Truyện kể của Lu Hà phần 7
Phải nói dân Việt mình hiếu học thật, học để làm gì? Học để
ra làm quan, để thoát cảnh nghèo khó ở nông thôn, thoát cảnh xúc đất be bờ đào
mương xẻ máng. Nhưng cái học đó bây giờ đâu còn ý nghĩa giá trị gì nữa. Cái
tiêu chuẩn số 1 để tuyển chọn hệ thống quan lại, cán bộ lại chính là thành phần
lý lịch. Nền móng văn hóa Khổng Tử vẫn còn tiêm nhiễm nặng vào đầu óc dân ta
không thể nào tẩy rửa được về cái gọi là rùi mài kinh sử, tu thân, tề gia, trị
quốc bình thiên hạ, thật là buồn cười lố bịch. Ngày đó hết lớp 7 thi tốt nghiệp,
nếu đỗ thì thi tiếp lên cấp 3, hay đi học sư phạm theo hệ 7+2 để ra làm thày
giáo cô giáo. Số tuyển chọn lọt được vào cấp ba là ưu tú, số còn lại dưới ưu tú
lại đi theo ngành sư phạm để rồi lại ra làm nghề dạy học. Thày giáo đáng lý phải
giỏi thì người ta lại không coi trọng. Vào học cấp 3 để làm gì? Sau khi hết lớp
10 sẽ thi vào đại học. Học đại học để ra
làm bác sĩ kỹ sư để có lương bổng đãi ngộ cao. May mắn còn ra làm quan, làm cán
sự, trưởng phòng, thứ trưởng, bộ trưởng vân vân…Nhưng vẫn chưa chắc nếu thành
phần lý lịch xấu mà người ta cho là xấu, hay không phải là đảng viên. Lắm chuyện
rối rắm nhiêu khê phiền phức nhưng người ta vẫn lao vào mới lạ, lao vào như con
thiêu thân, như cơn nghiện danh vọng bằng cấp vậy.