Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2016

Thơ Tình Chùm 758




Say Mộng Ái Tình

Hỡi cô yếm đỏ má đào
Đôi gò bồng đảo dạt dào cái oanh
Líu lo chim hót trên cành
Đêm nay hồi hộp mộng lành thì sao..?

Non thần đỉnh giáp xôn xao
Dập dìu ong bướm thì thào lả lơi
Nôn nao tôi thấy cô cười
Phong tình cổ lục chơi vơi hải hồ...


Thuyền mây rẽ sóng nhấp nhô
Trăng thanh gió mát mắt bồ câu xinh
Rèm buông trướng phủ chúng mình
Thả neo bến mộng hành tinh huy hoàng...

Thướt tha yểu điệu đài trang
Huyền sương chày ngọc Bùi Hàng thuở xưa
Nhớ ai từ sáng tới trưa
Vào ra tựa cửa gốc dừa lẻ loi...

Hằng Nga thổn thức ghé coi
Mong trời chóng tối mặn mòi biển khơi
Ngàn sao lấp lánh sáng soi
Thủy triều lên xuống tình đòi ái ân

Lam Kiều thỏa nguyện Châu - Trần
Hẹn hò đôi lứa bần thần ngẩn ngơ...
Lên trang phây búc nào ngờ
Nhắn nhe thơ viết giấc mơ ngọt ngào...!

28.3.2016 Lu Hà




Biển Gầm Sóng Vang
cảm đối thơ Nguyễn Thị Diễm Kiều

Nàng Nguyễn Thị Diễm Kiều tưởng nhớ
Chàng thi nhân sứ sở xa xôi
Trái tim cộng hưởng bồi hồi
Hồn thơ chung nhịp nổi trôi giang hồ…

Chòm mây bạc lô nhô sóng biếc
Thuyền chở trăng nuối tiếc miền quê
Dòng sông bờ cát tràn trề
Hàng tre xõa tóc hãy về đi thôi…

Ve rả rích chao ôi cánh hạc
Hàng phong buồn xào xạc thì thào
Biển lòng nức nở nghẹn ngào
Chân cầu tư lự bướm đào ngẩn ngơ…

Chim hoàng tước bơ vơ cành lá
Nắng ban mai chan chứa gọi ai
Liễu cong mềm mại nét ngài
Đôi gò bồng đảo gót hài dặm băng…

Tình vạn dặm xích thằng xe chỉ
Lu Hà tìm tri kỷ tri âm
Trời xanh thấu tỏ duyên thầm
Giọt ngâu lã chã biển gầm sóng vang…

Đề lá thắm dịu dàng tha thiết
Suối thơ tuôn da diết hạt châu
Kìa ai ngồi bến giang đầu
Ngàn sao lấp lánh biển dâu đoạn trường… !

27.3.2016 Lu Hà




Giây Phút Thần Tiên
Tâm sự với nữ sĩ Hiền Châu

Nhớ thương qúa con búp bê mũm mĩm
Trái hồng xinh ướt đẫm giọt sương cành
Ánh bình minh rạo rực hỡi hoàng anh
Líu lô hót cả khung trời xanh thẳm…

Cung đàn hạc bản tình ca vạn dặm
Hội giao đài tha thướt bóng Hiền Châu
Giải Ngân Hà soi sáng cả tinh cầu
Dáng cát sĩ hoen lệ sầu từ thuở…

Lê chân bước dưới vầng trăng cổ độ
Lu Hà còn thổn thức bến sông Tương
Gió mùa thu quan ải khóc Vương Tường
Bao thế kỷ biển dâu mờ sông núi…

Thơ cứ viết cho gánh đời buồn tủi
Chất chồng thêm tình ái nặng đôi vai
Chờ hoàng hôn mơ mắt phượng mày ngài
Hồn lảo đảo men say  miền sứ lạ…

Lửa lòng cháy thiêu cánh đồng rơm rạ
Trái tim người nóng bỏng mãi không thôi
Sài Gòn xa nghe xúc động bồi hồi
Bên song cửa Hằng Nga ngồi xõa tóc!

28.3.2016 Lu Hà




Sầu Vương Hoen Khóe Hạnh
cảm đối thơ Nguyễn Thị Diễm Kiều: Hai Miền Mưa Nắng

Biển hồ xanh biêng biếc
Rơm rớm giọt sầu vương
Mặn chát thấm môi hường
Xót xa buồn thương nhớ…

Hoàng hôn vầng trăng nhỏ
Xào xạc sóng hôn bờ
Hiu hắt trong sương mờ
Liễu cong mềm ẻo lả

Diễm Kiều lòng chan chứa
Ngước mắt nhìn khói lam
Giải Ngân Hà muôn năm
Cả trời sao nhấp nháy

Lửa tình yêu bùng cháy
Hồn lạc bến ly tao
Trái tim nấc nghẹn ngào
Biết không chàng thi sĩ

Khao khát người tri kỷ
Giai nhân nào thiết tha
Lững thững kìa Lu Hà
Hết mưa rồi lại nắng

Ngậm bồ hòn trái đắng
Lã chã dòng sông Tương
Ta trở lại quê hương
Chân cầu phong rêu cũ…!

27.3.2016 Lu Hà




Dí Dỏm Ra Phết

Sở trường thơ năm chữ
Ấy là Thái Bá Tân
Hết lòng vì quốc dân
Đồng bào ai cũng biết

Đọc dí dỏm ra phết
Thâm thúy khá khôi hài
Chê chế độ độc tài
Lúc xế chiều đứng bóng

Quản chi manh khố đóng
Nếu có phải ngồi tù
Tiếng gió thổi vi vu
Tâm hồn nghe lộng gió

Khinh khi quân theo giặc
Tàu chệt nó tri hô
Quyết giành giật cơ đồ
Những vần thơ yêu nước


Anh em ta cùng bước
Lu Hà Thái Bá Tân
Hỡi kẻ sỹ xa gần
Cho nhân loài biết mặt.

28.3.2016 Lu Hà








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét