Thứ Năm, 2 tháng 5, 2019

Thơ Tình Chùm Số 1.169


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 22

Bốn trăm lạng ép tằm thành kén
Mã Giám Sinh vội vã đứng lên
Thẹn thùng má phấn thuyền quyên
Ăn thì ở xổi đậu nghiền thành tương


Kẻ già dặn đào hương quen hái
Người ngây thơ tê tái lòng đau
Họ Chung kíp báo cho mau
Tính đường lo lót trước sau mọi bề

Đưa canh thiếp não nề tê dại
Liệu rõ ngày nạp thái vu qui
Tờ mây khế ước này ghi
Khất từ chữ ký muộn gì Vương ông

Mã chưa dám buông tuồng sàm sỡ
Sợ quá đà thất thố chi chăng ?
Ngọc kia dầm ván thung thăng
Trước sau lạc lối cung hằng thỏa thuê

Mắt hấp háy đê mê thấp thỏm
Con mồi ngon đã tóm chặt tay
Trước sau  rồi cũng đến ngày
Lò hương lứa cháy vui vày canh thâu

Kiều ủ dột mày châu ai điếu
Bầy sai nha tả hữu thước dài
Chậm dề một lão một trai
Tạm thời tháo khóa bi ai chất chồng

Thương bà lão cơn giông cuồng nộ
Khóc Thúy Kiều đau khổ xót xa
Búa rìu sấm sét ác ma
Liều thân vật vã theo đà tường vôi

Đầu máu chảy hồn côi lạc xứ
Tiếng rên la phụ tử tình thân
Dần dần tỉnh lại ân cần
Kẻ trông người nắm đỡ đần khuyên can

Thân bồ liễu hồng nhan bạc mệnh
Đường trần ai khấp khểnh gian nan
Công cha nghĩa mẹ ngút ngàn
Dâng thư luống thẹn muôn vàn nàng Oanh

Thua ả Lý năm canh ủ rũ
Quyết bán thân máu mủ hay sao?
Thương cha tuổi hạc đã cao
Một cây cù mộc gánh bao nhiêu cành

Đời con phận liễu mong manh vậy
Hoa dập vùi còn thấy lá xanh
Một hai thưa thốt ngọn ngành
Giờ lâu ông cũng phải đành nghe theo

Thôi cũng chịu hắt heo gió thổi
Cuối đường hầm tìm lối thoát ra
Mong sao cứu được cửa nhà
Đền ơn tấc cỏ mưa sa bụi đời

24.12.2018 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 23

Họ Mã đã tới nơi bậc cửa
Mặt mỡ nhờn từa tựa như heo
Thò tay một bản giao kèo
Vàng trao chữ ký một lèo rõ tên

Án lật ngược có tiền chi khó
Họ Chung kia xoay sở trắng đen
Lễ tâm bịt miệng dưới trên
Sai nha biện hộ cũng nên mọi bề

Trống đã điểm độ về giục giã
Một mình nàng buồn bã xót đau
Châu sa khóe hạnh đỏ au
Công trình đeo đẳng trầu cau lỡ làng

Hoa trần ải phũ phàng cay đắng
Trời mây xa đằng đẵng quan san
Ngờ đâu sớm nở chiều tàn
Dẫu là đá cũng nát gan lọ người

Ta khăng khịt nụ cười tiếng nói
Bóng hình chàng tươi rói thiết tha
Thanh mai trúc mã ngọc ngà
Thư cưu trống mái mặn mà cả hai

Kể sao hết dấu hài ngọn cỏ
Tiết thanh minh vò võ trăng sao
Cung đàn dìu dặt thanh tao
Tình trong thân ái nghẹn ngào đơn côi

Ôi duyên nợ tờ bồi khế ước
Cuộc trăm năm thao thức nguyệt hoa
Xuyến vàng chưa thỏa kim thoa
Giao bôi hợp cẩn nhạt nhòa tuyết sương

Thôi đành vậy vấn vương vàng đá
Kim Lang ơi! Thiếp đã phụ chàng
Loan chia thúy rẽ cát đằng

Yến anh trả lại xích thằng kiếp sau

25.12.2018 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 24

Kiều vật vã mày chau liễu rủ
Vườn xuân chưa điểm nụ bướm vàng
Trời Liêu nàng Mạnh ngỡ ngàng
Gập ghềnh vó ngựa mênh mang suối sầu

Thân gái hận bể dâu ép trải
Nỗi niềm riêng tê tái trúc mai
Oan tình ngập ngụa tuyền đài
Làm sao tan được canh dài thấm khăn

Vân chợt tỉnh băn khoăn hỏi nhỏ
Ngọn đèn mờ bày tỏ chứa chan
Khóc than mình chị đa đoan
Trời già nỡ để gánh oan đè đầu

Can cớ chi đêm thâu nức nở
Còn nặng lòng duyên nợ chi đây?
Chị em bát nước vơi đầy
Vào ra sớm tối vui vầy có nhau

Kiều vội vã gạt mau ngấn lệ
Hãy ngồi lên chị kể cho nghe
Dặm trường tuyết hận non khê
Mối tình Kim Trọng trăng thề chưa phai

Cho chị lạy van nài vạn kiếp
Nhờ cậy em nối tiếp tơ hồng
Sau này nên vợ nên chồng
Giao loan chắp mối mặn nồng tùy em

Kể từ buổi buông rèm ngọc thỏ
Cả nhà đi mừng thọ chưa về
Tiếng đàn quạt ước chén thề
Với chàng Kim ấy say mê cung hằng

Em còn trẻ thung thăng ngày tháng
Vì chị nên cáng đáng việc nhà
Cũng là hiếu hỉ mẹ cha
Với chàng Kim Trọng thiết tha chị nhờ

Tình máu mủ bơ vơ xứ lạ
Dù nát tan thân lá hồn cây
Suối vàng chị cũng thơm lây
Xuyến vàng ngọc bội tờ mây giữ gìn

Người dù mất của tin còn đó
Phím đàn này sáng tỏ trăng sao
Mai sau dù có thế nào
Đốt lò hương nóng lao xao chị về

Hồn bạc mệnh não nề sương tuyết
Gió heo may thảm thiết dấu chân
Phất phơ ngọn cỏ xa gần
Rảy cho chén nước xót thân liễu đào

Dù trâm gãy bình nào kể xiết
Gửi ngàn thu da diết ái ân
Trăm lần từ tạ tình quân
Thiếp xin khất nợ duyên ngần ấy thôi

Phận thiếp đã bèo trôi mây dạt
Đóa hoa tàn bi đát lầm than
Đời người sao lắm gian nan
Dập vùi bể khổ canh tàn xác xơ

25.12.2018 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 25

Kiều Phẫn uất bơ vơ hồn lạc
Suối tiên bồng quan ải mù sương
Toàn thân bất động canh trường
Liêu trai chí dị cố hương mịt mờ

Nhà Huyên bỗng sững sờ tỉnh giấc
Thấy cả nhà người gác kẻ coi
Thuốc thang tấp nập tơi bời
Dần dần hồi tỉnh lệ rơi đôi hàng

Kiều nức nở khóc chàng thảm thiết
Rỉ tai bà rõ thiệt đầu đuôi
Vân đưa thoa ấy tờ bồi
Vì cha nên nỗi đành thôi duyên này

Phận bèo nổi đắng cay kim cải
Kiều dặn dò trả lại tình xưa
Nhờ cha nối chút duyên thừa
Vân Kim gá nghĩa sớm trưa mặn nồng

Dẫu xương cốt ngóng trông đồng nội
Nơi xứ người trăn trối quê nhà
Canh ba khắc lậu tiếng gà
Quản gia thúc giục quan hà dặm băng

Mòn bia đá cung hằng còn đó
Tấc vàng kia máu nhỏ dám sai
Sinh ra trong cõi trần ai
Tình thâm cốt nhục u hoài ngàn thu

Kiệu hoa đã âm u ngoài cửa
Áng mây đen khách khứa gì đâu
Đì đoàng pháo nổ sa châu
Sinh ly tử biệt nàng dâu não nùng

Ván đã đóng bão bùng sóng gió
Bước sang ngang huyết nhỏ lệ phai
Tiếc thay liễu thắm trang đài
Buị trần gió cuốn ngày mai thế nào?

26.12.2012 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 26

Trăng vàng võ xanh xao cỏ úa
Cánh chim bay dàn dụa mưa sa
Dẫu thân trong trắng ngọc ngà
Gặp cơn ngộ biến cửa nhà biệt ly

Duyên tiền định thanh y phận mỏng
Đóa cẩm nhung nỡ chóng tàn phai
Xót xa cành liễu Chương Đài
Phồn hoa phố thị nét ngài ủ ê

Họ mã vội rước về biệt phủ
Khóa buồng xuân trướng rủ màn che
Ngại ngùng sương gió e dè
Lòng đau ruột thắt bóng đè đào tiên

Phẩm thơm nức đòi phen suồng sã
Biết rồi đây vàng đá phôi phai
Hoài công gìn giữ cho ai
Nhị hồng thà bẻ u hoài thở than

Người chung thủy quan san ngàn dặm
Giờ ở đâu thê thảm thế này
Trùng phùng thỏa ước hương say
Còn đâu hy vọng đắng cay nỗi lòng

Thân bồ liễu long đong tứ hải
Áng mây Tần quan ải mù sương
Chôn nhau cắt rốn cố hương
Ngậm ngùi gió Sở tha phương xứ người

Kiều càng nghĩ càng rơi nước mắt
Sẵn con dao gói chặt vào khăn
Phòng khi họ Mã dữ dằn
Quyết liều sinh tử tấm thân cát đằng

Trời oan nghiệt xích thằng chặt đứt
Bởi vì ai nỡ dứt tơ hồng
Tuyệt đường thiếp phải theo chồng
Gìa nua vô lại đèo bồng thiên nga…

26.12.2018 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét