Thứ Sáu, 22 tháng 10, 2021

Thơ Tình Chùm Số 1.245

 

 

Truyện Mai Lương Ngọc

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 13

 

Ngày bừng sáng trời trong quang đãng

Chim líu lo những áng mây lành

Hoa mai nở rộ trên cành

Cả nhà chạy tới chồi xanh lạ lùng

 

Chưa đến mức tận cùng hy vọng

Mai huynh còn nòi giống mừng thay

Lệnh truyền hoa quả đặt bày

Hoa đình đại tiệc vui vày Trần gia

 

Mai công tử đầm đìa ngấn lệ

Biết cùng ai san sẻ nỗi lòng

Trông xa bài vị Mai công

Ra vào dấu diếm sầu đông u hoài

 

Trần công bớt nguôi ngoai tấc dạ

Hỏi Xuân Sinh học đã đến đâu?

Dùi mài kinh sử bấy lâu

Nhân vườn mai nở đến cầu vịnh thơ

 

Hòn non bộ ngẩn ngơ mai trúc

Hồ cá bơi tùng cúc xôn xao

Tiểu thư thị nữ bước vào

Bài thơ tứ tuyệt dạt dào tuyệt hay

 

Thơ Hỷ Đồng lòng ngay dạ thẳng

Nhị độ mai kính tặng Trần công

Thuyền trôi sóng nước tang bồng

Gươm đàn nặng gánh dòng sông ân tình

 

Thơ gấm vóc thêu hình cẩm tú

Tiểu thư thưa, nữ tử văn nhân

Tay tiên họa đủ ba vần

Xuân Sinh thuận bút tần ngần bốn câu

 

Ba bài thơ liên châu ngọc bội

Trần công mừng bàn với phu nhân

Hỷ Đồng cảnh ngộ gian nan

Cũng giòng nho học bần hàn bấy nay

 

Kẻ có tài chẳng may ly loạn

Đến nhà ta lánh nạn chờ thời

Sân Trình chẳng nỡ hẹp hòi

Coi thường cửa Khổng tôi đòi xem khinh

 

Gọi Hỷ Đồng Mai Sinh đội lốt

Chưa vội vàng đường đột nói ra

Mai công cũng chính là cha

Một mình thui thủi vườn nhà sửa sang

 

Nhân rảnh rỗi lang thang phố huyện

Cảnh phồn hòa thử đến châu Dương

May thay gặp buổi thanh lương

Ung dung đây đó phố phường xem sao

 

Đường rộng rãi lầu cao quán xá

Gạch ken nền tường đá mấy nơi

Tạ vương mấy chốn rong chơi

Xe lừa chen chúc chào mời viễn phương

 

Tiệm Cao Ly Tây Dương chung cảng

Sóng Trường giang chạng vạng buồm về

Hoàng hôn san sát lá tre

Chài lan lửa lựu thuyền kề bến neo.

 

*Nguyên tác lục bát: “Nhị Độ Mai”

7.6.2020 Lu Hà

 

 

 

Truyện Mai Lương Ngọc

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 14

 

Sinh trở lại dọc theo khe nước

Chập trùng mây lần bước tới nơi

Hồ sen đờ đẫn cá bơi

Hoa đình chẳng thấy bóng người vào ra

 

Mé tây hiên cung nga chênh chếch

Mùi hương bay tiếng ếch râm ran

Liễu xanh sờ soạng mê man

Lòng chàng rạo rực nồng nàn vì đâu…?

 

Bài vị không mái đầu lã chã

Giọt sương rơi ai đã lấy đi ?

Ngao du mấy tiếng một khi

Tiểu thư mang đến thầm thì cùng cha

 

Ông bàng hoàng trào ra nước mắt

Vương Hỷ Đồng phiêu bạt trần ai

Phải chăng công tử họ Mai?

Hết cơn bĩ cực thái lai rạng ngời

 

Đòi Thúy Hoàn theo lời ông nói

Hãy đến bên ướm hỏi xem sao?

Mai Lương Ngọc, chẳng lẽ nào

Cả gan Trần phủ lạc vào ẩn thân?

 

Quân triều đình xa gần truy bắt

Lư Kỷ kia tai mắt đầy đường

Lại còn đội lốt Hỷ Đồng

Tru di tam tộc tổ tông thiệt thòi

 

Chàng Mai Bích rụng rời sợ hãi

Chạy tới ông chẳng ngại nói ra

Cầu xin Bồ tát Phật đà

Con đây chính thực mới là Mai sinh

 

Kể từ khi triều đình khép tội

Cả nhà con phải vội chia ly

Sơn đông thân mẫu vân vy

Hầu Loan tráo trở chai lỳ mặt mo

 

Được sư phụ cứu cho thoát chết

Vương Hỷ Đồng thống thiết hoàng thiên

Đồ Thân thảm khốc sầu miên

Bao nhiêu tình tự ưu phiền kể ra

 

Ông vỗ về thiết tha an ủi

Trời xui con run rủi tới đây

Thương yêu bát nước vơi đầy

Chở che bao bọc vui vầy sớm hôm

 

Ao nhà ta cá tôm không thiếu

Vườn quả tươi hành kiệu đủ sài

Mong con gắng học thành tài

Anh em bầu bạn một hai trọn lòng

 

Ông thu xếp cùng phòng công tử

Trần Xuân Sinh nghĩa cử sẵn sàng

Văn chương tri kỷ thênh thang

Chiếu tâm trò chuyện xênh xang tháng ngày

 

Với Hạnh Nguyên thầm say vẻ ngọc

Bà rỉ tai nòng nọc cắn đuôi

Trai tài gái sắc vừa đôi

Bảng vàng ló rạng tới hồi vu quy.

 

*Nguyên tác lục bát: “Nhị Độ Mai”

7.6.2020 Lu Hà

 

 

 

 

Truyện Mai Lương Ngọc

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 15

 

Bà chấp thuận cũng tùy ông đó

Thúy Hoàn nghe to nhỏ thầm thì

Thanh mai trúc mã đền nghì

Thuyền quyên thục nữ tu mi anh hùng

 

Bởi nguyệt lão tơ chùng chỉ rối

Khéo se duyên lại vội cắt rời

Bắc nam chia rẽ đôi nơi

Ngày vui chưa hết lệ rơi đôi hàng

 

Bỗng thái giám vội vàng bầm dập

Chiếu nhà vua truyền gấp Trần gia

Đọc lên mới biết rằng là:

Ở ngoài biên ải Sa Đà khởi binh

 

Lư Tướng quốc hòa bình hiến kế

Gái họ Trần vui vẻ cầu thân

Ban cho phẩm ngạch Chiêu Quân

Kiệu xe giám mã đưa chân cống Hồ

 

Lão gian tặc mưu mô xảo quyệt

Quyết ra tay trừ diệt hiền thần

Bất tài thao lược kinh luân

Giữ yên bờ cõi hiến thân má đào

 

Nàng Hạnh Nguyên nghẹn ngào ứa lệ

Tránh làm sao mưu kế khọm già

Non sông cách biệt chia lìa

Hán, Hồ, Tần, Sở khắc bia để đời

 

Họ Đặng cũng là người chính trực

Bạn Trần công căm tức nghiến răng

Bất ngờ lẻn tới thưa rằng:

Đệ đi hộ vệ mọi đằng tùy cơ

 

Trong kiệu vàng hững hờ Lư Kỷ

Đợi ngoài sân quân kỵ đứng hầu

Bốn mươi thị nữ xe châu

Áo Hồ đưa tới sức dầu thơm hoa

 

Mặc sảnh đường lời qua tiếng lại

Bầy cẩu nô xăng xái loăng quăng

Nhà trong nàng mới dặn rằng:

Chị đi chăm sự mọi đàng cậy em

 

Vội đóng cửa buông rèm thổn thức

Ngoài hai thân phụ ước chàng Mai

Ngồi lên chị lạy một hai

Công cha nghĩa mẹ tuyền đài chẳng quên

 

Phận là gái thuyền quyên trinh tiết

Tấm lòng này bi thiết sầu tang

Trái tim chị hiến dâng chàng

Khối tình mang xuống suối vàng chưa tan

 

Non nước này gian thần bè đảng

Cảnh trầm luân cay đắng xiết bao

Khổ đau bao kẻ cần lao

Chia đàn xẻ nghé ruột bào dạ đau

 

Mỹ nhân kế phải đâu hữu hiệu

Vua u mê chẳng hiểu sự đời

Rồi đây muôn dặm đất trời

Nấm mồ vô chủ sương rơi mưa dầm.

 

*Nguyên tác lục bát: “Nhị Độ Mai”

8.6.2020 Lu Hà

 

 

 

 

Truyện Mai Lương Ngọc

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 16

 

Bởi cốt nhục tình thâm dang dở

Chị sang ngang em ở lại nhà

Một hai cầu khẩn thiết tha

Còn chàng Mai đó cũng là anh em

 

Vả bậc ấy chị xem quân tử

Tướng công khanh sử sự hơn người

Trông ra khoa bảng tới nơi

Anh em bầu bạn trọn đời thủy chung

 

Chị ra đi mịt mùng năm tháng

Chữ hiếu trung cáng đáng nhờ em

Cội già lá rụng vương thềm

Mùa đông giá lạnh nỗi niềm hai thân

 

Nếu thương chị đến tuần hàn thực

Tiết thanh minh thao thức gọi hồn

Chập chờn ngọn cỏ heo may

Rảy cho chén nước hương bay chị về

 

Ngoài cửa chực sẵn xe đón rước

Lư Kỷ bèn đi trước dẫn đường

Rèm buông từ giã quê hương

Đảng Công cưỡi ngựa đao thương sẵn sàng

 

Đi cạnh xe hai chàng thân thích

Gần biên cương tiếng địch tù và

Xuân Sinh, Mai Bích thiết tha

Nửa hồn mơ tỉnh hải hà ly tao

 

Tiện nữ tới yếm đào e thẹn

Đỡ xuống xe rón rén bước chân

Chàng Mai bên cạnh bần thần

Xuân Sinh biết ý ngại ngần lui ra

 

Dưới lùm cây mặn mà âu yếm

Lén cầm tay dấu diếm trâm cài

Của này gửi lại cho ai

Thiếp dù thác xuống tuyền đài không quên

 

Phận hồng nhan thuyền quyên yếu ớt

Dây xích thằng đùa cợt trêu ngươi

Mối thù oán hận ngàn đời

Ghi xương khắc cốt giữ lời thề xưa

 

Nghĩa xuân thu tình chưa bén gốc

Rễ chưa đâm nảy lộc sinh hoa

Than ôi chén rượu nhạt nhòa

Làm duyên một chút cành thoa tặng người

 

Hồn sau này rong chơi đây đó

Ngọc châu tìm Hợp Phố giếng khơi

Nhìn nhau giọt lệ tuôn rơi

Dầm dề vạt áo đất thời thảm thê

 

Chốn Trùng đài não nề cảnh vật

Thắp nén hương gói đất nước nhà

Thiếp chàng âm ấm làn da

Sát nhau đồng cảm xót xa cõi lòng

 

Vừa lúc ấy Đảng Công bước tới

Giục lên xe vời vợi ải quan

Phân chia hai ngả giang san

Đường đi khấp kểnh bạt ngàn thông reo

 

Hạnh Nguyên phải mặc theo lối rợ

Vẻ man phương loang lổ da phơi

Lông cài trên mũ chơi vơi

Đổi hình khuê nữ ra người Yên chi

 

Quân thiết kỵ bốn bề kéo đến

Chàng họ Mai hổn hển chia ly

Lên yên sửa gọn nhung y

Yến oanh tan tác ầm ỳ suối than!

 

*Nguyên tác lục bát: “Nhị Độ Mai”

9.6.2020 Lu Hà

 

 

 

Truyện Mai Lương Ngọc

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 17

 

Trong giây phút muôn vàn buồn tủi

Hai anh em cắm cúi làm thơ

Thất ngôn bát cú đâu ngờ

Tràn ly bát nước thẫn thờ xót xa

 

Ngựa hý vang quan hà thăm thẳm

Nỗi sầu riêng gửi gắm non sông

Kẻ về cố quốc ngoái trông

Người đi xứ lạ mênh mông dặm trường

 

Nàng dặn với đừng thương khóc nữa

Mối thù này chất chứa nguồn cơn

Moi gan nghịch tặc chẳng sờn

Án đày dằng dặc chập chờn bóng mây

 

Đường đôi ngả như ngây như dại

Chốn biên cơn tê tái bướm hoa

Sương rơi khóe hạnh nhạt nhòa

Đầm đìa nước mắt lòa xòa cỏ may

 

Lá vàng bay lắt lay trong gió

Tiếng man nhân đây đó hú vang

Dẫm chân trên bãi cát vàng

Xa gần réo rắt mơ màng bắc phương

 

Còi lư diệp ngô công phấp phới

Cờ man di chấp chới gần xa

Núi đồi đồng cỏ bao la   

Cừu dê chạy nhảy tù và thổi vang

 

Ngựa dong duổi dưới hàng tùng bách

Chân núi cao nền gạch điện tiền

Thổ binh quỳ xuống thưa liên

Hà Lan nổi tiếng ấy đền Tử Khanh

 

Nàng xuống ngựa lòng thành khấn vái

Thắp nén hương trăm lạy Tô công

Cống Hồ thân phận má hồng

Làm sao thoát khỏi chất chồng tai ương

 

Tiện bút nghiên thơ đường luật vịnh

Miếu một bài sơn tịnh hai bài

Xong rồi thư thả gót hài

Thăm hăng Tô Vũ trần ai lạnh lùng

 

Rồi lên ngựa chập chùng Hắc Thủy

Mộ Chiêu Quân bi lụy thuở nào

Cùng là cảnh ngộ liễu đào

Chắp tay quỳ lạy nghẹn ngào hương bay

 

Sai thị tỳ quẳng ngay hòm áo

Xuống dòng sông lảo đảo cánh chuồn

Chập chờn bướm trắng mà buồn

Còn đâu hoa nữa lệ tuôn đôi dòng

 

Rồi lặng lẽ long đong nước kiệu

Dõi trông thấy miếu rất gần

Dừng cương hỏi lại thổ quan

Nương nương chỗ ấy Chiêu Quân phụng thờ

 

Trần Hạnh Nguyên thẫn thờ xuống ngựa

Đá rêu phong đứng tựa lan can

Ngước nhìn giọt lệ ứa tràn

Dao hàn cắt thịt trăm ngàn kim châm

 

*Nguyên tác lục bát: “Nhị Độ Mai”

9.6.2020 Lu Hà

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét