Thứ Sáu, 10 tháng 6, 2016

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 82


Chuà Thiên Tôn

Thiên Tôn nằm chân núi DŨNG Đương
Trấn vũ Hoa Lư đại điện đường
Vua ĐINH ứng NGHIỆM lời CẦU nguyện
Tiền TẾ Kính THIÊN Đài dâng hương


Oai nghiêm thần đứng tại Long đình
Rồng CHẦU một CẶP toả khí linh
Ngàn NĂM trấn GIỮ đất ANH kiệt
Trời Nam một dãi đất thanh bình

Hoàng quang Thuận

11 lỗi cơ bản. Xin lỗi tôi thật sự buồn nôn tởm lợm cho trình độ kiến thức làm thơ của người này nó kém cỏi quá mức tưởng tượng của cái gọi là thi sĩ. Làm thi sĩ anh phải có tâm hồn, sống đời nghèo khổ thanh bạch nhưng đây béo hú ra phè phỡn bổng lộc vật chất và quyền lực, chức vụ, danh hàm, học vị rỏm thì làm quái gì có tâm hồn trái tim yêu thương mà làm được thơ kia chứ ? Hơn nữa người này bất chấp cả lương tâm nhân phẩm lợi dụng lòng tin cuả các cụ già em nhỏ để biạ ra chuyện thánh thần hòng lường gạt thủ lợi vơ vét tiền của dân nghèo. Bọn cò mồi dốt nát bệnh hoạn lại nịnh bợ thêm vào là thơ hiện đại cách tân, biến thể vân vân và vân vân...Xin lỗi cái chuyện hiện đại cách tân không phải do tầng lớp thi sĩ Chí Phèo quyết định mà là công việc gian khổ nghiêm túc cuả các thi sĩ đường thi có thứ hạng lão luyện mới đủ tư cách bàn thảo. Cách tân còn là lĩnh vực chuyên môn cuả các học giả của các nhà nghiên cứu Hán - Nôm có công tâm và của những nhà bình luận trứ danh mới đưộc phép và có đủ tư cách trình độ bàn đến và chỉ dám cách tân một vài chi tiết nhỏ. Còn một anh chàng dốt nát đại Chí Phèo tập tọe làm thơ thì cách tân cái con khỉ. Thật ra đường thi lúc đầu cũng chỉ có luật bằng hay trắc theo 4 bảng niêm, sau đó trải qua hàng nghìn năm các đại thi sĩ Tàu đã cách tân mở rộng lên thành 16 bảng niêm và có thể biến hoá thành 32?

Thơ đường cấu trúc như bàn cờ tướng vậy biến hóa huyền ảo vô cùng nhưng tiến tới cái đạo đường thi không phải là chỗ chơi cuả cánh thi sĩ háo danh cò mồi vô học nhí nhố cuả đảng cộng sản. Hãy buông tay ra khỏi lĩnh vực thơ ca tâm linh này. Đừng có sờ bàn tay lông lá của lão Mao lão Mác gì đó làm bẩn tiết trinh cuả nàng thơ. Tôi xin các ông nhà thơ cò mồi đấy.

Hãy nghĩ lại và tỉnh ngộ lại đi quý vị cộng sản, đừng mê man vọng tưởng theo đường danh lợi mà viết theo kiểu cái nhà anh Thuận này là thơ của các chàng Chí Phèo ngái ngủ đọc ra hay sưu tầm đâu đó, tự mạo nhận là của mình thì làm sao có thể gọi là thơ được kia chứ?

Thiên Tôn nằm chân núi Dũng Đương - Trấn vũ Hoa Lư đại điện đường? Cái chùa có tên là Thiên Tôn này nằm ở chân núi Dũng Đương nhưng làm sao chùa có thể trấn vũ Hoa Lư đại điện đường? Chùa là nơi thờ tự có phải là lô cốt pháo đài đâu? Hoa Lư là cố đô Đại Việt thì làm sao chùa có thể bảo vệ hoặc uy hiếp được đại điện đường của vương triều nhà Đinh? Hay là trấn yểm Hoa Lư bằng cái Phật đường của chuà? Tất cả lý do tôi nêu ra để chỉ rõ câu thơ mà Thuận trám vào mồm vua Trần vô nghĩa lố bịch ngớ ngẩn.

Vua Đinh ứng nghiệm lời cầu nguyện -Tiền tế Kính Thiên Đài dâng hương ? Đây là thơ hay kể chuyện nghi lễ thánh thể mà ngán ngẩm vậy?

Oai nghiêm thần đứng tại Long đình -Rồng chầu một cặp toả khí linh? Thần nào oai nghiêm thế như quân cảnh đứng ở lăng ông Hồ? Long đình là sân rồng? Rồi lại rồng chầu hai con lẫn lộn với thần quân cảnh, tỏa ra khí linh.

Ngàn năm trấn giữ đất anh kiệt -Trời Nam một dãi đất thanh bình ? Ai ngàn năm trấn giữ đất anh kiệt rồng hay các thần đây? Anh kiệt, anh hào bị rồng và các thần nhốt vào nhà lao, khóa họng thả được thằng nào ra để cứu nước lợi dân còn phụ thuộc vào con rồng tưởng tượng nào đó hay thần gì đó không biết là thần ác hay thần lành đây? Ông dùng chữ trấn giữ có khác chi Cao Biền yểm buà hại nòi giống Việt đâu? Còn trời Nam từ ngày có đảng cộng sản và ông Hồ có bao giờ thực sự độc lập và thanh bình đâu? Bởi vì anh kiệt đều bị con rồng ác hay thần ác trấn giữ mất rồi. Thơ mới chẳng phú, thơ thế cũng gọi thơ khỉ ơi là khỉ. Đặc biệt ông lúc nào cũng lải nhải các cặp chữ: rồng tiên, cảnh tiên, thần tiên, thiền mộng hay miên trường v. v... nghe nhàm chán lắm.

Xin có thơ sau:


Thiên Tôn Thành An Quốc

Trước khi dẹp loạn mười hai sứ
Quân tướng vua Đinh đã tới chùa
Lập kính thiên đài cầu thắng giặc
Dũng Đương vời vợi ánh trăng thu

Hương lân tấp nập về Đa Gía
Nhang khói cầu xin đức thánh hoàng
Ban ơn mưa móc dân no đủ
Quốc thái bình ca khắp núi sông

Thiên Tôn vua gọi là An Quốc
Linh ứng Hoa Lư đất thánh hiền
Cố đô sáng tỏ lòng dân Việt
Con cháu ngàn sau chẳng dễ quên!

thơ làm nhân đọc 2 khổ thơ nghêu ngao của Hoàng quang Thuận: Chùa Thiên Tôn
3.9.2012 Lu Hà



Trích: Núi Ngọc Mỹ Nhân

Mây ôm người ngọc đang say ngủ
Mình TRẦN mây TRẮNG ngọc MỸ nhân
Có phải ngàn năm say THIIỀN mộng
Thần tiên đâu có biết cõi trần

Hoàng quang Thuận

Lại vẫn cứ 4 lỗi nhét vào 4 câu nghêu ngao nhí nhố.

Mây ôm người ngọc đang say ngủ? Gớm đọc lên đã thấy trụy lạc rồi như cảnh đồng chí chủ tịch tỉnh Hà Giang ấy.
Mình trần mây trắng ngọc mỹ nhân? Có chữ mây cứ nhai mãi, đây là hình ảnh cô gái điếm có gì là đặc biệt?

Có phải ngàn năm say thiền mộng? Viết thối lắm mình trần ôm nhau vật vã điên loạn dâm dục lại còn thiền mộng? Đã thiền thì làm sao mộng được hở giời?

Thần tiên đâu có biết cõi trần? Thần tiên thực ra đâu biết được cảnh trần cuả ông Thuận, Hồ, Mao trụy lạc say sưa lắm. Có ở trong chăn cùng hưởng thụ mới biết mùi trần sướng lắm. Ông làm thơ kiểu này là ngầm quảng bá cho cuộc sống vật chất nhưng ông cứ hay lạm dụng chữ thiền trong nhà Phật để viết bậy xuyên tạc linh tinh về các thày tu.

Xin có thơ sau.

Núi Con Gái Nhà Trời

Ninh Bình có núi hình con gái
Lả lướt trăng sao một mảnh hồn
Có phải thiên hương nằm đợi gió
Để cho thần vũ phải bồn chồn

Bảng lảng trời Nam hỡi cố đô
Non xanh nước biếc cuả lòng ta
Hoàng Long vệ nữ say trần thế
Đại Việt ngàn thu mộng hải hà

Ta lại tới đây hỡi cố nhân
Quê hương yêu dấu vạn lòng dân
Con chim đất khách về thăm tổ
Giọt lệ u hoài mãi chứa chan!

thơ làm nhân đọc 4 câu nghêu ngao của Hoàng quang Thuận: Núi Ngọc Mỹ Nhân
3.9.2012 Lu Hà



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét