Thứ Năm, 10 tháng 8, 2023

Thơ Tình Chùm Số 1.253

 

 

Tố Nữ Kỳ Tiên

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 10

 

Chung Lý Bạch nghiêng bầu Đỗ Phủ

Vợ nhiều lần khuyên nhủ không nghe

Suốt ngày chuếnh choáng gầm ghè

Mắm tôm thịt chó lè nhè say xưa

 

Một hai điều nhặt thưa năn nỉ

Chẳng kể chi liêm sỉ sớm trưa

Thói quen đàn đúm chẳng chừa

Rủ rê chúng bạn canh thừa khắc vui

 

Con ma men dập vùi thần xác

Bình nhạt hương tan tác phím đàn

Liệu bề nàng cố cản ngăn

Thẳng tay sinh đánh dã man vô cùng

 

Của bán hết chăn mùng bát đĩa

Hết phép thần chàng rỉa rói nàng

Vũ môn cá vượt trễ tràng

Ô hô trường ốc bẽ bàng nho sinh

 

Suối Trữ La bến tình cạn kiệt

Tây Thi đành thảm thiết bỏ đi

Tú Uyên say khướt li bì

Lều tranh xơ xác chim di lạc loài

 

Phường Bích Câu bi ai ảm đạm

Chàng giật mình thê thảm nhìn quanh

Lá vàng xào xạc vắng tanh

Chìa vôi nguẩy đít trên cành mỉa mai

 

Cục phân rơi bụi gai trước mặt

Cỏ lau đầy cứa nát lòng sinh

Lẻ loi chỉ có một mình

Vào ra chiếc bóng thân hình còng queo

 

Thiếu cơm ăn ốm teo lăn lóc

Rượu khô bình khó nhọc đứng lên

Vô tình thấy một túi tiền

Giáng Kiều để lại trên nền đất hoang

 

Chàng lật đật bàng hoàng khôn xiết

Nhớ vợ hiền thảm thiết khóc than

Một thời tình nghĩa chứa chan

Thư cưu trống mái nồng nàn Trường giang

 

Vợ chồng ngâu phũ phàng băng tuyết

Cầu kim ô chẳng biết vì sao

Ngưu Lang, Chức Nữ lẽ nào

Loan chia, thúy rẽ sóng gào đại dương

 

Nghĩa Kim lang nửa đường đứt gánh

Nàng Mạnh Khương oán trách chi ai

Trường thành dằng dặc u hoài

Lạy trời khấn đất sân ngoài sương rơi

 

Mặc người say chơi vơi bi lụy

Chốn âm u ma quỷ tỉ tê

Tơ hồng trả ánh trăng thề

Từ nay cách biệt sơn khê dặm trường

 

Sinh thất thểu bốn phương mờ mịt

Dòng sông hồng xa tít mênh mông

Lang thang dọc phố hàng Đường

Cành đa ngơ ngác vấn vương lá hồng.

 

*Nguyên tác thơ lục bát “Bích Câu Kỳ Ngộ“

1.7.2020 Lu Hà

 

 

Tố Nữ Kỳ Tiên

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 11

 

Sinh rầu rĩ trông chừng cửa Bắc

Qua hàng Buồm ngơ ngác nhìn quanh

Đại La một giải đồng xanh

Tô Khê rậm rạp mong manh cánh chuồn

 

Đình Quảng Văn chiều buồn quan tái

Chùa Ngọc Hồ tê dại bước chân

Cầu Đông cá nước ngại ngần

Lẩn xa đàn bướm tủi thân học trò

 

Trời mây xanh cánh cò bay lả

Vía chàng Trương ngọc đá phôi pha

Nửa hồn thương chiếc lá đa

Bài thơ tứ tuyệt Tố Nga xa vời

 

Bởi tại ai ăn chơi vô độ

Chẳng nghe lời người vợ nhân từ

Tiên Thù hiền thục chân như

Vì sao định mệnh lệ dư đôi hàng

 

Xưa Từ Thức động vàng tiên nữ

Gặp Giáng Hương muôn sự tại trời

Nhân duyên tiền định một thời

Ngậm vành kết cỏ trọn đời tao khang

 

Giải Ngân Hà mênh mang sóng vỗ

Vầng trăng thề thiên cổ sầu miên

Muôn vàn tinh tú thần tiên

Lênh đênh hạ giới thuyền quyên yếm đào

 

Cánh hoa trôi lao đao mặt nước

Trận cuồng phong thảm khốc hồng trần

Tưởng đâu duyên phận Châu, Trần

Keo loan se sợi hóa thân đọa đày

 

Hà công tử vừa hay biết chuyện

Mới tính bài quyết đến giải khuyên

Biết đâu ma quỷ thần tiên

Chẳng may cách biệt não phiền làm chi

 

Khổng Phu Tử trí tri vạn vật

Chẳng tin vào tiên Phật trong đời

Trăm năm để lại tiếng cười

Nghìn năm bia miệng kiếp người trần ai

 

Nghe Hà nói trái tai như thế

Uyên lặng thinh chả kể ra gì

Bảo rằng: thôi hãy im đi

Thánh hiền nam tử tu mi trò hề

 

Hà ngao ngán ê chề tủi hổ

Mặc Tú Uyên sầu khổ bất bình

Biết đâu bạn muốn quyên sinh

Thắt lưng trắng nợ trường tình ở đây

 

Ả Hằng kia vén mây rõ cả

Thấy Giáng Kiều bươn bả trước thềm

Ngăn tay mở cửa cuốn rèm

Mặt trông rõ mặt nỗi niềm tiêu tan

 

Rồi ôm nhau khóc than nức nở

Chàng van nàng chớ có bỏ đi

Trúc mai duyên phận đền nghì

Vợ chồng sum họp tương tri một nhà.

 

*Nguyên tác thơ lục bát “Bích Câu Kỳ Ngộ“

2.7.2020 Lu Hà

 

 

 

Tố Nữ Kỳ Tiên

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 12

 

Kể từ khi đôi ta cách biệt

Suốt canh trường thảm thiết nhớ nhung

Mong ngày tái hợp trùng phùng

Mà sao chỉ thấy mịt mùng gió mưa

 

Không cam chịu sớm trưa vắng vẻ

Mái lều tranh san sẻ với ai

Dáng hình vẫn chẳng nguôi ngoai

Nửa đêm thức giấc u hoài tuyết sương

 

Trăng theo bể chán chường cảnh vật

Nỗi niềm riêng lật đật sớm hôm

Đêm nằm co quắp chiếu ôm

Chân cầu sinh tử cá tôm rỡn đùa

 

Suối róc rách sim mua chín rộ

Con nai rừng cấm cố bấy lâu

Trải qua cát bụi bể dâu

Trường tình dậy sóng bạc đầu phong ba

 

Vợ trở lại thiết tha như cũ

Vẫn trọn lòng phu phụ chung lưng

Vườn xuân hoa bướm tưng bừng

Nồng nàn uống chén rượu mừng đoàn viên

 

Hoa đào nở dấu tiên thơ dại

Cành quế yên ưu ái gốc giao

Cái oanh thánh thót dạt dào

Chân Nhi nối giõi anh hào thi thư

 

Phúc lộc thọ thiên tư tột bực

Trần Tố Uyên ra sức dạy con

Sau này khôn lớn bảng son

Hoàng ân báo đáp nước non thái bình

 

Trang thiêu niên thông minh sáng láng

Nửa tiên phàm công trạng rồi đây

Vợ chồng hoan hỉ vui vầy

Vườn rau ao cá cuốc cày ruộng nương

 

Cánh hạc bay bốn phương trời đất

Đỉnh núi cao khoáng đạt tu tiên

Vơi dần tạp niệm ưu phiền

Ung dung thư thả thiên nhiên hài hòa

 

Ngày xuân ngắn ngủi hoa tàn lụi

Tránh làm sao sầu tủi lo toan

Khuyên chàng tu đạo an nhàn

Tránh xa bệnh tật cơ hàn khổ đau

 

Mấy chục năm dãi dầu mưa nắng

Kiếp con người đằng đẵng héo hon

Cần lao tâm lực mỏi mòn

Cơ cầu cam chịu bồ hòn đắng cay

 

Buổi xế chiều heo may gió thổi

Tấm thân già như chuối chín cây

Ốm o xơ xác ve gày

Âm dương đôi ngả đọa đày Phong đô

 

Miền giá lạnh ô hô chin suối

Nấm mồ hoang ổ mối xương tàn

Tò te kèn thổi khóc than

Sinh sinh hóa hóa trần gian mịt mù.

 

*Nguyên tác thơ lục bát “Bích Câu Kỳ Ngộ“

3.7.2020 Lu Hà

 

 

 

 Tố Nữ Kỳ Tiên

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 13

 

Lò hồng quân thiên thu vạn đại

Tránh làm sao lưỡi hái tử thần

Sinh già bệnh thác phàm nhân

Sông mê chìm nổi tấm thân cát đàng

 

Ôm túi da bẽ bàng cây cỏ

Giấc nam kha chăng chớ gốc hòe

Kê vàng đôi mắt đỏ hoe

Bóng câu qua cửa lập lòe đóm bay

 

Đấng anh hùng xưa nay vỗ ngực

Khách hồng nhan thổn thức bạc đầu

Dật dờ mấy nắm cỏ khâu

Dù cho Đồng tước hay lầu Nhạc dương

 

Cuộc binh đao tang thương nhân loại

Cung A hoàn hủy hoại phút giây

Trường thành sừng sững bấy chầy

Hồn ma bóng quế đọa đầy lương tâm

 

Đừng kiêu ngạo đầy mâm vàng bạc

Huyệt mộ sâu ngơ ngác dế giun

Thân tàn xác rữa thành bùn

Công hầu vương bá mối đùn mộ bia

 

Còn huyễn hoặc trau tria ngôi vị

Nợ thanh khâm tỉ thí võ đài

Tranh dành cao thấp với ai?

Chi bằng vào động thiên thai thiếp chàng

 

Bốn mùa xuân thênh thang tám cõi

Khắp ba nghìn thế giới mênh mông

Suối nguồn nhịp phách ngàn thông

Ra vào kim khuyết sắc không lầu tần

 

Trấn Tú Uyên dần dần tỉnh ngộ

Cõi tĩnh say chưa vỡ lòng phàm

Vẫn còn ham hố tham lam

Nho sinh sĩ tử thanh khâm nợ đời

 

Giáng Kiều lại lựa lời thỏ thẻ

Lão Tử xưa rành rẽ vô cùng

Hay chi một chút đỉnh chung

Chu Du, Tào Tháo hận cùng núi sông

 

Gia Cát Lượng ra công đội đá

Thảm thê thay Tư Mã Ý kia

Chẳng lâu rồi lại ra rìa

Cháu con thất đức miệng bia chê cười

 

Chim bay mãi khuân trời xếp đặt

Đấng trượng phu hiển đạt mong manh

Bấy lâu mưu lược tranh giành

Thân phơi đồng nội chiến tranh điêu tàn

 

Biết bao kẻ dã man độc ác

Cọp dữ quen xé xác sinh linh

Hôn quân dung dưỡng kiêu binh

Giang sơn đổ nát triều đình đảo điên

 

Sao chi bằng tu tiên đắc đạo

Kiều, Tùng từng khuyên bảo đó sao?

Vả chàng tư chất thanh cao

Thiếp xem trong sổ tiên tào có tên.

 

*Nguyên tác thơ lục bát “Bích Câu Kỳ Ngộ“

3.7.2020 Lu Hà

 

 

 

Tố Nữ Kỳ Tiên

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 14

 

Chàng tin vợ chân truyền ráng học

Hết tinh tuyền khó nhọc đường tu

Nàng đưa một đạo tiên phù

Bỗng đâu gió cuốn vi vu phương trời

 

Lò kim đan về nơi hỏa tảo

Giở sẵn chương tham khảo luận bàn

Rượu sen thấm giọng trà lan

Thân phàm chấp cánh trần gian nhẹ nhàng

 

Mây lành vây điểm vàng le lói

Vương mẫu chờ vời vợi Lão quân

Bâng khuâng ngũ sắc đằng vân

Hân hoan đôi hạc trước sân đón người

 

Hai vợ chồng cả cười bước tới

Gọi Chân Nhi khen ngợi dặn dò

Mai sao đỗ đạt chớ lo

Xênh xang mũ áo quan to đầu trào

 

Sổ sinh tử Nam tào Bắc đẩu

Mẹ đã xem con đậu ba khoa

Hương hội đình trước Thám hoa

Đứng trên Bảng nhãn con là Trạng nguyên

 

Nhi quỳ xuống phỉ nguyền non nước

Lạy mẹ cha sau trước trọn lòng

Một mai quang diệu tổ tông

Cháu con nối tiếp theo giòng Trần gia.

 

Xin hết truyện

*Nguyên tác thơ lục bát “Bích Câu Kỳ Ngộ“

3.7.2020 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét