Thứ Tư, 18 tháng 3, 2020

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 126


Tài Mệnh Tương Đố
“Video 89“

Kim Trọng trong tập Tài Mệnh Tương Đố của tôi cũng như Kim Vân Kiều Truyện của cụ Nguyễn Du là một nhân vật kín đáo, tính cách không phô trương lộ liễu, chàng không đểu cáng nham nhở vô liêm sỉ giống những hạng đàn ông như Mã Giám Sinh, Sở Khanh, Bạc Hạnh, Hồ Tôn Hiến hay anh hùng dũng mãnh như Từ Hải, hay quá si tình nhưng lại nhu nhược như Thúc Sinh. Kim Trọng là hiện sinh của lý trí của nhân phẩm, với một tấm lòng yêu hương vị tha bao dung. Kim Trọng luôn tùy cơ tùy hoàn cảnh mà xử sự ứng biến cho hợp lý và phải đạo thuận theo lòng người và thiên lý. Thật đúng với cái tên chữ của chàng là Kim Thiên Lý. Thật ra Trọng không làm gì nhiều cho Thúy Kiều nhưng Thúy Kiều lại luôn nhớ tới chàng là bởi sự tôn trọng của phẩm giá và tâm hồn. Nghe nói trong tác phẩm văn xuôi của Thanh Tâm Tài Nhân có mô tả giấc mơ của Kiều về một đêm tân hôn và nàng đã trao thân cho chàng và nàng đã hoàn toàn tự nguyện gửi gắm trinh tiết của mình cho chàng cho dù chỉ là giấc mơ thôi. Nhưng cả tôi và Nguyễn Du đều không đề cập đến giấc mơ này mà đi thẳng vào cái thực tế phũ phàng ba chìm bảy nổi chín lênh đênh của nàng. Nguyễn Du và tôi là đôi song kiếm hợp bích như Dương Quá và Tiểu Long Nữ trong Thần Điêu Đại Hiệp, một môn võ công của thơ lục bát và song thất lục bát. Tôi không đếm lại số câu thơ của tôi trong tập Tài Mệnh Tương Đố như người cha sinh ra một đứa con còn đếm xem trên thân thể nó có bao nhiêu sợi lông tơ, nhưng tôi tin chắc là tôi còn viết dài hơn cả cụ Nguyễn Du. Cụ Nguyễn Du viết liền một mạch là 3254 câu, còn tôi là 101 bài thơ song thất lục bát liên tiếp bám chặt theo nhau. Bạn nào có thời gian tỉ mỉ đếm số câu trong từng bài rồi gom lại xem tôi nói có đúng không? Tôi không hề đếm lại nhưng tôi lại tin chắc mình còn viết dài hơn mới lạ? Nhất là đoạn mô tả nhân vật Hoạn Thư mà tôi cho khó mô tả nhất, tâm lý trạng thái tinh thần, những mưu tính rất phức tạp, kế đến là Kim Trong cũng khó mô tả. Kim Trọng không phải là con người của hành động gân bắp sức lực, mà là con người của lý trí, suy sét, quan sát thế giới tâm linh ròi mới đi đến những quyết định hành động đúng đắn. Nói như vậy không có nghĩa Kim Trọng là kẻ thụ động, ba phải.


“Thúy Kiều đã nặng lòng công tử
Mong mỏi ngày kết nghĩa tào khang
Nào ngờ đôi lứa dở dang
Giữa đường đứt gánh phũ phàng phân ly

Cơn giông tố bất kỳ thảm khốc
Phải bán mình cứu chuộc cha về
Quản chi dặm nẻo sơn khê
Cù lao chín chữ trăng thề héo hon

Cậy Thúy Vân em còn thơ dại
Dây tơ hồng nối lại mối duyên
Ngàn thu chị sẽ không quên
Dẫu cho thác xuống cửu tuyền chưa thôi

Thân bèo bọt nổi trôi đây đó
Gió hắt heo ngọn cỏ lắt lay
Rảy cho chén nước cầu may
Thấy con bướm trắng là hay chị về

Kim vật vã nửa mê nửa tỉnh
Mắt trợn trừng bi kịch ai hay
Đời sao bạc bẽo đắng cay
Cả nhà hoảng hốt tìm thày thuốc thang

Ông vỗ về nhẹ nhàng khuyên giải
Ván đóng thuyền em gái còn đây
Ngàn trùng xa cách thơm lây
Kim bôi hợp cẩn vui vầy tử sinh

Nghĩa đèo bòng thần linh chứng giám
Lòng thủy chung muôn dặm nẻo xa
Cũng là máu mủ trong nhà
Lá rơi về cội ông bà tổ tiên

Chàng ngồi dậy ưu phiền tư lự
Giở kim hoàn do dự đàn hương
Lòng càng rẫu rĩ như tương
Xót xa đòi đoạn khóc thương Thúy Kiều

Bước chân đi liêu xiêu chẳng vững
Vân đỡ chàng cố đứng vịn vai
Giọt sầu chưa bớt nguôi ngoai
Vì tôi trót lỡ đường dài biệt tăm

Lời vàng đá tơ tằm đã cuốn
Chưa gối chăn ý muốn vợ chồng
Phải điều đâu dám nói không
Tâm linh cách cảm núi sông trọn lòng“



Tài Mệnh Tương Đố
“Video 90“

Sau những cơn đau lòng vật vã khóc than sướt mướt về chuyện nàng Kiều đã ra đi. Kim Trọng thì vẫn cứ là Kim Trọng con người của lý trí, chàng biết rằng khổ đau vật vã mãi cũng chẳng giải quyết được việc gì, Kiều vẫn cứ biệt tăm vô âm tín. Chàng phải sớm tỉnh táo thay Kiều chăm sóc hai ông bà Vương viên ngoại, nhận kết hôn với Thúy Vân theo sự gửi gắm ký thác của Kiều, sửa sang nhà cửa, chu cấp tiền bạc cho Vương Quan tiếp tục dùi mai kinh sử, đợi ngày hai anh em cùng về kinh đô ứng thi. Có ra làm quan cho triều đình mới có cơ hội tìm ra tung tích nàng Kiều.

“Càng tưởng nhớ sầu đong chờ đợi
Gặp lại nàng tôi mới yên tâm
Đành rằng cốt nhục tình thâm
Tháng năm khắc khoải âm thầm khổ đau

Việc kíp trước mau mau thu xếp
Vườn Thúy xưa dọn dẹp khang trang
Sắm sanh vật dụng sẵn sàng
Ông bà đón rước thay nàng lo toan

Bao công sức gian nan chẳng quản
Viết thư đi đều đặn nhắn nhe
Lâm Thanh mấy độ đi về
Dò la tin tức sơn khê dặm đường

Tháng ngày dài thê lương ảo não
Người một nơi kẻ bảo nơi kia
Thương đau giọt lệ đầm đìa
Thân hình tiều tụy  hồn lìa chiêm bao

Sinh thảm thiết khát khao hy vọng
Tăm cá sôi trông ngóng cánh chim
Xa xăm mòn mỏi im lìm
Cuốc kêu rền rĩ bóng chìm xác ve

Ông bà quyết nên se duyên sớm
Đóa hoa nhà thấm đượm hơi sương
Chọn ngày làm lễ gia đường
Thúy Vân đến tuổi xuân đương dậy thì

Người yểu điệu kẻ kia uyên bác
Tài văn chương đàn hạc xứng đôi
Dập dìu hoa bướm bồi hồi
Nâng niu chén rượu kim bôi mặn nồng

Đêm tân hôn vợ chồng âu yếm
Chốn thiên thai dấu diếm làm gì
Thanh mai trúc mã rầm rì
Yến oanh thỏ thẻ thầm thì thâu canh

Vui duyên mới chưa đành an phận
Nỗi nhớ nàng Kiều hận gió trăng
Ngờ đâu hai chữ xích thằng
Mang từ chân chị khéo chằng sang em

Cứ vương vấn buông rèm than thở
Đốt lò hương nức nở thư phòng
Châu tuôn đòi đoạn nát lòng
Phím đồng lạnh ngắt sầu đong càng đầy

Khói trầm bay gió lay ngọn cỏ
Áo xiêm người bóng nhỏ chiều hôm
Mơ màng chới với tay ôm
Chập chờn đom đóm hương thơm cuối vườn

Khi say khướt đòi cơn ân ái
Gọi tên Kiều tê dại lòng ai
Sáng ra e ngại nét ngài
Vào ra tha thiết trang đài liễu xanh

Tuần trăng mật qua nhanh vội vã
Chàng nguôi dần vàng đá thảnh thơi
Bấy lâu lấy lại nụ cười
Tinh thần sảng khoái rạng ngời tinh anh

Mài nghiên mực công danh trông đợi
Quyết phen này vươn tới bảng son
Vườn nhà chim hót véo von
Nửa vầng trăng khuyết lại tròn như xưa“

16.12.2019 Lu Hà



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét