Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2023

Thơ Tình Chùm Số 1.254

 


Oan Khiên Bồ Tát

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 1

 

Địa Tạng Vương u minh giáo chủ

Trốn Phong đô trú ngụ cưu mang

Oan hồn uổng tử lang thang

Thai nhi thống khổ dở dang kiếp người

 

Tụng Kim cương trọn lời Ngô thị

Dốc lòng tu thần khí bay xa

Ai hay trong cõi sa bà

Tu thân Như ý quan hà sáng soi

 

Gậy Tích trượng đứng coi cửa ngục

Độ chúng sinh thúc giục điều lành

Quán âm trần thế lưu danh

Nam nhân tích đức lòng thành vị tha

 

Cứu nhân loại xuất gia chuyển kiếp

Trải chín đời nối tiếp trôi qua

Bụi trần dũ sạch bốn mùa

Đức Mầu Ni xuống sim mua thử lòng

 

Thành con gái hình dong yểu điệu

Nơi cửa thiền huyền diệu ái ân

Giai không tứ đại giữ thân

Khăng khăng chay tịnh họa hoằn kiếp sau?

 

Trót lỡ lời dãi dầu son phấn

Thân nữ nhi lận đận tình duyên

Thương thay phận gái thuyền quyên

Hóa sinh túc trái luân phiên đọa đày

 

Nước Cao ly nào hay nghiệp qủa

Thành Đại bang dàn dụa mưa sa

Lũng tài quận ấy gọi là

Hồ nam trù phú có nhà Mãng công

 

Bậc trung lưu tổ tông nền móng

Treo cung chày nòi giống thiêng thay

Vết Kim Tiến kể cũng hay

Khai hoa mãn nguyệt hẹn ngày treo khăn

 

Tuy chưa phải thạch lân đến bậc

Chẳng lìa xa gang tấc muộn màng

Hân hoan Thị Kính tên nàng

Liễu thanh đằm thắm dịu dàng vẻ hoa

 

Vườn lựu đỏ chói lòa lửa hạ

Cánh nhạn sa đàn cá dấu mình

Hằng Nga đâu phải minh tinh

Trần gian Thị Kính lung linh ráng hồng

 

Mặc thiên hạ tường đông ong bướm

Khóa phòng the chẳng rớm sương mai

Thơm như sen nhụy bông lài

Kể ra tứ đức trần ai vẹn mười

 

Nền Đồng tước lả lơi thế đó

Lạ lùng thay trăng gió kể chi

Đoan trang tiết hạnh nhu mì

A di đà Phật tu trì thảnh thơi

 

Cửa Vương đạo bao người mong ngóng

Rể đông sàng nuôi mộng viển vông

Dễ sao xứng đáng làm chồng

Sánh cùng Thị Kính đèo bồng nước non.

 

*Nguyên tác lục bát “Quan Âm Thị Kính“

3.7.2020 Lu Hà

 

 

 

Oan Khiên Bồ Tát

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 2

 

Chốn phòng the phấn son gương lược

Giỏi nữ công hẹn ước họa mi

Yến oanh thủ thỉ thầm thì

Công dung ngôn hạnh đền nghì phiếu mai

 

Nghĩa cù lao một hai sớm tối

Chăm mẹ cha chẳng vội gieo cầu

Họ Sùng trong quận bấy lâu

Tìm người mai mối trầu cau hai nhà

 

Chàng Thiện Sĩ tài ba lỗi lạc

Vẻ cân đai đàn hạc nho gia

Qua vòng tổng giốc trau tria

Gia quan thư thả khắc bia nạm vàng

 

Sẵn khuân bát xênh xang kiếp trước

Đủ khôn ngoan theo chước Phan An

Gã Tào thao thức nồng nàn

Chờ ngày bói quẻ phượng loan vui vầy

 

Trồng bạch bích bấy chầy bền bỉ

Thư trung dành văn sĩ ngọc nhan

Tao đàn bầu bạn thanh nhàn

Dùi mài kinh sử, buông màn Quảng xuyên

 

Nghe họ Mãng gần miền có ả

Tuần cập kê cò lả bướm say

Lam kiều chày ngọc tới nay

Hoa đương trổ nhụy chờ ngày vu quy

 

Tranh vân cẩu tà huy khổng tước

Kén chọn người sang trước cầu hôn

Viêt thư đánh tiếng dập dồn

Bên tài bên sắc bồn chồn cả hai

 

Cân nhắc kỹ thanh mai trúc mã

Đám nào hơn vàng đá sắt cầm

Phu nhân thấy hạt mừng thầm

Mãng ông chấp nhấp nhận gleo mầm thông gia

 

Họ đáng bậc văn bia quốc tự

Giám khảo biên lịch sử công hầu

Thực ra quen biết đã lâu

Vừa đôi phải lứa rể dâu vẹn toàn

 

Há đâu phải dối gian Tề, Trịnh

Chuyện yến oanh mưu tính lọc lừa

Tiếng gà giục giã ban trưa

Gió mây ngọn liễu xa đưa đợi chờ

 

Ông quyết định viết thơ hoàn cát

Mời họ sang xếp đặt lễ nghi

Quế non yên, sớm rầm rì

Linh xuân một khóm thầm thì chồi hoa

 

Mãng Thị Kính lệ nhòa lã chã

Muốn ở nhà hầu hạ mẹ cha

Aó Lai chưa múa sân gà

Thì đem kinh bố gọi là thiết tha

 

Học theo lối Hằng Nga cung Quảng

Nghĩa sinh thành cáng đáng sớm hôm

Vào ra bếp núc củi rơm

Cơm rau miếng nước cá tôm ao vườn

 

*Nguyên tác lục bát “Quan Âm Thị Kính“

4.7.2020 Lu Hà

 

 

 

Oan Khiên Bồ Tát

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 3

 

Trái mít già chập chờn đầu ngõ

Chuối chín cây dậu đổ bìm leo

Nửa đêm gà gáy hắt heo

Mưa to gió lớn hiểm nghèo cậy ai?

 

Lúc song thân một mai ốm yếu

Nhà vắng teo lo liệu làm sao?

Phần con cam phận liễu đào

Một khi xuất giá lẽ nào chẳng đau?

 

Hai ông bà trước sau khuyên bảo

Gái lớn rồi theo đạo tòng phu

Mong rằng phúc trạch ngàn thu

Mẹ cha tuổi hạc ngao du cung trời

 

Chưa đến lúc chơi vơi ngọn sóng

Có gia nhân chèo chống lo toan

Cửa nhà đâu đó chu toàn

Thông kia sương tuyết vẫn còn chở che

 

Đây tới đó nhắn nhe cũng tiện

Khách qua sông mấy chuyến đò ngang

Bà con lối xóm vẫn sang

May thay có rể đông sàng ngại chi

 

Lời cha mẹ lâm ly thống thiết

Nàng nghe theo da diết ân cần

Giọt châu khuây khỏa vơi dần

Bướm qua nhạn lại xa gần biết tin

 

Đủ năm lễ kìn kìn gánh tới

Ngày thưà long le lói mầu hồng

Quản chi non nước tang bồng

Ngọc dâng chén nhủ hương xông áo nguyền

 

Gió đằng giao đưa duyên khéo để

Con thuyền tình tới bể thiên thai

Sắt cầm đàn nhạc bẻ bai

Bát âm trống phách bên tai rập rình

 

Đôi trai gái lung linh ánh nguyệt

Đố Tăng Đô thêu dệt thành tranh

Hồ nam huyện bắc lừng danh

Đại bang đồn thổi kinh thành gần xa

 

Lời vàng đá thiết tha năn nỉ

Cả hai nhà hiếu hỉ cũng nhiều

Dâu hiền rể thảo bao điều

Yến oanh ríu rít yêu chiều nỉ non

 

Gái tiết hạnh phấn son diễm lệ

Trai anh tài văn sĩ nho gia

Sớm khuya kinh sử trau tria

Công danh nam tử khắc bia mộng vàng

 

Thơ tứ tuyệt xênh xang ngâm vịnh

Thiếp với chàng súng sính tào khang

Nàng Ban ả Tạ đoan trang

Sao bằng Thị Kính ngân vang bội phần

 

Vợ giúp chồng tinh thần sáng láng

Bắc thang mây xứng đáng giầy cao

Hoa tiên nét chữ thơ Đào

Nhận ra trăm nết, nết nào dám chê.

 

*Nguyên tác lục bát “Quan Âm Thị Kính“

5.7.2020 Lu Hà

 

 

 

Oan Khiên Bồ Tát

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 4

 

Đêm mưa gió dãi dề non nỉ

Chốn thâm khuê kim chỉ dịu dàng

Mải mê đọc sách bên nàng

Ô hay Thiện Sĩ mơ màng giấc tiên

 

Thị Kính lại hồn nhiên ngắm nghía

Râu dưới cằm xâm xỉa ngược lên

Vô tâm dao bén cắt liền

Giật mình thức giấc láo liên ngỡ ngàng

 

Chàng la lối nghi nàng thủ ác

Nỡ hai lòng phụ bạc bất nhân

Giết chồng tàn bạo vô luân

Dùng dao cứa cổ thế gian ai bằng

 

Sùng bà cũng phũ phàng xỉa xói

Nghi theo trai gian dối lọc lừa

Ngán thay sửa dép ruộng dưa

Tình ngay đến chết cũng thừa lý gian

 

Cũng chẳng cần hỏi han nguyên cớ

Cứ lu loa báng bổ giờ lâu

Cha chồng dọa sẽ cạo đầu

Bôi vôi tống cổ nàng dâu về nhà

 

Nàng Thị Kính thiết tha cầu khẩn

Oan khiên này thấu tận trời xanh

Thấy chàng râu ngược chẳng đành

Dùng dao tỉa tót hóa thành sát phu

 

Phan Kim Liên gian phu dâm phụ

Ngô Khởi thì giết vợ cầu vinh

Riêng con lòng dạ chân tình

Hiểu lầm thành kẻ bất minh lăng loàn

 

Tội con lắm án oan sầu thảm

Đất trời còn ảm đạm âm u

Ngẫm câu:“ phúc thủy nan thu“

Cạn tàu ráo máng mịt mù tuyết sương

 

Sùng bà đã không thương thì chớ

Mặt tím bầm tráo trở môi thâm

Bão giông sấm sét ầm ầm

Vu oan giá họa gian dâm bạc tình

 

May con ta thình lình tỉnh giấc

Bắt quả tang nuôi giặc trong nhà

Tưởng rằng hiền thục nết na

Ai ngờ mèo mả lân la gà đồng

 

Sai gia nhân Mãng ông mời tới

Dẫn con về chẳng đợi sáng mai

Nào ngờ trẻ dại nghe ai

Gài chông nẻo nghĩa thả gai lối tình

 

Nàng đành chịu giận mình sơ ý

Lạy ông bà bi lụy lạy chồng

Tiếc công ô thước cầu vồng

Ngưu Lang, Chức Nữ giữa sông chia lìa

 

Thiện Sĩ cũng đầm đìa nước mắt

Lỡ tay đàn phím chặt làm đôi

Đắn đo nghĩ lại bồi hồi

Mới đầu còn giận sau rồi thấy thương.

 

*Nguyên tác lục bát “Quan Âm Thị Kính“

5.7.2020 Lu Hà

 

 

Oan Khiên Bồ Tát

Cảm xúc thơ khuyết danh bài 5

 

Chàng ngao ngán cương thường đạo nghĩa

Mẹ ra công mai mỉa phũ phàng

Trái ngang câu chuyện dở dang

Sông tình đã cạn cầu Hoàng nữa sao

 

Lưu tô sương nghẹn ngào gió lọt

Bát nước đầy còn hốt được chăng

Trách ai se sợi xích thằng

Mãi Thần hờ hững bẽ bàng duyên xưa

 

Chàng nức nở bình thừa dấu cặn

Vẫn chưa phai hương phấn áo này

Chương đài ngọn liễu lắt lay

Tiếc thay ai đã vịn tay bẻ cành

 

Muôn thu để giai thành tức tưởi

Tiếng thị phi miệng lưỡi thế gian

Điếc tai luân tuất án oan

Tang thương vần vũ ngập tràn biển sâu

 

Ngày lại ngày dãi dầu mưa nắng

Hạt bồ hòn ngậm đắng nuốt cay

Vu quy dở bước ai hay

Nhân duyên trần thế tới nay còn gì?

 

Oan kiên này nan di hậu họa

Biết bao giờ tẩy xóa vết nhơ

Thuyền tình hy vọng đợi chờ

Sang ngang lỡ chuyến đôi bờ đục trong

 

Phận má hồng long đong đây đó

Cánh bèo trôi chăng chớ bến đò

Trách người lầm lỡ dày vò

Để cho Tiểu Ngọc co ro về già

 

Kiếp trần ai khắc bia đẽo đá

Khắp bốn mùa xuân hạ thu đông

Cờ đen nấm mộ trên đồng

Muối sương lã chã hàng thông chân đèo

 

Chuyện cỏn con bới bèo ra bọ

Cành liễu xanh vò võ ban mai

Nhọc nhằn oan trái khứ lai

Mặt nào còn muốn xuống hai lần đò

 

Những buổi chiều cánh cò bay lả

Tiếng chuông chùa thong thả luân hồi

Buồm ai thấp thoáng xa xôi

Đám mây lững thững dần trôi cuối trời

 

Buồn thảm thay chơi vơi bướm trắng

Đóa hoa tàn cay đắng xót xa

Đồi mồi nhăn nhúm làn da

Chân chim khóe mắt sơn hà quạnh hiu

 

Bước chân đi ỉu xìu vóc hạc

Cá lờ đờ ngơ ngác cầu ao

Vầng trăng u ám xanh xao

Cù lao chín chữ nghẹn ngào mẹ cha

 

Chốn cửa thiền Phật đà sắm sửa

Aó nâu sồng nương tựa mai sau

Cam lồ rửa sạch vàng thau

Quy y tam bảo tương rau qua ngày.

 

*Nguyên tác lục bát “Quan Âm Thị Kính“

6.7.2020 Lu Hà

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét