Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2016

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 87




Trích: Vua Trần Nhân Tông Thăm Vũ Lâm

Nhân Tông thăm AM động vua cha
Hành CUNG một THUẢ của SƠN hà
Thế núi hình rồng sơn thủy động
Dưới BÓNG tà DƯƠNG tiếng CHUÔNG xa


Hoàng quang Thuận

7 lỗi cơ bản.Trong lịch sử loài người từ thuở xa xưa con người chỉ ú ớ ra hiệu cho nhau. Và đến khi có tiếng nói, đã có sự ảnh hưởng qua lại với nhau trong một hệ thống ngữ âm của các dân tộc trong vùng. Về cách phát âm giọng điệu người Việt, Tàu, Thái, Lào, Miên, Nhật, Triều v. v... là cùng một hệ phái về thơ thì nổi trội là thơ đường luật có nguồn gốc từ cổ phong, kinh thư mà ra.
Luật đường thi phải trải qua mấy nghìn năm thăng trầm đúc kết gạn lọc để tìm ra nguyên tắc gieo vần thích hợp nhất cho lối nói. Niêm luật bằng trắc đã được các bậc cao nhân thánh hiền nối tiếp nhau đến độ huyền hóa nhuần nhuễn vô cùng như trên một bàn cờ. Tính chất thiên biến vạn hoá của ý nghiã là vô cùng tận trong 16 phép niêm đường thi cuả Tàu và 4 phép niêm giải số của Việt Nam.

Sự phá vỡ cấu trúc của mấy tên vô học hủ bại theo nền văn hóa ngoại lai cộng sản với chiêu bài cách tân chỉ là để ngu dân hóa theo lối cổ phong tiền sử xa xưa, hay gà vịt cách tân dở ngô dở ngọng theo kiểu anh Phèo cô Nở là cố tình xoay ngược bánh xe của văn minh và trí tuệ.

Cách làm thơ như ông Thuận là xỉ nhục nền văn hoá Trung Hoa, Việt Nam và các nước trong khu vực. Một lối thơ ngô ngọng thiếu trí tuệ kém cỏi nhưng được bọn đàn em bậu xậu tán dương là một trò chơi nguy hiểm phản lại tiền nhân và tri thức của con người của một tên hạ
Lưu cặn bã của cái gọi là kiến thức văn thơ mà bắt các bậc hiền nhân thức gỉa uyên bác
phải nhắm mắt ca tụng y vì sức mạnh của kim tiền và bạo lực thì còn ra thể thống gì nữa?

Bởi vì cấu trúc đổi thanh và luật niêm của các câu trong thơ dính với nhau về nghệ thuật, tự nó đã thuận theo logich để hài hòa âm điệu và phát triển tinh túy cuả hồn người tới cảnh giới vi diệu, cao xiêu của thơ. Không thể lấy trình độ cuả anh Phèo cô Nở làm nền móng cơ bản để nghệ thuật vị nhân sinh được. Cái đó là dìm tinh hoa xuống bùn đen là tư tưởng đồng hóa cá mè một lứa theo kiểu bầy đàn chuồng trại của Mao, Mác, Lê.


Nhân Tông thăm am động vua cha - Hành cung một thủa của sơn hà? Vua Trần Nhân Tông từ Ai Lao trở về đã thăm ngôi chùa mà vua cha xây dựng và xuống tóc đi tu ở đó là đúng thật như Thuận viết. Nhưng hành cung một thuở của sơn hà là tối nghĩa, chẳng thấy thơ tý nào. Một thuở của đất nước còn bây giờ thì sao? Cái hành cung thờ cúng Phật là cái chỗ trang nghiêm bình thường có gì mà lạ?

Thế núi hình rồng sơn thủy động -Dưới bóng tà dương tiếng chuông xa? Thế núi nào hình rồng, chỗ nào ông ấy cũng rồng với hổ. Sơn thủy động là núi, nước và hang thì có ý nghĩa gì với thơ? Thơ  này vô nghĩa ú ớ vịt giời viết cho gỗ đá, người máy không tim óc nó đọc.

Dưới bóng tà dương tiếng chuông xa? Tiếng chuông nào lại có ở dưới bóng tà dương, và bóng tà dương là gì? Là bóng chiều khi mặt trời lặn. Chỉ có thế thôi là tịt chẳng có âm hưởng gì là thi vị của thơ mà vẫn cứ lăn xả vào mà viết quảng cáo ầm ĩ lên để làm trò khỉ cho muôn đời hay sao?

Xin có thơ sau:

Trúc Lâm Sư Tổ PháiThiền Tu

Tháng sáu phượng rơi cuốc gọi hè
Ai Lao từ biệt nẻo sơn khê
Vua Trần xuống tóc quy y Phật
Đạo hiệu Đầu Đà khắp chốn quê

Ghé thăm chùa cũ nhớ vua cha
Giọt lệ mưa sa cuộc hải hà
Giang sơn bền vững như bàn thạch
Yên Tử Trúc Lâm lập phái tu

Vũ Lâm giếng ngọc trăng soi bóng
Biền biệt thiên thu một nụ cười
Hoa Lư thành cổ chiều lam khói
Rầu rĩ trúc mai vắng bóng người!

thơ làm nhân đọc 4 câu nghêu ngao tự do của Hoàng quang Thuận: Vua Trần Nhân Tông Thăm Vũ Lâm
5.9.2012 Lu Hà

Trích: Chuà A Nậu

A Nậu thờ ĐỨC Phật Thích Ca
Ca Tỳ La Vệ vua băng hà
Bồ đề thái tử thành ĐỨC Phật
Mây ngũ sắc hồng kết ĐẦY hoa

Hoàng quang Thuận

 Có 4 lỗi. Ông này làm thơ hay viết lý lịch trích ngang của Phật Thích Ca đây? Theo tôi đây không phải là một bài thơ nó là mâý câu ú ớ gom nhặt được khi đi chùa nghe lỏm được.
Làm thơ chỉ cần chọn một vị Phật hay La Hán tiêu biểu phù hợp với chủ đề tư tưởng mà  mình muốn viết. Một bài thơ viết ra người ta không biết người viết muốn gì? Mấy tên vị Phật, hay La Hán này cứ đi chùa là biết cần gì phải giới thiệu nhàm chán; Rồi sưng mặt lên thơ đấy, hay chưa, đọc có thấy sướng không? thích không? Có đáng giật giải Nobel mang vinh quang hiển hách tự hào  về cho dân tộc này không? Ông cứ khoe khoang cả thế giới um lên họ tưởng lầm người Việt Nam ngu thiếu văn hóa  mọi rợ thật. Nể quá không lẽ chẳng khen vài câu vút đuôi lấy lòng và cũng chẳng tốn kém mất mát gì cho họ và để thằng Việt Nam chúng nó sướng nó phổng mũi lên và sau đó mặc xác tên thi sĩ hạng bét cà rỉ này với đồng bào đồng loại của nó.

Xin có thơ sau:

Linh Quang Phật Đài

Thích Ca Phật Tổ làng Ninh Mỹ
Thái Tông công đức để cho con
Hoa Lư biền biệt vầng trăng tỏ
Thánh thót sân chùa giọt lệ tuôn

Tên chùa A Nậu vua cha đặt
Con cháu ngàn năm đã nhớ Ngài
Nhân Tông gậy trúc lên Yên Tử
Thiền phái linh quang sáng Phật đài

thơ làm nhân đọc 4 câu nghêu ngao cuả Hoàng quang Thuận : Chùa A Nậu
5.9.2012 Lu Hà


Thành thật mà nói: Khi làm thơ thì tôi có đọc đi đọc lại nhẩm tính cách gieo vần bố cục cẩn thận, nhưng khi viết văn lời bình tôi gõ mỏi tay, nhiều chữ gõ nhầm bỏ dấu sai sửa lại cũng ngại vì  
khối lượng bài vở nhiều qúa cũng ít thời gian. Mong các bạn thông cảm cho vài sơ xuất nhỏ.














Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét