Thứ Năm, 10 tháng 8, 2023

Thơ Tình Chùm Số 1.251

 

Truyện Mai Lương Ngọc

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 43

 

Nền phúc hậu hai nhà trọn vẹn

Đức thọ cao rón rén gót lân

Thung thăng thăm viếng đền xuân

Bát đồng ngũ quế xa gần ngợi khen.

 

Cõi người ta bao phen chìm nổi

Phật đoái thương mấy nỗi truân triên

Cởi ra buộc lại triền miên

Đôi khi lỏng lẻo hoàng thiên lưới trời

 

Bởi hóa công khắp nơi giăng mắc

Thân sang hèn nào khác chi nhau

Bụi mờ phủ lấp vàng thau

Dữ lành chính bởi nhuốm màu mực tâm

 

Cũng lắm kẻ mưu thâm kế hiểm

Phỉnh nịnh quen dấu diếm tim gan

Bàn riêng với bạn kim lan

Nhân chi bổn tính sàn sàn bậc trung

 

Như Lư Kỷ, Hoàng Tung ngu dốt

Lưới trời thưa khó lọt làm sao

Bất tài lắm chuyện tào lao

Dối trên lừa dưới trời nào buông tha

 

Mai Bá Cao nho gia đạo hạnh

Vốn thẳng ngay trọng trách can ngăn

Gián quan chẳng ngại nguy nan

Vu oan giá họa gian thần sá chi

 

Người chính trực tu mi nam tử

Chẳng băn khoăn do dự tần ngần

Dẹp trừ gian nịnh phản thần

Trung quân ái quốc vì dân quên mình

 

Có hoàng thiên thần linh chứng giám

Tấm lòng thành mưa thấm đất nhuần

Nảy mầm trổ lộc tinh thần

Hoa thơm muôn thuở giang san sử vàng.

 

*Nguyên tác lục bát: “Nhị Độ Mai”

Xin hết truyện

 

26.6.2020 Lu Hà

 

 

 

Tố Nữ Kỳ Tiên

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 1

 

Giở từng trang nhân duyên cổ sự

Đĩa dầu hao tư lự bấy lâu

Bức tranh tố nữ từ đâu?

Sông nam núi bắc bể dâu tình trường

 

Duyên kỳ ngộ tơ hồng oanh yến

Lưu Nguyễn xưa sau đến Bùi Trường

Mây mưa hoan lạc đài dương

Vu sơn thần nữ Sở vương thuở nào

 

Phường Bich Câu rì rào suối biếc

Bầu xinh tươi nuối tiếc tuổi xuân

Dập dìu tài tử giai nhân

Bướm hoa dan díu bần thần gió đông

 

Rặng liễu xanh ngàn thông vi vút

Ánh trăng vàng heo hút bóng mây

Chập chờn đom đóm canh chầy

Lựu phun lửa hạ ngất ngây cung đàn

 

Non nước ấy nồng nàn mai trúc

Cảnh rêu phong thúc giục dấu tiều

Quỳnh giao ẻo lả dáng chiều

Triều Lê đương hội xuân kiều trổ hoa

 

Thời Hồng Đức thái hòa thịnh trị

Biết bao nhiêu kẻ sĩ truân chiên

Có chàng công tử Tú Uyên

Họ Trần phúc ấm xuân huyên mọi đàng

 

So tài mạo thênh thang cất bước

Vẻ khôi ngô thao thức hơn người

Thông minh tư chất tính trời

Còn khi đồng ấu rong chơi sân Trình

 

Vui cửa Khổng hữu tình thắng cảnh

Thị thành pha mấy nhánh lâm hoa

Hoàng hôn tha thướt quần thoa

Lầu thơ êm ái chan hòa túi thơ

 

Sẵn tiền bạc ngẩn ngơ trúc bạch

Sóng lăn tăn luồng lạch quanh co

Mặt hồ vùng vẫy cánh cò

Vịt trời ngụp lặn cá to thiếu gì?

 

Lau chắn vách rầm rì suối nhạc

Chim líu lô đàn hạc say xưa

Vẳng nghe tiếng gió đò đưa

Hương sen buổi sớm ban trưa nắng vàng

 

Ba nghìn cõi mênh mang thế giới

Chốn nào vui vời vợi cảnh tiên

Khát khao hội ngộ thuyền quyên

Hằng Nga sõng sượt đào nguyên bến tình

 

Lá ngô rụng điêu linh bướm trắng

Thời gian trôi ngày tháng xong chưa?

Giọt sầu lã chã như mưa

Sinh già bệnh tử chẳng chừa một ai

 

Não nùng thay tuyền đài cách trở

Bóng hai thân cổ độ trăng soi

Bát cơm quả trứng mặn mòi

Rảy thêm chén nước lệ rơi đôi hàng

 

*Nguyên tác thơ lục bát “Bích Câu Kỳ Ngộ“

26.6.2020 Lu Hà

 

 

Tố Nữ Kỳ Tiên

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 2

 

Uyên rầu rĩ vành tang cỏ dại

Hàng cờ đen tê tái xót xa

Cuốc kêu khắc khoải ta bà

Dương tà khuất bóng mẹ cha nấm mồ

 

Gánh thâm tình nhấp nhô bờ đất

Nặng đôi vai lật đật tháng ngày

Bầu nhan sạch sẽ trắng tay

Mai tàn trước gió hơi may sau vườn

 

Mái thảo đường cô đơn lạnh lẽo

Mưa thấm nền chèo bẻo dậu thưa

Tiếng gà eo óc ban trưa

Đàn con tìm mẹ dấu xưa mịt mờ

 

Giọt sương rơi bơ vơ cành bưởi

Gốc mít già tức tưởi lá bay

Xế chiều buồng chuối lắt lay

Không sào gậy chống đắng cay nỗi niềm

 

Phong cảnh lại buồn thêm tâm dạ

Lòng người đâu sắt đá trơ trơ

Hoàng hôn đom đóm dật dờ

Hồn mây phảng phất hững hờ gió đông

 

Thôi đành vậy bước đường túng quẫn

Chút gia tài lận đận đổi thay

Muối dưa đạm bạc qua ngày

Cơm niêu nước lọ tỉnh say mặc đời

 

Mùi trần ải nếm chơi đây đó

Mạch sầu vơi bể khổ cạn dần

Thảnh thơi bút mực văn nhân

Mấy phen Lý, Đỗ xa gần xôn xao

 

Danh tiếng thơm Tô, Tào non nước

Gấm thêu lời ô thước cầu vồng

Dẫu cho trắng nợ tang bồng

Ngưu Lang, Chức Nữ ráng hồng chiều buông

 

Cánh hạc bay bềnh bồng mây gió

Bến sông hồng ngọc đỏ Lam điền

Vàng gieo bóng nước thần tiên

Ôm cầm đợi khách cắm thuyền chờ trăng

 

Chùa Ngọc Hồ chay tăng nô nức

Cảnh Phật đà háo hức giai nhân

Dập dìu tài tử mừng xuân

Chật đường mã tích xa Trần ngổn ngang

 

Bước du ngoạn sinh đang cắm cúi

Vãn cảnh chùa thơ túi rượu bầu

Mải vui gốc rạch mấy câu

Bóng kim ô đã gác đầu non tê

 

Gió nồm nam hoa lê lả tả

Chúng bảo nhau thong thả ra về

Sinh còn ngây ngất đê mê

Bỗng đâu chiếc lá thơ đề bay qua

 

Nhặt thử coi nhạt nhòa sương thấm

Tủm tỉm cười lẩm nhẩm ba vần

Bốn câu thi tứ bội phần

Thế gian hiếm có tao nhân ghẹo người

 

*Nguyên tác thơ lục bát “Bích Câu Kỳ Ngộ“

26.6.2020 Lu Hà

 

 

 

 

Tố Nữ Kỳ Tiên

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 3

 

Toan lấy bút họa lời đáp trả

Mùi xạ hương sao đã thoảng bay

Tam quan ngọn gió heo may

Vân y phấp phới đắm say nửa hồn

 

Hoa phong nhụy bồn chồn gương mặt

Nhạn lưng trời bằn bặt trầm ngư

Sen vàng bảng lảng chân như

Mắt huyền lúng liếng thiên tư rạng ngời

 

Bệnh Trương sinh lả lơi tình tứ

Sóng ba đào tư lự thiết tha

Đắn đo gang tấc mượt mà

Lưả lòng âm ỉ tuyết ngà nấu tan

 

Liều bước tới tần ngần ướm hỏi

Khách từ đâu tới hội xuân hoa

Gặp thời mưa thuận gió hòa

Quỳnh giao xao xuyến quần thoa nhạc vàng

 

Nàng e lệ dịu dàng thỏ thẻ

Biết tìm ai san sẻ cung đàn

Hôm nay nhân buổi thanh nhàn

Gặp mùa đố lá dân gian hữu tình

 

Kẻ bần nho thư sinh bạc bẽo

Nợ thanh khâm lẽo đẽo theo chân

Mong sao đèn sách chuyên cần

Đài gương soi đến tấm thân bọt bèo

 

Đường nhân duyên cheo leo đỉnh núi

Bấy lâu nay thui thủi một mình

Tơ hồng vời vợi thiên đình

Làm sao cột chặt chân tình keo sơn

 

Hội già lam chập chờn ong bướm

Nơi cửa không thấm đượm hơi sương

Chẳng hay sàm sỡ giữa đường

Làm sao tránh khỏi cương thường thị phi

 

Chốn Phật đài tu trì hạnh ngộ

Ánh trăng thiền cứu độ bờ mê

Mấy khi bên gốc bồ đề

Lạc đường ân ái nẻo về đó sao

 

Đóa hải đường dạt dào trong gió

Khách lãng du đây đó dạt dào

Ngẩn ngơ tiên tử yếm đào

Yến oanh khêu gợi lao xao trên cành

 

 

Khắp bốn phương kinh thành hò hẹn

Thề ba sinh trọn vẹn mười nguyền

Tiền duyên trả nợ tu đền

Nhờ tay kim tướng tạo duyên xích thằng

 

Thành sầu khổ cao tăng mượn phép

Gậy bọc vàng phá dẹp mới cam

Huyền sương giã thuốc chày Lam

Phẩm tiên dâng hiến tay phàm là ai

 

Cầu tiên tử nguôi ngoai ngày tháng

Đợi chờ hoài đằng đẵng bến sông

Ngoảnh đi ngoảnh lại thinh không

Người tiên biến mất bềnh bồng ly tao.

 

*Nguyên tác thơ lục bát “Bích Câu Kỳ Ngộ“

27.6.2020 Lu Hà

 

 

 

 

Tố Nữ Kỳ Tiên

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 4

 

Chàng sững sờ nghẹn ngào thổn thức

Trái tim càng rạo rực nôn nao

Ai hay tiền định kiếp nào

Hồn trăng mây lạnh ứa trào giọt sương

 

Quảng Văn đình vấn vương áng nguyệt

Bâng khuâng nhìn da diết bóng câu

Hồng Lâu Tử Các ở đâu?

Gần xa thăm hỏi bên cầu trúc mai

 

Nơi quán nước trang đài rặng liễu

Non Ngọc kia yểu điệu thuyền quyên

Mà sao sinh vẫn muộn phiền

Không không, sắc sắc người tiên đi rồi

 

Hương trầm bay mấy hồi chưa dứt

Thoang thoảng thơm đàn đứt dây tơ

Ngàn thu đợi đến bây giờ

Bỗng dưng cách biệt hững hờ cá bơi

 

Quên sao được tiếng cười giọng nói

Đóa hoa xinh tươi rói làn môi

Xe loan động bích xa xôi

Trần gian côi cút nổi trôi phận mình

 

Theo ánh trăng hồn sinh ngơ ngẩn

Về tới nhà vơ vẩn canh gà

Đèn khuya muôn dặm quan hà

Thần châu, Bột hải, đâu là núi tiên?

 

Bướm hoa vương đào nguyên róc rách

Mạch tương tư nào trách chi ai

Hỏi thăm rạng liễu Chương Đài

Lá còn xanh thắm u hoài thở than

 

Ngao ngán thay non ngàn bể thẳm

Nhà một gian ảm đạm sớm chiều

Tương Như tức tưởi cô liêu

Phụng cầu hoàng khóc, mĩ miều Văn Quân

 

Khi mượn chén tần ngần tay lựa

So dây đàn chan chứa mỹ nhân

Thư cưu trống mái nên vần

Bến sông Dương Tử tủi thân phấn đào

 

Cũng có lúc sóng gào biển động

Mõ làng khua tiếng trống thu ba

Chuông chùa văng vẳng gần xa

Mây đen che khuất Hằng Nga buông màn

 

Sầu tê tái trăng tàn một nửa

Mảnh tình riêng đứng tựa gốc cây

Đỗ quyên hót sớm bấy chầy

Cái oanh mai mỉa vui vầy với ai?

 

Chùa Ngọc Hồ thoa cài mái tóc

Lá hồng bay bao bọc mây lành

Trên đầu thiếu nữ xuân xanh

Yến anh háo hức kinh thành Thăng Long

 

Buồn rười rượu lửa lòng âm ỉ

Tìm họ Hà thủ thỉ tỉ tê

Cũng là đồng học bạn bè

Nỗi niềm trang trải dãi dề bấy lâu.

 

*Nguyên tác thơ lục bát “Bích Câu Kỳ Ngộ“

28.6.2020 Lu Hà

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét