Thứ Sáu, 25 tháng 8, 2017

Ân Tình Lu Hà Và Trần Hiền Châu Chùm 9



Canh Dài Nhớ Thương
tri ân thơ Trần Hiền Châu: Hoàng Hạc Lâu

Hả cát sĩ nhớ con hạc trắng
Rốn phây phây cay đắng làm sao
Thời gian vàng võ xanh xao
Cỏ rầu Anh Vũ nghẹn ngào gió đông


Sông Dương Tử ngồi trông ngóng đợi
Khách má hồng chẳng tới nơi đây
Nâng niu chén rượu vơi đầy
Châu sa lã chã giải khuây ưu phiền

Lẩu Hoàng Hạc sầu miên Thôi Hiệu
Lý Bạch buồn ai điếu ly tao
Hồng vân hồn lạc nơi nao?
Hiền Châu thấp thoáng má đào giai nhân

Hà xứ thị nồng nàn bến Ngự
Phương thảo thê chan chứa tình ai?
Cao Miên bóng nguyệt chương đài
Cành xuân liễu thằm canh dài nhớ thương

Kể xao xiết vấn vuơng dòng lệ
Duyên tiền đình thế kỷ mờ xa
Lầu cao gác cá la ngà
Hỏi chòm mây bạc quê nhà ta đâu?

20,6.2015 Lu Hà




Canh Khuya Trằn Trọc
cảm xúc thơ Trần Hiền Châu: Bâng Khuâng Tình Thu

Gió mơn trớn lòng thu chớm nở
Cánh phượng rơi mở ngõ phù vân
Bướm ong rạo rực hương ngàn
Mây xanh nước biếc nồng nàn cúc ơi!

Chim tu hú tìm nơi tình tự
Giọng ve sầu thi tứ chứa chan
Nắng vàng hiu hắt rũ tàn
Hạ đi níu áo  lệ tràn bờ mi

Hoa trinh nữ nhu mì hiền thục
Nép bên đường thúc giục giai nhân
Xốn xang đỉnh giáp non thần
Nam Kha giấc mộng Vu Phần chàng ơi!

Kìa cát sĩ lả lơi tình ái
Có ai hay quan tái chiều thu
Vẳng nghe câu hát lời ru
Canh khuya trằn trọc vi vu khúc sầu

Duyên nồng cháy tinh cầu thao thức
Nét yêu kiều rạo rực toàn thân
Ngậm vành kết cỏ Châu Trần
Ngọc về Hợp Phố Tấn Tần mưa sa

Đêm thanh vắng Ngân Hà vòi vọi
Trái tim hồng quen thói đòi cơn
Sá chi than củi giận hờn
Lửa lòng le lói chập chờn đại dương!

1.7.2015 Lu Hà




Câu Chuyện Thi Nhân
Trả lời Trần Hiền Châu: Nhớ Người Bạn Thơ

Thôi đành chờ vậy sáng mai
Sau khi tỉnh mộng đêm dài hoài vương
Lu Hà thổn thức nhớ thương
Hàn huyên chưa kịp nõn nường chưa trao

Chia ly đôi ngả nghẹn ngào
Sóng xô thuyền dạt bến nào ngọc châu…?
Thơ còn thai nghén chưa lâu
Ý chưa trọn vẹn dãi dàu tuyết sương...

Hoạ chăng tỉnh dậy lẽ thường
Cà Phê hứng khởi phấn hương gợi tình?
Biết làm sao được cô mình
Nửa vòng trái đất rung rinh nụ cười

Đóa hoa kiều nữ xinh tươi
Bài thơ dang dở lả lơi thế này
Trùng dương xa cách đắng cay
Lênh đênh sóng vỗ tháng ngày men say

Sương rơi lã chã ai hay
Chút lòng thấm ướt lắt lay bóng sầu
Trăng lên đứng đợi chân cầu
Hồn mây sóng sượt mái đầu tương tư

Đa tình tự cổ như từ
Non thần đỉnh giáp lừ đừ gío tây
Vu Phần hồ điệp vui vầy
Thanh mai trúc mã ngất ngây nhân tình
             
Xôn xao chìm nổi tử sinh
Khứ lai dồn dập cho mình toại nhau
Dù cho vàng đá phai màu
Vật dời sao đổi nát nhàu cỏ hoa

Trần Hiền Châu, khóe hạnh nhòa
Nhớ người cát sĩ một tòa thiên hương
Xuân xanh kim cải vô lường
Dập dìu oanh yến cung thương mộng hoài

Nỉ non song thất canh dài
Sáng ra lục bát mệt nhoài cánh thơ
Nhớ con bướm trắng đợi chờ
Nôn nao chú hạc đôi bờ đục trong

Sen hồng xao xuyến hoài thương
Trăm năm ngó bẻ còn vương tơ lòng
Thiên thu tình mộng bên song
Hằng Nga thỏ thẻ đôi dòng lệ tuôn…!

*HC chỉ làm thơ chia sẻ khi có thi sĩ Lu Hà lên face chia sẻ cùng HC thôi! Tưởng thi sĩ không lên face nữa nên HC buồn lắm, buồn vì sẽ chẳng có ai họa thơ hay làm thơ với HC nữa!

27.6.2015 Lu Hà




Đoạn Trường Trần Ai
cảm xúc thơ Trần Hiền Châu: Biển Hát

Hồn về Thanh Hóa quê cha
Ôm bờ cát trắng mặn mà biển khơi
Thoảng nghe khúc khích tiếng cười
Thầm thì sóng vỗ lả lơi dáng chiều

Gió thu lồng lộng xuân kiều
Sấm Sơn từ thuở khăn điều gấm hoa
Ngân vang ca khúc thái hòa
Vắng ai biển khóc nhạt nhòa hạt châu

Giếng trong Hợp Phố u sầu
Duyên thơ còn đọng mái đầu hơi sương
Bướm say phơi trắng nõn nường
Cánh cò thong thả vấn vương dập dìu

Hồn buồn những lúc đìu hiu
Thương chàng thi sĩ ỉu xìu phương xa
Hiền Châu thầm gọi Lu Hà
Thiên thần cảm động Hằng Nga thẹn thùng

Long Vương ngự trị thủy cung
Hai vầng nhật nguyệt chập chùng đại dương
Nửa đêm vũ điệu nghê thường
Hoa tiên nét mực đoạn trường trần ai

Bao giờ gặp liễu chuơng đài
Tràng An xa cách canh dài mưa thâu
Ngọn đèn leo lắt thêm sầu
Bên song cửa sổ bóng câu xa mờ !

2.7.2015 Lu Hà




Gieo Mầm Vị Lai
Tri ân nữ sĩ Trần Hiền Châu: Hạt Giống Hạnh Phúc

Sống trong cõi sa bà bể khổ
Làm văn nhân thục nữ thanh tao
Người gian tránh né lao đao
Tử sinh trọn vẹn sĩ hào mấy ai

Tế bần khóc canh dài lệ đắng
Chết tinh thần ngay thẳng thăng thiên
Thành công thất bại  ưu phiền
Ma vương qủy xứ triền miên quấy rầy

An dân quốc vui vầy thế thái
Lạc quan đời quản ngại đường xa
Không ham phú qúy ác tà
Tham tiền bỏ ngãi cửa nhà yên vui

Lam chướng dữ chôn vùi tan tác
Ác tâm đầy thân xác não nùng
Độc gây quả báo hãi hùng
Gieo mầm đức huệ lâm chung nhẹ nhàng

Nghiệp lành tốt thênh thang rộng mở
Cho muôn đời con cháu thấm sâu
Kiếp người hạnh phúc bên nhau
Sau  đầy ân trạch tươi màu vị lai.

19.6.2015 Lu Hà



Gió Mùa Thu
viết tặng Trần Hiền Châu sau khi đọc bài: Anh Là Cơn Gío Mùa Thu

Gió về Thanh Hóa quê ta
Hỏi thăm cô gái tên là Hiền Châu
Họ Trần dầu dãi chân cầu
Hàm Rồng sông Mã mái đầu phong sương

Bôn ba lưu lạc tha phương
Cao Miên thổn thức phố phường vào thu
Có nghe gió thổi vi vu
Ve sầu nao nức hạ ru nắng tàn

Con chim tu hú ứa tràn
Quê hương xa nhớ non ngàn biển khơi
Khóc người thi sĩ chơi vơi
Tình thơ dang dở lả lơi bướm hồng

Thương sao cho những cánh đồng
Miền trung cực bắc mặn nồng ly tao
Sim mua tim tím thì thào
Kìa chàng Quang Dũng nghẹn ngào sông trăng

Hương kiều thơm ngát hay chăng
Lam Sơn khởi nghĩa cát vàng phôi pha
Gió đưa hồn gặp Lu Hà
Hôn làn tóc rối mượt mà làn da

Tinh mơ hoài mộng nam kha
Cong môi chúm chím Hằng Nga thẹn thùng
Đại dương sóng vỗ chập chùng
Nửa vòng trái đất hẹn cùng gió thu !

2.7.2015 Lu Hà




Hồn Thu Nức Nở
cảm tác từ nỗi lòng Trần Hiền Châu: Em Ước

Nghe nức nở hồn thơ đẫm lệ
Trần Hiền Châu tri kỷ tri âm
Lu Hà thấm giọt tình thâm
Thu sầu sương đọng sóng gầm biển xa

Gió thổn thức ngân hà sông bạc
Cả bầu trời xào xạc nước mây
Bâng khuâng chén rượu vơi đầy
Đĩa dầu hao cạn ngất ngây nửa đời

Hồn theo gió chơi vơi biển ái
Thuyền trăng ơi! tê tái sông yêu
Bến tình dạo gót tiểu kiều
Huyền sương chày ngọc mĩ miều Vân Anh

Câu song thất nhú cành lục bát
Thuở hồng hoang ngào ngạt hương say
Hàng phong rạng liễu bấy nay
Dặm trường cát bụi đắng cay nỗi lòng

Duyên hội ngộ dù trong dù đục
Ngọn sóng tình thôi thúc trái tim
Đôi bờ mải miết đi tìm
Sông Tương dào dạt chân chim xa mờ

Ôi thương quá! Giấc mơ tình ái
Dọc giang hà trống mái thư cưu
Quan quan cảnh ngộ oan cừu
Chiều thu lá rụng còn lưu bóng người…!

1.7.2015 Lu Hà




Hương Hoa Động Vàng
viết tặng nữ sĩ Trần Hiền Châu

Nguyễn Đức Quận xôn xao tám chữ
Bắc trung du Thanh Hóa tỉnh nhà
Nhụy Kiều kiệt nữ chói lòa
Hào quang rực rỡ nhạt nhòa lệ rơi!

Giặc Ngô đó tơi bời khói lửa
Triệu Trinh Nương lịch sử từng ghi
Phiếu mai tre trúc đền nghì
Voi thần xuất trận thầm thì thông reo

Chiều Vĩnh Lộc hắt heo đồng cỏ
Thành nhà Hồ cổ độ trăng soi
Chiến khu tạo dựng sáng ngời
Vương triều Việt Quốc đất trời của ta

Bao chiến tích sơn hà rực rỡ
Bình Định Vương khởi nghĩa Lam Sơn
Sục sôi khí thế căm hờn
Nằm gai nếm mật chẳng sờn chí trai

Kìa Nguyễn Trãi anh tài cứu nước
Áng văn thơ thao thức Sầm Sơn
Cát vàng sóng vỗ đòi cơn
Nồm nam hây hẩy giận hờn chi em...?

Hoàng hôn xuống nỗi niềm mờ tỏ
Hồ Xuân Hương sương nhỏ Hằng Nga
Làn da mát lịm mượt mà
Phố đêm hồi hộp thái hòa khúc ca

Nghe ai hát đậm đà sim tím
Tình Hữu Loan lìm lịm thoảng bay
Nem chua chả quế cho hay
Răng bừa chiếc bánh men say lòng người

Hồn nữ sĩ lả lơi ưu ái
Trần Hiền Châu quản ngại đường xa
Trong mơ hiển hiện một tòa
Nam kha phảng phất hương hoa động vàng

Ôi thương qúa dịu dàng đắm đuối
Bướm hồng xinh dong duổi tình trăng
Hoa thơm vương bụi phấn vàng
Dẫu lìa ngó ý bóng chàng văn nhân

Angkor Wat tần ngần khói tỏa
Những đền đài chan chứa mùi hương
Nôn nao trong cõi vô thường
Luân hồi chìm nổi môi hường thắm tươi!

1.7.2015 Lu Hà











Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét