh thuyền quyên thục nữ

Học người xưa để giữ tiết trinh

Mặc bầy man rợ hôi rình

Thề không nhơ nhuốc liều mình quyên sinh

 

Dưới ngọn đèn rung rinh huyền ảo

Trước bệ thờ lảo đảo nghỉ ngươi

Thị tỳ mấy đứa một nơi

Ngoài sân canh giữ màn trời thổ binh

 

Bộ công tào thần linh bẩm báo

Vương Chiêu Quân khuyên bảo nàng rằng

Khéo thay duyên nợ xích thằng

Sau này quan trạng khang trang phủ lầu

 

Mai Lương Ngọc công hầu khanh tướng

Trùm gian thần chẳng sống được lâu

Trải qua một trận bể dâu

Hết cơn bĩ cực bắc cầu thái lai

 

Ngày đoàn tụ với Mai công tử

Cùng Xuân Sinh mọi sự quang minh

Chẳng lâu yến tiệc linh đình

Kim bôi hợp cẩn tội tình tiêu tan

 

Nàng nặng tình giang san cố quốc

Rất thủy chung mực thước đoan trang

Chớ nên liều với Trường giang

Lọt hàm cá dữ bẽ bàng thiên thu

 

Thân tứ đại hận thù oan trái

Trả hồn ngươi về lại Bá Phù

Phán truyền lực sĩ vân du

Hộ thân liệt nữ vi vu gió lùa

 

Nàng giật mình từng câu nhớ rõ

Vương Chiêu Quân nhắc nhở đền bồi

Nửa ngờ nửa vực than ôi!

Lẽ nào mộng mị bồi hồi ngẩn ngơ.

 

*Nguyên tác lục bát: “Nhị Độ Mai”

9.6.2020 Lu Hà

 

 

 

Truyện Mai Lương Ngọc

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 19

 

Rồi lên yên thẫn thờ cất bước

Ngựa rung đầu hí trước quân binh

Núi cao đã thấy dáng hình

Hỏi tên Lạc Nhạn phong tình gửi thư

 

Truyền sĩ tốt kiệu đưa lên đó

Đá gập ghềnh lớn nhỏ tai mèo

Chênh vênh vực thẳm thác reo

Chim muông xào xạc vượn treo mình đùa

 

Mọc san sát sim mua chín mọng

Nước trong veo mềm mỏng liễu thanh

Mạch ngầm hồ rộng uốn quanh

Khói sương mờ nhạt mây xanh buông màn

 

Bước tới đỉnh dương gian xa cách

Đường lên mây lau lách xanh um

Rắn trườn ếch nhái lùm xùm

Hang kia vực nọ tối um đất trời

 

Trận âm phong tả tơi cây cỏ

Quá nửa ngày vò võ sầu tang

Da mồi mặt sạm bẽ bàng

Tủi hờn thân phận dở dang duyên tình

 

Cũng bởi tại triều đình bất lực

Để đời ta đến bước đường cùng

Liều mình xuống tới thủy cung

Thà thành tinh vệ chập chùng đảo xa

 

Đoàn thị nữ kêu la náo loạn

Chim nhạn sa bầu bạn trầm ngư

Hạnh Nguyên chẳng chịu chần chừ

Ngàn thu bia đá giống như thuở nào

 

Vương Minh Phi nghẹn ngào báo trước

Bầy rợ hồ đón rước Thúy Hoàn

Đổi thay tỳ nữ phi tần

Thuyền Vu mãn nguyện chứa chan nồng nàn

 

Bỗng có ngay Hoàng cân Lực sĩ

Lệnh Chiêu Quân hộ vệ dẫn hồn

Cuồng phong ngọn sóng dập dờn

Xác đưa tới tận mảnh vườn nhà ai?

 

Nàng bừng tỉnh thiên thai tòa ngọc

Châu Bá Phù tiếng khóc nỉ non

Ấy quan ngự sử lầu son

Tiểu thư đài các tuổi còn cập kê

 

Dáng thướt tha tóc thề lõa xõa

Thích làm thơ xướng họa Vân Anh

Khuê phòng nghe trống điểm canh

Đốt hương vừa buổi đêm thanh gảy đàn

 

Vội truyền gọi Tiểu hoàn nghe lệnh

Soi đèn xem tấp tểnh đôi nơi

Vẳng nghe trong gió tiếng người

A hoàn sợ hãi rụng rời chân tay

 

Người ở đâu lạ thay sõng sượt

Nằm tênh hênh sướt mướt khóc than

Mũ lông vằn vện sợi đan

Yêu ma quỷ sứ toàn thân tím bầm.

 

*Nguyên tác lục bát: “Nhị Độ Mai”

10.6.2020 Lu Hà

 

 

 

 

Truyện Mai Lương Ngọc

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 20

 

Tiểu thư vội xăm xăm tới đó

Dưới ánh trăng nhìn rõ dung nhan

Phải chăng tiên nữ giáng trần

Đỡ người ngồi dậy ân cần hỏi han

 

Hạnh Nguyên mới chứa chan giọt lệ

Trước phu nhân kể lế nguồn cơn

Hòa phiên dang dở cung đờn

Cảnh nhà giông tố, chập chờn sóng oan

 

Tới miếu thờ Chiêu Quân báo mộng

Núi nhạn kia lao xuống hồ sâu

Hoàng cân Lực sĩ cảm sầu

Trung nguyên trở lại vườn Châu Bá Phù

 

Thôi đã vậy oán thù để đó

Rồi sau này nhắn nhủ mẹ cha

Yên tâm ở lại nhà ta

Trời xanh có mắt họa là hồi hương

 

Nhận nghĩa nữ gia đường cẩn bái

Với Vân Anh chẳng ngại chi đâu

Chị em chia sẻ cùng nhau

Trọng tài mến sắc trước sau bạn hiền

 

Nàng rất mừng thuyền quyên thục nữ

Lạy phu nhân nghĩa cử bao dung

Thướt tha yểu điệu thẹn thùng

Tạm thay xiêm áo đồ dùng Vân Anh

 

Đồ da hổ vàng xanh quái thú

Vất bỏ luôn mọi rợ xứ người

Gia nhân ôm bụng bật cười

Giữa sân hỏa táng tả tơi tro tàn

 

Với Vân Anh chứa chan tỉ muội

Học nữ công sớm tối chia hoa

Phấn giồi ngày tháng hài hòa

Đôi khi vắng vẻ nhạt nhòa lệ rơi

 

Nhớ chàng Bích chân trời góc bể

Thương Xuân Sinh sự thể ra sao?

Mẹ cha không biết thế nào

Ngàn trùng cách biệt âm hao chẳng tường

 

Nào ngờ đâu bất lương Lư Kỷ

Có tay trong nghi kỵ Hạnh Nguyên

Vốn dòng quốc sắc thuyền quyên

Lẽ nào chịu nhục tới miền hung nô

 

Sai cấm vệ Đông Sơ bỏ ngục

Trần phu nhân chúng giục bắt luôn

Cả hai công tử  truy dồn

Đảng Công cấp báo phải chuồn cho nhanh

 

Lúc tiễn đưa rắp ranh rình dập

Dưới lùm cây dáng dấp Hạnh Nguyên

Có chàng trai lạ đứng bên

Xem ra tình ý thề nguyền thủy chung

 

Đành bảo nhau vội cùng lẩn trốn

Nhưng chẳng may gặp bốn năm người

Con nhà hư hỏng ăn chơi

Hai chàng hoảng sợ rụng rời chân tay

 

Chạy tới miếu mất ngay hành lý

Bỗng nghe đâu giờ tỵ vây quanh

Rắn đâu vắt vẻo trên cành

Xuân Sinh vội vã lẩn nhanh ra ngoài

 

Quân giáp sĩ dấu hài chàng Bích

Thấy co ro ngồi phịch xuống nền

Chúng bèn lôi tuột xuống thuyền

Ngẩn trông khoang giữa ngồi liền một ông.

 

*Nguyên tác lục bát: “Nhị Độ Mai”

11.6.2020 Lu Hà

 

 

 

Truyện Mai Lương Ngọc

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 21

 

Giọng sang sảng trống đồng ngọc khánh

Bớ tên kia lẩn tránh miếu thần

Gian manh trộm cắp vô luân

Ban ngày ban mặt bất nhân lọc lừa

 

Sinh than vãn gió đưa cành cải

Phận rau răm tê tái thê lương

Chẳng may bị cướp giữa đường

Với cùng bạn học tha phương chốn này

 

Trông dáng vẻ thẳng ngay chính trực

Giòng nho gia học thức hơn người

Truyền đem giấy bút thử chơi

Chàng xin vâng lệnh phun lời ngọc châu

 

Quan xem thơ gật đầu tán thưởng

Chí nam nhi khí trượng thanh cao

Vuốt râu sĩ tử anh hào

Tương lai thành đạt dạt dào mến thương

 

Hỏi tên họ quê hương xứ sở

Sinh thưa rằng: Con ở Thường Châu

Mục Vinh thường gọi bấy lâu

Tu tâm dưỡng tánh làm câu răn mình

 

Quan lại hỏi bình sinh Mai thị

Cùng một vùng nhân sĩ lừng danh

Sinh thưa biết rõ ngọn ngành

Với Mai Lương Ngọc kết thành đồng môn

 

Phùng Lạc Thiên ôn tồn kể lể

Mai Bá Cao huynh đệ với ta

Chả may tan tác cửa nhà

Vợ con thất lạc sơn hà tử sinh

 

Ta được triệu lai kinh phục chức

Nay thấy ngươi quả thực nho sinh

Truyền đem gối nệm chân tình

Nghỉ ngơi thong thả luận bình văn thơ

 

Vui sóng nước cuộc cờ tỉ thí

Chén rượu đào mùi vị cá tôm

Bỗng đâu một buổi chiều hôm

Thuyền ai kề cận tay ôm quyển vàng

 

Mới sát lại nhẹ nhàng thăm hỏi

Châu Bá Phù giọng nói thân quen

Ân sư vốn chẳng dễ quên

Phùng công đạo mạo cấp trên tảo triều

 

Chén hàn huyên bao điều tâm sự

Châu Bá Phù tuần phủ Hồ Nam

Phùng Công hoan hỉ hỏi thăm

Vân Anh đến tuổi trăng rằm cập kê

 

Với phu nhân mọi bề lo liệu

Riêng nha môn tiến cử một người

Mục Vinh văn bút tuyệt vời

Về làm thư lại thảnh thơi đỡ đần

 

Quan lớn tặng hai tân trang phục

Phong nhật trình chúc phúc lên đường

Trượng phu xin chớ vấn vương

Thanh khâm món nợ quan trường phỉ phong

 

*Nguyên tác lục bát: “Nhị Độ Mai”

11.6.2020 Lu Hà

 

 

 

Truyện Mai Lương Ngọc

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 22

 

Bước lên thuyền thong dong thẳng tiến

Chàng Mục Vinh diện kiến công đường

Thanh tao nho nhã khiêm nhường

Giúp quan tuần phủ tinh tường án soi

 

Riêng Xuân Sinh lẻ loi đơn độc

Theo đường mòn hang hốc bụi bờ

Thân hình tiều tụy xác xơ

Sơn đông có thể cậy nhờ Thái Câu

 

Quen biết cha Nhiêu châu phủ lỵ

Đã mấy năm an trí ở nhà

Hỏi thăm mò mẫm lần ra

Niêm phong ngoài cứa sai nha rập rình

 

Cũng bị án triều đình nghi kỵ

Do Lư, Hoàng cố ý bày ra

Tư thông với giặc Sa Đà

Vội vàng lui bước xót xa cõi lòng

 

Thất thểu bước long đong xứ lạ

Thương mẹ cha hầm đá oan khiên

Cùng đường kêu với hoàng thiên

Dòng sông chảy xiết muộn phiền cắt ngang

 

Kỳ diệu thay số chàng chưa hết

Được thuyền chài khẩn thiết vớt lên

Vô tình thả lưới thuyền quyên

Ngồi bên tóc bạc an nhiên lão bà

 

Vội đưa chàng về nhà tĩnh dưỡng

Chẳng ngại ngùng khiên cưỡng làm chi

Thay quần đổi áo tức thì

Mẹ con dò hỏi thầm thì nhỏ to

 

Hãy yên tâm chớ lo phiền muộn

Duyên cớ gì lại muốn quyên sanh

Xuân Sinh mới kể ngọn ngành

Con quan Đô sát kinh thành Trường An

 

Nhưng chẳng may kẻ gian hãm hại

Trần Đông Sơ phủ lại tống giam

Lư, Hoàng hai ngã nhẫn tâm

Mẫu thân cũng bị âm thầm khảo tra

 

Chị bị ép cầu hòa giặc Thát

Đi cống phiên bày đặt mưu gian

Nghe đâu tự hủy hoại thân

Con cùng với bạn miếu thần lủi chui

 

Lính đuổi bắt quyết vùi thân xác

Dưới dòng sông phó mặc mạng này

Không ngờ ngư lão cứu ngay

Ngư bà khuyên nhủ khen thay ý trời

 

Nhớ năm xưa thảnh thơi chài lưới

Vớt giữa dòng một chuỗi ngọc thoa

Ông nhà rơi lệ nhạt nhòa

Để cho con gái tên là Ngọc Thư

 

Thày tướng số thiên tư đoán mệnh

Đường tình duyên tấp tểnh phu nhân

Sau nay gặp được hiền nhân

Hai lần vớt được linh thần gì đây?

 

*Nguyên tác lục bát: “Nhị Độ Mai”

12.6.2020 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét