Thứ Năm, 2 tháng 5, 2019

Thơ Tình Chùm Số 1.173


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 42

Xứ xở lạ não nùng cô quạnh
Bỗng một người du khách ghé thăm
Bâng khuâng dưới ánh trăng rằm
Khéo thay thiên ý cho tằm sợi tơ


Quê huyện Tích làng thơ tao nhã
Quán châu Thương thư thả Thúc Sinh
Kỳ Tâm đáng bậc lưu tinh
Vào ra đài các phong tình vốn quen

Cửa tài lộc ngợi khen chú bác
Mở ngôi hàng của nả thiếu chi
Cảm lòng ngưỡng mộ Kiều nhi
Nhạn đưa canh thiếp tu mi má hồng

Khi giáp mặt phập phồng oanh yến
Ngọn hải đường xao xuyến mến yêu
Lạ gì thanh khí phiêu diêu
Hôn trăng hớp nguyệt mĩ miều liễu xanh

Dan díu mãi sau thành vàng đá
Lòng nặng lòng bả lả bướm hoa
Bầu tiên chuốc chén thái hòa
Trai thanh gái lịch lòa xòa tóc mây

Khi hương sớm ngất ngây đàn hạc
Chiều truy hoan xào xạc canh thâu
Quản chi hao cạn đĩa dầu
Càng quen thuộc tính càng sâu sắc dần

Dòng phú hộ xa gần đều biết
Thói bốc trời tiểu tiết sá chi
Gạn gùng thưa gửi má mì
Muốn nàng phụ việc Lâm Tri cửa hàng

Mụ càng bốc leo thang giá cả
Chàng Thúc Sinh chi trả một lèo
Cát đằng dậu đổ bìm leo
Dịp may thân phụ vượt đèo băng sông

Ngựa xe giá ngóng trông ngày tháng
Đường về quê bóng dáng Thúc ông
Đợi chờ họ mạc tổ tông
Thiếu gia thừa dịp mặn nồng ái ân

Khi gió gác trăng sân thả nguyệt
Khi cuộc cờ mải miết đối câu
Huyền sương chày ngọc bên cầu
Họa đàn tấu nhạc bóng câu muộn màng

Hòn non bộ thênh thang dạo gót
Vai kề vai chim hót líu lôC
Chập chùng bướm trắng lô nhô
Cỏ non mơn mởn đáy hồ lắng trong

1.1.2019 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 43

Tường lửa lựu chung lòng sảng khoái
Chim đỗ quyên thơ thái gọi hè
Aí ân thuê thỏa buồng the
Chập chờn nửa tỉnh nửa mê thiếp chàng

Nhìn rõ nét đài trang thúc giục
Sinh mừng thay sẵn đúc một tòa
Vén ngay lá tọa lòa xòa
Tóc mây lõa xõa nhạt nhòa thiên nhiên

Lời châu ngọc thuyền quyên tình tứ
Thêu gấm hoa quân tử dát vàng
Luật đường thiếp phải chịu chàng
Tao nhân mặc khách đầu hàng văn chương

Lòng còn nặng đoạn trường ai oán
Bước lưu ly hoạn nạn gia đình
Cau mày ủ dột thần linh
Buồn tênh cam chịu tiểu tinh mọi bề

Ứa nước mắt não nề thân phận
Cánh hoa rơi tủi hận lìa cành
Chàng như con bướm lượn vành
Say xưa hút nhụy thôi đành chúa xuân

Tuần trăng mật non thần đỉnh giáp
Chốn thiên thai bão táp mưa xa
Lệnh đường nay đã vắng nhà
Bấy lâu vụng trộm được ra thế này

Nên minh bạch tỏ bày sau trước
Phải công khai đón rước dâu về
Bên tòng bên thú dãi dề
Sá chi lẽ mọn phu thê đàng hoàng

Sinh tư lự ngổn ngang trăm mối
Thuở tương tri vạch lối chỉ đường
Trăm năm tính cuộc cương thường
Phải dò nguồn lạch tỏ tường mới xong

Cũng biết vậy long đong số kiếp
Thiếp ơn chàng giao tiếp bấy lâu
Công phu đổ móng xây cầu
Bình khang nấn ná dãi dầu tuyết sương

Rồi lạt phấn phai hương ruồng bỏ
Lòng kia còn gắn bó mãi sao?
Xót xa thân phận liễu đào
Mười hai bến nước dạt vào khổ đau

Yêu hoa mãi một màu trang điểm
Lòng riêng tây ngồi đếm hạt mưa
Nửa đêm gà gáy say xưa
Gối loan ai dễ chịu chừa cho ai?

2.12.2019 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 44

Nơi thềm quế dấu hài gót nguyệt
Có chị Hằng nhất thiết chủ trương
Bấy lâu khăng khít giá gương
Thêm người giữ nết kỷ cương phép nhà

Chàng cũng chịu lão gia sai khiến
Vững tay co thể diện như ai
Làm sao êm thấm trong ngoài
Rừng xanh sư tử mãi hoài rầy la

Dù có phải vào ra luồn cúi
Giấm men chua sầu tủi lò hồng
Ba sinh duyên nợ đèo bồng
Sá chi rau má hoa đồng cỏ hoang

Tiếng lầu xanh bẽ bàng thân thiếp
Hổ mặt chàng ức hiếp mọi bề
Nắng mưa dầu dãi ê chề
Vì hoa chẳng ngại nhiêu khê Ngô Lào

Lòng đã quyết tính sao yên ấm
Đá thử vàng mưa thấm gió êm
Canh khuya khắc lậu buông rèm
Nỉ non âu yếm thòm thèm nóng ran

Cửa động mở nồng nàn hoa bướm
Lạch đào nguyên thấm đượm hơi sương
Non đoài chênh chếch bóng gương
Mưa thôi dữ dội canh trường rồng mây

Rước về tạm trồng cây gieo hạt
Giấu một nơi xếp đặt hai bài
Dò la tay thợ trong ngoài
Chiến hòa công thủ nào ai dám bì

Bắn tin tới xầm xì đe dọa
Kỹ viện còn tẩy xóa dối gian
Thừa lương thiếu thuế cửa quan
Biện thừa to nhỏ khuyên can nhún nhường

Cầu hòa phải hoàn lương một thiếp
Sung cửa công thoát kiếp trần ai
Đẹp thay cành trúc gốc mai
Phụng hoàng đôi lứa cả hai đề huề

2.1.2019 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 45

Làn thu thủy tràn trề sân nguyệt
Thắm vườn đào da diết mến yêu
Nửa năm oanh yến phiêu liêu
Quen hơi bén tiếng bao điều khó quên

Giậu thu nảy đỗ quyên vỗ cánh
Lá vàng bay mai hạnh tuyết sương
Mây mưa bắt gặp trên giường
Phong ba nổi trận xuân đường tại gia

Làn da trắng trau tria vẻ ngọc
Đóa hồng xinh trứng bóc gương nga
Xem ra âu yếm mặn mà
Thúc Sinh rụi mắt là ngà hơi men

Hất chén nước lạnh lên gối hạc
Chiếu chăn xô ngơ ngác nhìn lên
Nho gia lễ giáo làm nền
Đất nhà hoang phế tổ tiên ra rìa

Ông mới quyết chia lìa loan thúy
Lời sắt đanh quyền quý cao sang
Từ quan treo ấn sẵn sàng
Dạy cho má phấn về đàng lầu xanh

Sinh rền rĩ không đành cam chịu
Vật nài xin bấu víu nghiêm đường
Nặng lòng vướng tội luân thường
Búa rìu sấm xét tan xương kiếp này

Chàm đã nhúng thân này chi tiếc
Con cái không lá biếc ngả màu
Cũng vì giòng dõi theo nhau
Thắp hương bài vị về sau thế nào?

Con đâu phải mận đào ham hố
Mến sắc tài hạnh ngộ trời cho
Sông sâu nguồn lạch thăm dò
Cùng giòng quý tộc nho gia kém gì

Gặp phải buổi suy vi khánh kiệt
Vương ngoại oan thảm thiết nàng Kiều
Hoàn lương cũng rất đáng yêu
Hồng nhan tri kỷ sớm chiều tri âm

2.1.2019 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 46

Gia nhân khóc Kỳ Tâm công tử
Lòng sắt son ý tứ sâu sa
Thúc ông chưa kịp nhận ra
Bất bình ông mới quan nha cáo quỳ

Tàn hoa lá tà huy gợn sóng
Dòng thương đau xế bóng Lâm Truy
Thềm hoa phủ phục lạy quỳ
Đen sì mặt sắt thị uy nặng lời

Ngựa quen lối chơi bời lêu lổng
Phường gió trăng kín cổng then cài
Hương thừa son phấn tàn phai
Tiết gà vỏ lựu gót hài đò đưa

Quen ăn phở say xưa vật lạ
Dưa muối nhà tôm cá chán chê
Mây mưa dạn dĩ ê chề
Tán gia bại sản đam mê chẳng chừa

Trong cáo trạng vẫn chưa thỏa ý
Theo phép công tội thị ra sao?
Gia hình khuân phép luận vào
Lầu xanh nghiêm trị má đào lại giao

Thúc công tử nghẹn ngào kể lể
Bởi tại tôi liên lụy thế này
Từ xưa nàng đã cho hay
Tuân theo nghiêm lệnh tỏ bày cho mau

 Kiều nhỏ lệ nhuốm màu son phấn
Phận liễu bồ lận đận tấm thân
Cũng giòng nho giáo văn nhân
Con quan tri huyện kinh luân đủ điều

Bị vu khống tiêu điều nhà cửa
Tự bán thân để cứu chuộc cha
Đường cùng lìa bỏ quê nhà
Nhện vương tơ vấn mà ra lỗi lầm

Dù bị đánh nát bầm thân xước
Quyết một bề chịu trước lôi đình
Vậy xin phép nước gia hình
Song mây chụm lại một mình tôi đau

2.1.2019 Lu Hà










Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét