Thứ Năm, 2 tháng 5, 2019

Thơ Tình Chùm Số 1.178


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 67

Nhân tiện mới xem liền chuông khánh
Thật lạ lùng kim thạch Hoạn nương
Khéo thay vật báu phủ đường
Rõ ràng nguyên trạng khách thường ghé chơi


Phủ đệ ở một nơi yên tĩnh
Trầm hương bay thanh tịnh bốn mùa
Thiên nhiên đài các thêu thùa
Hoa chen cỏ lạ ngọc thua đá nhà

Hoạn tướng công triều ta nhất phẩm
Vệ cấm binh vào bẩm ra thưa
Lụa là gấm vóc dư thừa
Gia nhân đày tớ sớm trưa canh chừng

Không hiểu sao bỗng dưng có cánh
Bằng cách nào luồn lách vào tay
Giác Duyên đêm vắng hỏi ngay
Sự tình Kiều khóc tỏ bày trước sau

Hoạn tiểu thư điêu ngoa xảo trá
Miệng nói cười ném đá dấu tay
Máu ghen độc địa xưa nay
Thế gian hiếm có mưu này kế kia

Mọi thủ đoạn loan chia thúy rẽ
Sợ Thúc Sinh trộm bẻ liễu xanh
Chàng khuyên con phải trốn nhanh
Thoát nơi đày đọa thoát vành tai ương

Giác Duyên nghe nửa thương nửa sợ
Đành khuyên nàng đến ở một nơi
Có nhà họ Bạc là người
Am mây quen lối đạo đời chính nhân

Nay tới đó trú chân ít bữa
Chớ trần trừ lần lữa dây dưa
Thị phi miệng lưỡi đong đưa
Búa rìu khó tránh sớm trưa phập phồng

Đâu có phải cửa không eo hẹp
Sự bất kỳ khép nép vào ra
Bỗng đâu ập tới sai nha
Đau thương tang tóc xót xa đoạn tràng

Kiều mừng thầm vội vàng chấp thuận
Nơi trú thân khổ tận cam lai
Biết đâu còn có ngày mai
Ung dung cất bước hương lài thoảng bay

11.1.2019 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 68

Quyết dốc lòng ăn chay niệm Phật
Không lẽ nào lật đật hoài sao?
Ai hay phận gái liễu đào
Vỏ dừa cố tránh lại nhào vỏ dưa

Ma quyến rũ quỷ đưa vào lối
Chẳng đắn đo lại vội dấn thân
Bạc bà là đứa bất nhân
Gian manh độc ác vô luân kém gì

Với Tú bà tương tri mọi rợ
Cùng một phường thớ lợ đồng cân
Thấy nàng sắc nước hương lân
Hoa nào sánh nổi thanh tân của trời

Một bước đi vạn lời tấm tắc
Liếc mắt nhìn cò vạc ngẩn ngơ
Hồ sâu cá lội lờ đờ
Hằng Nga che mặt trăng mờ bóng mây

Bao công tử ngất ngây cuồng dại
Bậc quý tôn chẳng ngại đường xa
Ngựa xa dìu dặt lân la
Thiệp hồng gửi tới ngọc ngà lả lơi

Mừng được mối giá hời lợi lạc
Tiêu thụ luôn khánh bạc chuông vàng
Nhỏ to hăm dọa ép nàng
Mau mau hoàn tục đạo tràng bỏ đi

Thân như cánh chim di hoang dại
Tiếng dữ gần lành lại lánh xa
Sẵn đây đã có nhà ta
Oan gia phá của ác tà bủa vây

Còn làm bộ thơ ngây hiền thục
Nhà Hoạn Thư lùng sục khắp nơi
Cánh bèo tan tác tả tơi
Nghe ta thì được đẹp đời nữ nhi

Kiều tức nghẹn đầm đìa nước mắt
Van lạy càng luân tuất điếc tai
Ép duyên mụ cứ một hai
Còn ai dám chứa lạc loài tới đây

Cùng Bạc Hạnh xe dây kết tóc
Bạn trăm năm chẳng nhọc nhằn chi
Thanh mai trúc mã thiên tri
Họ hàng ruột thịt thầm thì cháu ta

Làm dâu thảo trong nhà họ Bạc
Có cửa hàng lầu gác Châu Thai
Hào hoa phong nhã kém ai
Thật thà tốt nết đủ tài văn chương

12.1.2019 Lu Hà


Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 69

Kiều nghi hoặc mụ đương gài bẫy
Mặt tái xanh run rẩy toàn thân
Băn khoăn do dự tần ngần
Thành hôn rồi sẽ liệu dần châu Thai

Dù chẳng quyết còn ai che đậy
Trái ý bà tự cấy mầm nguy
Hãi hùng bóng ngả tà huy
Quan quân Hoạn phủ quyền uy ngất trời

Nghĩ phận mình chơi vơi sóng nước
Hạt mưa sa lạc bước trần ai
Sẩy chân dập nát gót hài
Đời như con én lạc loài đi đâu?

Trải biết bao bể dâu thảm kịch
Hết Lâm Truy Vô Tích bôn ba
Xác xơ giữa chốn quan nha
Thấy cung lại sợ quá đà tên bay

Nay ưng thuận chẳng hay người đã
Biết mặt rồi lòng dạ ra sao
Thiếp tôi thân phận má đào
Đạo tòng phu gửi bến nào thuyền ôm?

Cõi trần ải sao hôm dẫn lối
Rồi sao mai tội lỗi ái ân
Chứng minh trời đất có phần
Bấy giờ vượt biển lang quân sá gì?

Nghe nàng nói má mì hoan lạc
Vội báo tin họ Bạc tức thì
Quyết lời ăn chắc mới đi
Một nhà dọn dẹp xầm xì yến anh

Đèn giăng mắc treo mành song hỉ
Chén kim bôi bài trí tổ tông
Trướng huỳnh làm lễ tơ hồng
Bái thiên lạy địa mây rồng gặp nhau

Trận mây mưa nát nhàu lá liễu
Bạc thỏa thuê gọi kiệu rước hoa
Xuống thuyền má phấn ướt nhòa
Thuận buồm sóng hát thái hòa châu Thai

Rèm châu tưởng trai tài gái sắc
Nào ngờ đâu quỷ Bạc ranh ma
Sở Khanh thủ đoạn gian tà
Cùng phường họ Mã đều là lái buôn

12.1.2019 Lu Hà




Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 70

Thuyền cập bến Bạc chuồn lên trước
Đám ca nhi đón rước chào mời
Cũng là khách cũ đến chơi
Khang trang hành viện nụ cười gió trăng

Phường bán phấn cung hằng đắm đuối
Nơi buôn người miệng lưỡi uốn cong
Mối hàng định giá đã xong
Món hời vô kể còn mong chi nhiều

Tiền đã trao vội kêu cháo múc
Kiệu hoa theo giao ước rõ ràng
Đẫy đà một mụ vội vàng
Chạy ra xem mặt rước nàng qui gia

Thần mày trắng trau tria son phấn
Kiều thất kinh uất hận lầu xanh
Vẫy vùng sao thoát thôi đành
Chém cha cái số liễu mành đào tơ

Chốn phồn hoa dật dờ đô thị
Suốt quanh năm thủ thỉ cái oanh
Lả lơi bảy chữ lượn vành
Cho lăn lóc đá năm canh mẩn người

Tài tình lắm đất trời ganh ghét
Nước đánh phèn lại chét bùn lên
Giận hờn băng tuyết thuyền quyên
Quạt quì gối ấp phẩm tiên thói đời

Biết thân phận chân trời góc bể
Trốn nợ sao trần thế bao la
Đầu xanh lo liệu từ nhà
Tội tình chi hỡi mẹ cha sinh thành

Cũng bởi tại mong manh số kiếp
Hội đạp thanh lòng thiếp xốn xang
Trời cho duyên được gặp chàng
Mà sao trời lại phũ phàng chia ly?

Kể từ đó thanh y hai lượt
Lại đôi lần sướt mướt lầu xanh
Hoa trôi ngọc nát tan tành
Thiên thu sầu hận sao đành bỏ qua

Phải cam chịu bốn mùa cam quít
Nhốt trong lồng mù mịt màn sương
Bàng hoàng tỉnh dậy soi gương
Từng đêm ác mộng chán chường nguyệt hoa

Đoạn trường biết nhạt nhòa giọt lệ
Hồn Đạm Tiên kể lể xót xa
Tường trình hội chủ là ta
Cung đàn non nỉ thiết tha xuân tình

12.1.2019 Lu Hà



Tài Mệnh Tương Đố
cảm xúc thơ Nguyễn Du bài 71

Đêm trăng sáng thanh bình dào dạt
Điệu nghê thường bát ngát hương lân
Giai nhân tài tử xa gần
Xôn xao ngoài cửa tần ngần minh tinh

Bỗng có khách biên đình thăm viếng
Người Việt Đông khét tiếng anh hào
Phong sương dày dạn ba đào
Đường thương mũi kiếm lược thao ai bì?

Từ Minh Sơn tu mi nam tử
Mười thước cao lưng gấu râu hùm
Vai năm tấc rộng bao trùm
Hải hồ quen thói gông cùm đập tan

Nuôi mộng lớn giang san một gánh
Thuyền gươm đàn trọng trách non sông
Thỏa lòng tráng khí tang bồng
Đội trời đạp đất rắn rồng sá chi

Mắt sáng quắc phương phi Từ Hải
Sức kình ngư một dải mênh mông
Qua chơi nghe tiếng quần hồng
Thúy Kiều hiệp nữ ngóng trông đợi chờ

Đưa danh thiếp ngày mơ đêm nhớ
Lòng nữ nhi mến mộ anh hùng
Hai bên sóng mắt ngại ngùng
Nửa như e thẹn nửa cùng tương tri

Duyên hội ngộ tu trì bao kiếp
Đến hôm ngay chàng thiếp bên nhau
Bấy lâu nắng gió dãi dầu
Mắt xanh chẳng để trong đầu có ai?

Cõi trần ải anh tài yêu dấu
Chim trong lồng cá chậu nào vui
Long lanh giọt nước ngậm ngùi
Mủi lòng Kiều mới sụt sùi thở than

Từ Bắc Kinh gian nan vất vả
Cha hàm oan vàng đá phôi phai
Vốn giòng khuê các trang đài
Bỗng dưng giông tố lạc loài tới đây

Ai cho kén vàng cây thỏi bạc
Thân này còn thoái thác chi ai
Giọt mưa thấm ướt dấu hài
Gặp người quân tử tuyền đài không quên

Thật cảm động thuyền quyên thục nữ
Lời hữu tình chan chứa xiết bao
Giờ lâu thấm đẫm áo bào
Từ Công thổn thức nghẹn ngào phu nhân

13.1.2019 Lu Hà









Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét