Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2020

Lu Hà Và Nguyễn Huy Tự Chùm Thơ 3


Duyên Phận Long Đong
Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 21

Sinh ngây dại cúi đầu chẳng nói
Phu nhân càng tươi rói môi hồng
Đình hoa mừng rỡ Lương công
Ngờ đâu thê thảm chữ đồng bẻ cong


Thôi đành vậy cầu mong chi nữa
Nỗi niềm đau chất chứa trong lòng
Phụ tình đâu dễ cho xong
phương xa chờ đợi sầu đong u hoài

Cửa thu luống nguôi ngoai chẳng dứt
Nửa vầng trăng đàn đứt dây cung
Biển khơi sóng gió chập chùng
Thuyền tình chao đảo não nùng tin sương

Người Tràng châu chưa tường mọi sự
Kiếp ba sinh tư lự Ngọc Hoàn
Ông tơ bà nguyệt đa đoan
Cuốc kêu khắc khoải thở than canh gà

Rồi một ngày cả nhà rôm rả
Phủ Dương công rộn rã tiếng cười
Chàng Diêu biện lễ sang chơi
Chúc mừng sinh nhật rượu mời tỉ tê

Cuộc cờ thánh thơ đề bài sẵn
Bồi câu tiên hỏi bạn thi tao
Lương Sinh chàng ấy ra sao?
Ngần ngừ Diêu mới thì thào nhỏ to

Lương Phương Châu đang lo hôn sự
Keo loan cùng ái nữ Lưu công
Hai nhà se mối chỉ hồng
Kim bôi hợp cẩn đèo bồng trúc mai

Nàng sa sẩm ngang tai sét đánh
Nông nỗi này oán trách chi trời
Buồng trong giọt lệ tuôn rơi
Tiếc công vàng đá với người đằng la

Tình cát lũy xót xa bày đặt
Nghĩa tao khang nghiêm ngặt song thân
Lựa lời Hương, Nguyệt xa gần
Biết đâu sự thể Tấn Tần, Trần Châu

Tiểu thư chớ âu sầu buồn bã
Tháng ngày dài thư thả xem sao
Gặp chàng tường tận âm hao
Bấy giờ định liệu thế nào cũng xong

Ví cho dù bướm ong ve vãn
Nhụy đào tơ dày dạn trần ai
Thoảng nghe nàng thấy trái tai
Mắng luôn miệng lưỡi giông dài nhố nhăng

Đã quyến gió rủ trăng mật bọc
Để cho ta dở khóc dở cười
Lỡ làng lại bảo thử chơi
Đàn bà tăm tiếng một đời vì ai?

*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“
9.8.2020 Lu Hà



Duyên Phận Long Đong
Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 22

Đành mặc vậy nguyền phai thề nhạt
Tự thân ta khóa chặt buồng xuân
Đứng bên Nguyệt cũng tần ngần
Đến nay chưa hẳn dứt phần tơ duyên

Chắc vướng mắc ưu phiền uẩn khúc
Lưới nhện sa có lúc phơi bày
Ai hay ngang trái đắng cay
Biêt bao biến cố sự may tin lành

Tuôn ngấn ngọc thôi đành cam chịu
Tỷ muội cùng bìu ríu bên nhau
Lúc này biết rõ vàng thau
Chán chường đồng sắt bạc màu rỉ hoen

Tuổi ngây thơ dần quen sóng nước
Biết lênh đênh xuôi ngược cánh bèo
Buồn thay ngọn gió hắt heo
Đóa hoa vô chủ cheo leo đầu ghềnh

Con thuyền tình bồng bềnh đây đó
Vầng trăng suông ngọc thỏ buồn thiu
Còn đâu bướm trắng dập dìu
Mùa thu héo úa ỉu xìu trúc mai

Ngón đàn cầm bên tai khéo lựa
Điệu du dương chan chứa với ai
Tri âm vắng bóng mãi hoài
Túi thơ đầy ắp chẳng nguôi ngoai lòng

Cơn bão tố long đong duyên phận
Nhìn hoa tiên tủi hận bể dâu
Trận cờ cao thủ ngồi đâu
Đầu bù tóc rối chỉ khâu não nề

Lệnh Hoàng thượng triệu về kinh gấp
Dương tướng quân thu xếp gia đình
Tiền hô hậu ủng thủy binh
Hành trang sửa soạn hải trình xông pha

Dương Dao Tiên xót xa bề bộn
Riêng nỗi mình thêm rộn nỗi nhà
Lại còn quốc sự sơn hà
Lên thuyền chen chúc bóng tà tịch dương

Treo tám bức cố hương rầu rĩ
Cẩu vân kia hoan hỉ còn đâu
Nắng mưa dầu dãi mái đầu
Thành pha sắc khói bể sầu trào dâng

Bầy hải âu mấy tầng mây trắng
Cảnh chợ chiều cay đắng hợp tan
Làng quê thôn xóm nghèo nàn
Quạnh hiu viễn phố điêu tàn xác xơ

Quạ ăn sương bơ vơ ngơ ngác
Gà canh ba phờ phạc bước chân
Chuông chùa văng vẳng xa gần
Cửa thành rộng mở tướng quân tảo triều.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“
10.8.2020 Lu Hà



Duyên Phận Long Đong
Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 23

Văn thư đã bệ thiều trình tấu
Dương tướng quân vội khấu đầu quỳ
Hay tin giặc giã biên thùy
Rợ Hồ quen thói thị uy kiêu hùng

Vó ngựa phi mịt mùng quan ải
Dương tướng quân nhẫn nại chờ thời
Dẫn quân bản bộ tới nơi
Bố phòng cẩn mật chớ khơi hận thù

Thế giặc mạnh ta thu mình lại
Vùng biên cương quyết phải giữ yên
Hịch ban cấp tốc sao truyền
Chăm lo việc nước tạm quên việc nhà

Viện hàn lâm Tiền nha sẵn có
Với phu nhân từ thuở đồng thân
Hãy sang bên đó cho gần
Dẹp xong giặc giã muôn phần thảnh thơi

Tiền học sĩ  tới nơi đón rước
Đã nhiều năm lại được đoàn viên
Chị em cậu cháu nối liền
Dương công nhờ cậy gióng yên cõi ngoài

Rợ Hồ kia lạc loài hoang dã
Vốn hung hăng tâm dạ bất lương
Yết sa quen thói khuyển dương
Ta đành nhẫn nhục nhún nhường bang giao

Phải chuẩn bị khi nào xuất trận
Lệnh triều đình nuốt hận vào trong
Tràng An sớm tối trông mong
Tô Châu có kẻ long đong ra vào

Lương Phương Châu, nghẹn ngào ngấn lệ
Biết cùng ai kể lể nguồn cơn
Bụi cay muôn hộc chập chờn
Cánh nào bay đến tủi hờn lầu trang

Trước tôn đường hoang mang quỳ lạy
Song thân liền truyền dạy Tràng Châu
Gia đồng sửa soạn theo hầu
Thủy hành buồm lá bóng câu xuôi giòng

Sóng nhấp nhô trốc mòng ngày tháng
Nửa vầng trăng cay đắng xót xa
Thẹn thùng non nước bao la
Hoa tiên đòi đoạn rằng ta phụ nàng

Dương Dao Tiên bẽ bàng duyên phận
Ngậm bồ hòn sầu hận vì ai
Cầm tôn vườn vẫn dằng dai
Hoàng diêu, Tử ngụy chưa phai sắc màu

Hoa mẫu đơn đua nhau vàng tím
Lòng thủy chung chết lịm bao giờ
Cành trông cội ngắm bơ vơ
Đầy song tuyết điểm hững hờ gió đông

Đào năm ngoái sắc hồng tàn lụi
Sinh một mình lủi thủi ngại ngần
Lại theo lối cũ cho gần
Cỏ gà cao ngỏng mấy lần cửa son.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“
11.8.2020 Lu Hà



Duyên Phận Long Đong
Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 24

Bước chân đi héo hon tấc dạ
Theo lối mòn cầu đá rêu phong
Ngổn ngang chỉ rối tơ lòng
Chồi non thưa thớt bẻ cong mé tường

Sinh ngơ ngác tìm đường thăm hỏi
Thấy Viên ông rẽ lối đình ba
Nhìn quanh quang cảnh xót xa
Khắp tòa trống vắng song tà nhện trăng

Dấu thơ xưa còn dăng trên vách
Thi xã từng hiển hách một thời
Mà nay sủi bọt tăm hơi
Đình hồ lác đác sương rơi sao trời

Sân rêu nọ lả lơi mặt ngọc
Nâng chén đồng xõa tóc ngang vai
Thanh tao yểu điệu gót hài
Phù dung dương liễu nét ngài nở nang

Còn đâu nữa giá băng gương vỡ
Mảnh trăng thề còn đó như y
Đau lòng tử biệt sinh ly
Cánh hoa tàn lụi kinh kỳ mù sương

Ai dập lửa vùi hương tình ái
Nông nỗi này ngang trái đoạn trường
Tỳ bà gảy khúc tang thương
Vượt qua ải nhạn thê lương não nùng

Sinh vật vã tận cùng bi thảm
Cả bầu trời u ám tối sầm
Toàn thân xám ngoét tím bầm
Viên công đỡ dậy kim châm tức thì

May mắn sao tương tri hội ngộ
Giỏi nghề y cứu độ chúng sinh
Viên ông gắng sức hết mình
Gia đồng bên cạch tận tình thuốc thang

Nơi trú phường mơ màng giấc mộng
Sinh bàng hoàng biển động sấm vang
Biên cương quân địch lấn sang
Rợ Hồ vây hãm vành tang nấm mồ

Dương tướng quân thế cô lực kiệt
Sức già nua thảm thiết xiết bao
Cả nhà hoảng hốt lao xao
Nghe tin cậu báo nghẹn ngào Dao Tiên

Nợ ba sinh chưa đền tơ tóc
Chẳng phải vì trên bộc trong dâu
Mà sao sớm hắt hiu sầu
Lầu khuya thẻ cạn đĩa dầu hư hao

Thê thảm thay liễu đào duyên phận
Mái đầu xanh lận đận cát lầm
Cuốc kêu khắc khoải canh trầm
Nửa đêm ngồi dậy thì thầm thở than

Mai gầy guộc non ngàn biển rộng
Chốn biên thùy gò đống xương khô
Quạ đen chen chúc nấm mồ
Bể sầu vời vợi nhấp nhô cánh buồm

Bến Tràng Châu nằm ôm gối khóc
Từ Đình ba khó nhọc trở về
Đường dài dặm nẻo sơn khê
Đỗ quyên tu hú gọi hè râm ran.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“
12.8.2020 Lu Hà



Duyên Phận Long Đong
Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 25

Sinh buồn bã quan san cách trở
Dao Tiên ơi! Nàng ở nơi nao
Tình ta có bấy nhiêu sao
Hoa tiên còn đó lẽ nào chia ly

Chốn đô thành kinh kỳ phố hội
Cảnh phù hoa sớm tối đàn ca
Vương tôn công tử thiết tha
Chương đài rặng liễu mượt mà đắm say

Diêu công tử tới ngay thăm hỏi
Hãy vững vàng cứng cỏi đứng lên
Lấy kỳ thi cử động viên
Sinh còn lấn bấn nhân duyên lỡ làng

Đàn đứt dây dở dang cung ái
Tình Ngưu Lang ngang trái sông hằng
Ai hay Chức Nữ bẽ bàng
Năm canh chờ đợi thiếp chàng hoài nghi

Diêu khuyên anh đền nghì mai trúc
Nợ thanh khâm hối thúc nam nhi
Sân lai sáu kỷ một khi
Cân đai làm trọng chuyện gì chẳng xong

Sinh tỉnh ngộ tang bồng hồ thỉ
Dẹp cơn nồng quyết chí lai kinh
Nhân kỳ phó cử đăng trình
Quản chi hương hội, thi đình thang mây

Nhà lan kia ngất ngây quân tử
Trai năm thê xử sự công bằng
Dù cho bảy thiếp lẽ hằng
Gấm hoa thêm cải thung thăng nõn nường

Đỗ đầu tỉnh văn chương sắc sảo
Bậc tôn sư lược khảo vừa xong
Lương sinh, Diêu đệ thong dong
Cử nhân, hương cống xuôi giòng tiến kinh

Đồng tiền xanh rung rinh cành lá
Tán hòe vàng sắt đá công danh
Bảng thu sĩ tử tranh dành
Hàn song phong nguyệt kinh thành đề tên

Hội xuân sớm ruổi liền một mạch
Ba tiệp cờ hiển hách Lương sinh
Thám hoa rạng rỡ Nam kinh
Chàng Diêu hoàng giáp tấu trình á khôi

Trước triều đình ba hồi trống giục
Hai anh em trên bục rồng ngao
Lương, Diêu tuấn kiệt anh hào
Hai hàng văn võ hồng bào vua ban

Đứng thứ năm chứa chan ân trạch
Học sĩ Diêu bên cạnh thám hoa
Lương sinh khóe hạnh nhạt nhòa
Quốc thiều cử nhạc thềm hoa tiệc mừng.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“
12.8.2020 Lu Hà



Duyên Phận Long Đong
Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 26

Cả triều đình tưng bừng tấp nập
Quan Thám hoa, Hoàng giáp thay nhau
Vinh quy ấn định tuần sau
Phấn vua tươi tốt đẹp màu nước non

Trọn một lòng sắt son trung nghĩa
Chữ thủy chung thấm thía giang san
Đan tâm nhất phiến chứa chan
Diêu ra biên ải hầu quan cõi ngoài

Lương Thám hoa cân đai tề chỉnh
Hàn uyển thăm thủng thỉnh ngọc đường
Bỗng nhiên tơ tưởng vấn vương
Lối sau trúc thạch là tường Tiền nha

Cảnh gợi ý vườn nhà võ tướng
Thuở Tràng châu mường tượng nhớ thương
Hoa tiên hai tấm Dương, Lương
Non bồng hồ hải dặm trường xót xa

Tin biên ải truyền ra khẩn cấp
Nỗi niềm riêng dồn dập khổ đau
Thư cưu trống mái trước sau
Song thêu khóa lặng nhạt màu phấn son

Dương Dao Tiên héo hon sầu muộn
Nơi kinh thành chẳng muốn đi chơi
Sớm chiều ngao ngán rã rời
Then cài cửa đóng lệ rơi đôi hàng

Viện hàn lâm sẵn sàng đón khách
Giọt sương trời tí tách lòng sầu
Trăng soi ướt đẫm mái đầu
Khéo  thay Hương, Nguyệt từ đâu tình cờ

Người ngày trước bất ngờ trước mặt
Mũ cánh chuồn thắt chặt cân đai
Lương sinh rõ thật chẳng sai
Áo quan tam phẩm gót hài thảnh thơi

Cách bức tường chơi vơi vẻ ngọc
Giấc chiêm bao hình vóc như xưa
Dập dìu ngọn gió lá đưa
Cải kim hội ngộ say xưa ái tình

Trời chẳng nỡ ba sinh hương lửa
Phận long đong đôi lứa lìa xa
Bây giờ rõ mặt hai ta
Tình càng nồng thắm mặn mà xiết bao

Bên hoa tường lối vào nẻo cuối
Bước song song rồi vội chạy sang
Nắm tay mừng rỡ thiếp chàng
Nguyên do thuật lại rõ ràng tóc tơ

Dương Dao Tiên ngẩn ngơ giây lát
Bước đường cùng bi đát làm sao
Tràng Châu vật vã thế nào
Liều mình chàng quyết đi vào tử sinh

Được Viên ông tận tình cứu chữa
Nhờ Gia đồng tắm rửa thuốc thang
Chàng Diêu khuyên nhủ mọi đàng
Nơi ăn chốn ở họ hàng lo loan.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“
13.8.2020 Lu Hà



Duyên Phận Long Đong
Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 27

Chẳng bao lâu hoàn toàn bình phục
Cậu mợ mừng hồng phúc tổ tiên
Nam nhi có chí thì nên
Dùi mài kinh sử gây nền huân công

Qua mấy kỳ mây rồng thử sức
Hương, hội, đình tới bực thượng thừa
Văn chương phú lục say xưa
Kỳ tài lương đống vẫn chưa thỏa nguyền

Chẳng hề phai mối duyên đầu thắm
Tờ hoa tiên muôn dặm đường xa
Trời cao ghép mảnh trăng ngà
Tình càng da diết thiết tha giãi bày

Cơn giông tố vần xoay vàng đá
Phụ lòng hoa nghiêng ngả cát lầm
Lỡ làng để đứt dây cầm
Trời cho gặp lại tơ trầm còn vương

Mảnh riêng tây nõn nường ngó bẻ
Đóa sen còn thỏ thẻ đêm nay
Bồ hòn ngậm đắng nuốt cay
Trên mồ chung chén rượu này cho xong

Lòng giãi lòng sầu đong chứng giám
Đốt nén hương ai dám sai lời
Bần thần dáng nguyệt lả lơi
Lá bay sương lạnh dế rời khúc ngâm

Thảm thương thay âm thầm mây gió
Ngọn hải đường trăn trở mây mờ
Chủ trương là bởi ông tơ
Nào ai giật gió trăng vờ vĩnh ai

Gương trong kia lại hai mảnh vỡ
Kiếp long đong phận nợ duyên chờ
Ao sâu cá lội lờ đờ
Dòng sông tình ái đôi bờ đục trong

Lưu tướng công cầu mong con gái
Chẳng đắn đo lo ngại trước sau
Ngọc Khanh chẳng kể vàng thau
Ép con cha mẹ đốt mau pháo hồng

Đường bắc nam mênh mông ngàn dặm
Biết làm sao thê thảm cánh chim
Song thân gán ghép cải kim
Để ai bèo nổi mây chìm bấy lâu

Nắm xương mai vùi đâu cũng được
Chỉ tiếc rằng sau trước thủy chung
Đêm nay may được trùng phùng
Gác đằng lại nhủ gió cùng trăng thanh

Buổi gặp này sao đành bỏ lỡ
Cơ hội còn rạng rỡ biết bao
Quẹm hoen ướt đẫm áo bào
Thiếp chàng rền rĩ nghẹn ngào châu sa

Nơi đất khách cửa nhà chẳng có
Nương náu nhờ tạm bợ thế thôi
Nghe càng não nuột than ôi!
Tình xưa nghĩa cũ lần hồi tính sau.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“
13.8.2020 Lu Hà



Duyên Phận Long Đong
Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 28

Thương chiếc bách dãi dầu sóng vỗ
Dặm biên thành nào rõ tin hơi
Loan chia thúy rẽ đôi nơi
Ngậm ngùi sinh hỏi quê người giờ đây

Vườn hàn lâm vơi đầy thổn thức
Phụng cầu hoàng rạo rực cung đàn
Trác Văn Quân, giọt chứa chan
Nặng tình Tư Mã nồng nàn xiết bao

Cơn hoạn nạn mưa rào gió giật
Dồn tận cùng bèo dạt mây trôi
Hoa này đến thế thì thôi
Dập vùi biển cả xa xôi bến đào

Sinh quả quyết lẽ nào chịu vậy
Cầm gươm đao đứng dậy diệt Hồ
Dù cho xanh cỏ đỏ mồ
Bọc thân da ngựa cơ đồ cầm tay

Đền ơn trên trả ngay ân nghĩa
Gương vỡ lành tròn trịa vầng trăng
Trời cao chẳng phụ tình chàng
Ông tơ bà nguyệt xích thằng nghiệm trao

Nàng nghe nói nghẹn ngào quỳ xuống
Cầu xin chàng khiển tướng điều binh
Biểu chương tấu trước triều đình
Giải vây dẹp loạn thân chinh trận tiền

Xưa nhân định thắng thiên không ít
Xóa đêm trường mờ mịt mây đen
Bình minh rực rỡ mấy phen
Khải hoàn vó ngựa trống kèn quang vinh

Một lời nguyền tử sinh quyết chiến
Thắng hay thua dâng hiến thân này
Lòng thanh tỏ rõ đêm nay
Sắt đanh khắc đá trả vay cho đời

Gà gáy sáng nghẹn lời Hương, Nguyệt
Dương Dao Tiên thảm thiết lệ rơi
Xôn xao lầu nọ tiếng người
Biệt ly ai vẽ chơi vơi cõi lòng

Gạt sầu tủi giọt hồng lã chã
Kẻ lầu trang người ngả sảnh đường
Vội vàng tay lựa văn chương
Bút hoa chép biểu, tan sương lên triều

Lời tấu trình bao nhiêu lý lẽ
Thật rõ ràng cặn kẽ phân minh
Bá quan văn võ triều đình
Thượng hoàng chuẩn tấu tinh binh xuất kỳ

Mười vạn quân quyền uy trăm tướng
Quan thám hoa khí trượng ngất trơi
Đặc sai thống lĩnh kịp thời
Âm ầm xe ngựa tới nơi biên thùy

Quân kỵ mã xiển uy thần tốc
Lương nóng lòng đánh thọc vào sâu
Bốn bề mai phục từ lâu
Tin đồn bị chém bay đầu trong quân.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“
14.8.2020 Lu Hà




Duyên Phận Long Đong
Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 29

Cả triều Hán trọng thần ngơ ngác
Quan khâm sai tan tác trận tiền
Sân rồng phân xử hành biên
Vận lương Hoàng Giáp tiến lên tấu trình

Giặc chủ quan xuất binh đánh gấp
Diêu một thời luyện tập kiếm cung
Tinh thông võ nghệ vô cùng
Lập tờ quân trạng kiên trung dốc lòng

Quyết đánh tan giặc trong một tháng
Xin đảm đương trọng trách binh nhung
Ấn trao hổ tướng tháp tùng
Thượng phương bảo kiếm đùng đùng sấm vang

Trước khi đi vội vàng thăm mợ
Khẽ rỉ tai rằng cố đợi chờ
Lương huynh tin tức mập mờ
Rợ Hồ gian giảo ai ngờ được đâu

Phép dùng binh mưu sâu xảo trá
Lừa đối phương tin giả tung ra
Vân Hương cũng ở Tiền nha
Vách tường nghe rõ xót xa vô cùng

Tới phòng khuê hãi hùng kể hết
Dương Dao Tiên thảm thiết nguồn cơn
Hồn theo mây gió chờn
Âm dương đôi ngả tủi hờn nhân gian

Chốn Phong đô ải quan đóng chặt
Qủy tốt canh nghiêm ngặt các nơi
Ngậm ngùi giọt lệ tuôn rơi
Cả nhà hốt hoảng rụng rời chân tay

Người cạo gió kẻ lay gọi dậy
Hồn trở về bỗng thấy tỉnh dần
Nguyệt, Hương khuyên giải ân cần
Thuốc thang cho uống phu nhân cận kề

Diêu Hoàng giáp tỉ tê trò chuyện
Đi chuyến này quyết chiến đến cùng
Đại quân thỏa sức vẫy vùng
Giải vây cứu cậu quần hùng gặp nhau

Lương Đại ca bạc màu sương gió
Chắc bây giờ còn ở nơi đâu
Rợ Hồ mưu kế hiểm sâu
Chớ nên mắc bẫy âu sầu làm chi

Hãy nán chờ tương tri hội ngộ
Chẳng bao lâu ngày đó quân ca
Khải hoàn đoàn tụ cả nhà
Uyên ương đôi lứa mẹ cha an lành

Nghe Diêu nói ngọn ngành rành rẽ
Tạm yên lòng san sẻ Nguyệt, Hương
Khói nhang cầu trước Phật đường
Độ trì Dương tướng, chàng Lương trở về.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“
15.8.2020 Lu Hà



Duyên Phận Long Đong
Cảm xúc thơ Nguyễn Huy Tự bài 30

Cho mẫu thân hả hê lòng dạ
Mảnh hoa tiên vàng đá sắt son
Dẫu dù ngó bẻ tơ còn
Nhện kia giăng lưới nước non dặm ngàn

Miền Câu Ngô chứa chan thục nữ
Lưu Ngọc Khanh tư lự bên thềm
Lầu hoa trăng nguyệt êm đềm
Ba lần cá nhảy nỗi niềm ly tao

Tận kinh đô xôn xao đồn thổi
Hội rồng mây nổi trội Lương sinh
Thám hoa vang dội triều đình
Hành biên tiễu phạt chiến chinh biên thùy

Rồi nghe tin hiểm nguy trùng điệp
Quân Thuyền vu liên tiếp tấn công
Bao vây bốn mặt núi sông
Nắm xương hài cốt chất chồng thảm thương

Dương tướng công can trường cố thủ
Lương Phương Châu giặc dụ vào sâu
Phục binh sắp sẵn từ lâu
Hán quân hoảng sợ vó câu rã rời

Tin mừng rồi lệ rơi lã chã
Đổi màu xiêm buồn bã khóc than
Tơ duyên nỡ đứt dây đàn
Âm dương cách trở trần gian lỡ làng

Chúng ra sức khuyên nàng nghĩ lại
Tuổi còn xuân chẳng ngại phấn hồng
Ngưu Lang, Chức Nữ cầu vồng
Sang sông lần nữa cỏ bồng tốt tươi

Cầu ô thước lả lơi rạng liễu
Lối Tràng An yểu điệu Chương đài
Thấy lời ong bướm trái tai
Lòng càng thểu não canh dài khổ đau

Nàng thề nguyện trước sau chung thủy
Nếu không thì tự hủy tấm thân
Hãy còn trời đất di luân
Vẻ chi một mảnh hồng quần nhuốc nhơ

Sông Trường giang đôi bờ trong đục
Chẳng thay dòng thúc giục làm chi
Nguyện thề bướm trắng chim di
Nấm mồ vô chủ xanh rì cỏ khâu

Đất Tô Châu họ Lương còn đó
Gái thờ chồng sao nỡ sang ngang
Tấm gương trinh bạch rỡ ràng
Ngàn thu tinh tú cung hằng sáng soi

Ta đâu phải thói đời dâu bộc
Chút hương thừa phấn mốc dâng người
Tuần chưa ráo cỏ chê cười
Tang điền dâu bể cạn ngòi đá vôi

Chủ hoa đã mấy hồi ân ái
Nhụy hương say thơ dại làn môi
Kiếp này đến thế thì thôi
Cũng liều thân xác cho rồi tuổi xanh.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Hoa Tiên Truyện“
15.8.2020 Lu Hà


















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét