Chủ Nhật, 20 tháng 12, 2015

Tâm Sự Thơ Văn Với Nữ Thi Sĩ Phạm Kim Tiên




-Phạm Kim Tiên: “Kim Tiên xin trân trọng giới thiệu tập thơ TAY NGÀ DỆT MỘNG đã ra đời vào mùa hè năm nay.

Vì lý do sức khỏe và khi có chút thời gian lại phải lo cho công việc trên hãng, nên đến hôm nay Kim Tiên mới chính thức ra mắt đứa con tinh thần của mình trên Facebook.


Tập thơ gồm 256 trang với 247 bài thơ thuộc nhiều thể loại khác nhau. Trong số đó có 32 bài thơ đã may mắn được 7 nhạc sĩ phổ thành những ca khúc hay và đã được thu âm thành CD rất đặc sắc...”

Rất vui mừng cô em Phạm Kim Tiên đã trình làng tập thơ. Lão phu xin chấp bút luôn:

Điệp Hồ Suối Mộng
viết tặng nữ sĩ Phạm Kim Tiên

Tay ngà nàng Phạm Kim Tiên
Thêu nên bức họa thuyền quyên má hồng
Mồ côi cha thuở bế bồng
Mẹ đi giữa lúc lúa đồng đang xanh

Hai trăm bốn bảy trổ cành
Hồn thơ tươi thắm bảy nhành hoa xuân *
Cung đàn dìu dặt tứ tuần
Điệp hồ suối mộng tần ngần trúc mai

Hò ơ tiếng hát tương lai
Thương người khuyết tật hương nhài tỏa bay
Trọn đời thanh bạch thẳng ngay
Toà sen phảng phất khói say Phật Bà

Ghế mây ngồi ngóng trăng ngà
Một vùng xao xuyến mặn mà quỳnh dao
Mắt huyền điểm nét thanh tao
Ngàn sao lấp lánh dạt dào đại dương

Hỡi ai biệt xứ tha phương
Nâng niu cuốn sách quê hương hẹn về
Dìu nhau dặm nẻo sơn khê
Bến sông cò lả chân đê rộng ràng

Gót sen dạo bước đường làng
Thướt tha áo trắng ấy nàng Kim Tiên
Hoàng hôn cánh hạc thôi miên
Bướm ong đắm đuối lạc miền tình ca!

Ba hai bản nhạc thái hòa
Nước non non nước nhạt nhòa lệ rơi
Đồng bào quốc nội ta ơi!
Trái tim ấp ủ chân trời xa xôi

Nửa vòng trái đất bồi hồi
Đại dương xa cách nổi trôi cánh bèo
Sinh thời phải cảnh gian neo
Trầm luân bể khổ mái chèo sầu tư!

Bờ mê bến giác chân như
Con thuyền bát nhã lắc lư sóng trào
Năm châu bốn biển nghẹn ngào
Suối oanh thỏ thẻ thì thào hồn thơ!

* Nữ sĩ Phạm Kim Tiên mới ra tập thơ 247 bài, có 7 nhạc sĩ phổ nhạc thành 32 bài hát.
20.8.2015 Lu Hà


Lão phu ngắm bức ảnh cô nữ thi sĩ Phạm Kim Tiên thấy toát lên một vẻ phúc hậu nhân từ, có khuân mặt đẹp như Phật Bà, nên lão phu không thấy một chút gì sôi sục ái tình dục vọng như ngắm các cô kiều nữ khác như Vũ Hoài Trang, Lệ Hải, Hiền Châu v. v... Nên thơ Hà mỗ cũng chỉ man mát thoảng bay như hương nhài để tặng cô Phạm Kim Tiên mà thôi. Thật lòng nghĩ như vậy trong đầu đó và cứ thẳng ruột ngựa mà nói ra.

-Phạm Kim Tiên:“ Kim Tiên xin chân thành cảm ơn anh Văn Thơ Lu Hà nhiều lắm. Đọc bài thơ ĐIỆP HỒ SUỐI MỘNG của anh tặng Kim Tiên và lời bình luận của anh làm Kim Tiên cảm động muốn rơi nước mắt.
Một tình cảm không vướng bận sắc dục, thật là thanh tao.
Xin nhận nơi đây lòng kính mến của một người em và một thi hữu cùng cảnh ngộ tha phương.
Mến chúc anh luôn bình an, vui khỏe và luôn có những dòng thơ tuyệt vời nhé.
Quý mến,
Kim Tiên “


Thong thả anh sẽ nghe đọc hết thơ em được phổ nhạc nhé. Thơ phổ nhạc hay ngâm trực tiếp đều hay cả xem tài năng cô em gái hiền thục này ra sao nhé. Chúc vợ chồng em và các cháu bình an

-Phạm Kim Tiên: “Hehe. Vâng. Cám ơn anh Hà Lu nhiều.
Kim Tiên có 34 bài hát phổ thơ Kim Tiên, và 35 bài thơ được ca sĩ Hồng Vân và Hoàng Đức Tâm diễn ngâm.
Từ từ KT sẽ post lên mạng mời anh nghe cho vui nha.
Chúc anh cuối tuần nhiều niềm vui nhé. “


Anh thấy em là người sống rất tình nghĩa có trước có sau. Quen em đã lâu, lúc đầu em tỏ ra rất dè dặt không dám bày tỏ nỗi lòng tâm trạng của em cho anh nghe. Vì em cảnh giác sợ giao du nhầm phải loại người mắt trắng dã môi thâm xì quan hệ tình bạn thơ ca với em chỉ lợi dụng hay có ý đồ hư danh mưu lợi gì đó, không đuợc gì thì phản trắc tiền hậu bất nhất nói xấu em, hay thấy sang bắt quàng làm họ hay cũng ngại rằng: anh hay viết thơ luận văn mang màu sắc chính trị rồi gửi bài vở linh tinh vào trang của em. Trong khi em chỉ thích thơ tình cảm và bàn chuyện Phật Pháp từ thiện mà thôi.

Dần dà theo năm tháng, em thấy anh Lu Hà này lòng dạ thẳng ngay không nói là thỉnh thoảng bốp chát làm thơ chua thơ nhạo báng mỉa mai chẳng tế nhị gì cả. Nhưng càng ngày em càng nhận thấy chính cái đó lại là một nét đẹp riêng biệt khác người của Lu Hà khác hẳn với cõi người ta nhày nhụa tranh dành xôi thịt bổng lộc và vô cảm bàng quan lãnh đạm với nỗi đau của nhân tình thế thái. Anh Lu Hà đâu chỉ làm thơ đấu tranh, thơ chửi đời, chửi xã hội, chửi bọn văn nhân thi sĩ dư luận viên vô học tiểu nhân bất tài tự coi mình là cao gía mù quáng không thừa nhận trí huệ tài cao học vấn uyên thâm lịch lãm của người khác một cách vô tư và khách quan mà còn nhảy vào comment hò hét khích động chống đối anh vô lý . Trong khi bọn chúng chẳng chịu sáng tác sáng tạo gì cả mà chỉ rình mò xem người ta viết gì?
Mà anh Lu Hà cũng làm thơ tình,hằng hà sa số chẳng mấy ai mà đủ sức ngồi đọc cho hết. Nhờ máy tính đếm cho, anh mới biết mình có khoảng gần 3000 bài ( ba nghìn bài ) chuyên đề về tình yêu Kim Tiên ạ.

Anh cũng có lỗi là ít quan tâm đọc thơ em, cảm tác hay cảm xúc bình luận comment để em vui. Chúc vợ chồng em và các cháu hạnh phúc nhé. Hôm nay anh rất vui thấy hình em chụp với tập thơ mà cảm khái ra thơ luôn gõ liền một mạch tặng em làm kỷ niệm.


-Phạm Kim Tiên: “ Cám ơn anh Hà Lu đã chia sẻ. KT tin anh có 3000 bài thơ.
KT đi làm và bịnh suốt còn có gần 1500 bài.
Thơ anh Lu Hà dài, đa dạng và hay lắm. Chúc anh luôn bình an và có nhiều thi hứng nhé.“

Khoảng trên 3000 bài thơ tình cũng sắp rồi có thể cuối năm nay sẽ đủ số 3500 bài Kim Tiên ạ. Anh chỉ còn hy vọng vào các cô kiều nữ xinh xắn làm thơ gợi tình cho anh nổi máu lên thôi em ạnh đặt nhiều hy vọng vào hai cô Trần Hiền Châu và Hiền Châu mà anh coi như hai nàng đại kiều tiểu kiều ở Đông Ngô ngày xưa có thể là aí thiếp nương tử của anh thất lạc trong dân gian từ hàng nghìn năm nayi. anh mừng vô cùng mình lại là chàng Thôi Hộ hay Bùi Hàng hay Trần Thúc Bảo ngày xưa. Cuối năm nay sẽ có 3 nghìn bài thơ tình, có khi còn hơn nữa còn phụ thuộc vào khả năng làm thơ tình của các nàng.

Em có thể kiềm tra thử xem vào các blog:

langtuluha.blogspot.com

honthiengsongnuivietnam.blogspot.com

Nuocvietquetoi.blogspot.com

Anh tính xơ bộ như thế này nhé. Bây giờ nhé: Bây giờ có 645 chùm thơ tình,mỗi chùm ít nhất 5 bài. Ngày xưa có chùm 6, 7 hay chục bài. Một hai năm nay anh chỉ làm trọn 5 bài thôi mỗi chùm

645 X 5 là 3225 bài em ạ. Thì ra tính lại anh mới biết là mình đã trên 3 nghìn bài thơ tình. Chỉ tiêu cuối năm nay hay sang năm là 4 nghìn bài thơ tình?

- Phạm Kim Tiên: “ Hehe. Được làm Thôi Hộ thì còn gì bằng phải không anh Lu Hà . Có Truyền thuyết nói về Thôi Hộ đã ghi một bài thơ trên hoàng Hạc Lâu và khiến Lý Bạch rửa tay gác bút.
Nhưng Kim Tiên không muốn có người gác bút.
Rượu ngon phải có người đối ẩm.
Chúc anh sẽ có thi hứng với các kiều nữ của anh nhé.

Chúc mừng anh Văn Thơ Lu Hà đã có hơn 3 ngàn bài thơ. Anh đã in thành sách chưa anh? “

À anh gủi em thơ Hoàng hạc lâu anh dịch nhé:

Lầu Hoàng Hạc

Hoàng hạc mây bay hận cổ sầu
Nỗi buồn lưu đọng để ngàn sau
Lầu chim phơi bóng màu xanh thẳm
Gác cá dõi hình ánh biếc sâu
Anh Vũ bãi hương mùi cỏ dại
Hán Dương bờ mộng nhạt sương dầu
Giang hồ du khách thường qua lại
Chén đắng hoàng hôn bạc mái đầu

2008 Lu Hà

Lầu Hoàng Hạc

Hoàng hạc mây xa vọng cổ sầu
Nỗi buồn lưu đọng để ngàn sau
Lầu chim phơi bóng màu xanh thẳm
Gác cá soi hình ánh biếc sâu
Anh Vũ bãi hương mùi cỏ dại
Hán Dương bến mộng nhạt sương dầu
Giang hồ du khách thường qua lại
Chén đắng hoàng hôn bạc mái đầu

2008 Lu Hà


Nguyên tác : “Hoàng Hạc Lâu
Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc Lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị,
Yên ba giang thượng sử nhân sầu “

Rõ ràng là thất niêm sai luật. Nhưng Lý Bạch khen hay thì là hay rồi

Ông này là Thôi Hiệu với bài Hoàng Hạc Lâu .Còn ông Thôi Hộ khác kia làm bài Hoa Đào Năm Ngoái, Anh nhưThôi Hộ gặp cô Hiền Châu và cảm xúc thành:

Hoa Đào Năm Ngoái
cảm xúc thơ Hiền Châu: Một Nhành Hoa Tím

Hoa đào năm ngoái còn cười
Gió đông man mát gọi người xa hương
Nỗi niềm sầu muộn tơ vương
Trùng dương cách trở đoạn trường xót xa

Đêm thu ngồi đợi trăng ngà
Hồn thơ lối mộng Hằng Nga tủi hờn
Nửa đời cuồn cuộn đòi cơn
Sóng lòng dồn dập chập chờn bóng mây

Điệp hồ cánh trắng ngất ngây
Đậu nhành hoa tím vui vầy đắm say
Bõ chi khao khát tháng ngày
Nụ hôn biền biệt tuyết dày thảm bông

Mơn man ve vuốt trái hồng
Bưởi bòng lìm lịm cánh đồng cỏ non
Xuân về tô điểm phấn son
Ghế băng sõng sượt héo hon cung đàn

Mong manh cò lả chứa chan
Hoài lang dạ cổ nồng nàn thiết tha
Bâng khuâng ngồi dưới hiên nhà
Hiền Châu có nhớ Lu Hà lắm không?

Hè tàn cúc nở ven sông
Hàng cây phượng vĩ mênh mông ứa trào
Ve sầu nức nở nghẹn ngào
Giọt sương lã chã thì thào cái oanh

Tiếng con tu hú thất thanh
Hoàng hôn thấp thoáng kinh thành khói lam
Nôn nao tiếng hát Việt Nam
Hồn theo cánh gió trăng rằm bơ vơ!

9.8.2015 Lu Hà


Thôi Hộ, một danh sĩ đời nhà Ðường trẻ tuổi đẹp trai, nhân dự hội Ðạp Thanh đến một xóm trồng toàn hoa đào (Ðào hoa trang), gõ cửa một nhà xin giải khát. Bên cửa cổng, một thiếu nữ thập thò đưa nước cho chàng. Nàng đẹp, duyên dáng, e lệ. Chàng đưa tay tiếp lấy bát nước. Hai bàn tay trai gái chạm nhau. Nàng ngượng ngùng, cúi mặt xuống. Ðôi má hây hây đỏ như đoá hoa đào. Chàng rụt rè, ngượng nghịu đoạn từ giã ra đi.

Nhưng rồi đèn sách và mộng công hầu không xoá mờ hình bóng giai nhân. Xóm hoa đào và con người đẹp vẫn gợi lên một hình ảnh đầm ấm trong trí não, khiến nhà thơ lãng mạn chan chứa biết bao tình cảm lưu luyến mặn nồng. Rồi năm sau, ngày hội du xuân đến, Thôi Hộ tìm đến xóm hoa đào. Cảnh cũ còn đó nhưng người xưa lại vắng bóng. Cửa đóng then cài. Chỉ có ngàn hoa đào rực rỡ, phe phẩy theo gió xuân như mỉm cười chào đón khách du xuân.

Ngẩn ngơ, thờ thẩn trước cảnh cũ quạnh hiu, Thôi Hộ ngậm ngùi:
- Hay là nàng đã về nhà chồng?
Từng bước một, chàng quay gót trở ra. Lòng cảm xúc vô hạn, rồi muốn ghi lại mấy dòng tâm tư của mình, Thôi Hộ lấy bút mực trong bị ra, đề mấy câu thơ trên cửa cổng.

Chiều đến, nàng thiếu nữ họ Ðào cùng thân phụ viếng người thân trở về. Nàng theo sau cha, chợt nhìn trên cổng thấy bốn câu thơ:

Khứ niên kim nhựt thử môn trung
Nhân diện đào hoa tương ánh hồng
Nhân diện bất tri hà xứ khứ
Ðào hoa y cựu tiếu đông phong

Nghĩa:

Năm ngoái ngày này vẫn cửa trong
Hoa đào mặt ngọc gợn ánh hồng
Mặt người nay biết đi đâu vắng
Chỉ thấy hoa đào cợt gió đông

Nét chữ tinh xảo, ý tứ dồi dào chan chứa một tình cảm đậm đà khiến nàng thiếu nữ họ Ðào cảm thấy lòng xao xuyến và quả tim tình bắt đầu vỗ đập theo một nhịp yêu đương. Nàng ngậm ngùi thở dài, luyến tiếc duyên vừa gặp gỡ lại khéo bẽ bàng.

Rồi ngày này sang ngày khác, nàng vẫn tựa mình bên cửa cổng mong đợi và hy vọng gặp lại người khách tài hoa xin nước năm xưa. Nhưng ngày lại ngày qua, mấy lần bóng chiều tắt lịm sau dãy đồi xa mà bóng người xưa chẳng thấy, chỉ thấy vài cánh chim chiều lẻ bạn, bạt gió từ ngàn phương kêu bạn đổ về với một giọng não nùng.

Rồi từ đó, nàng bỏ ăn bỏ ngủ, thân hình tiều tuỵ, dung nhan võ vàng. Thân phụ nàng ngày đêm lo lắng, tìm thầy thuốc thang nhưng vô hiệu.

Biết không sống được, nàng đành thuật lại tâm sự của mình cho cha già và xin tha tội bất hiếu. Nhìn đứa con thiêm thiếp trên giường bệnh như chờ đợi tử thần, ông lão thương con, nóng lòng chạy tìm người đề thơ trên cổng. Nhưng hạc nội mây ngàn, tìm đâu cho thấy.

Người cha đau khổ ấy bối rối, cứ chạy ra chạy vào, lòng mang một mong mỏi yếu đuối. Trong giờ phút cuối cùng, mong gặp chàng thi sĩ trẻ tuổi xa lạ đã gây sóng gió, bão tố trong gia đình ông, thì giờ phút này, ông cho là một vị cứu tinh của gia đình, nên ông lại chạy tìm nữa. Ông chạy tìm một cách cầu may!

Vừa ra khỏi cổng nhà một quãng, bỗng chạm phải một người, ông ngẩng mặt nhìn. Ðó là một thư sinh tuấn tú. Thấy ông mặt mày ràn rụa nước mắt, cử chỉ hốt hoảng, chàng thư sinh lấy làm lạ hỏi. Ông vừa bươn bả đi vừa kể lể thành thực sự tình. Nghe kể chưa hết câu chuyện, chàng thư sinh bỗng bưng mặt khóc. Ông lão bấy giờ lấy làm ngạc nhiên, chưa kịp hỏi rõ thì chàng thư sinh nói:
- Tôi là Thôi Hộ, người đã đề thơ trên cổng...

Ông lão mừng rú lên, rồi lôi xềnh xệch chàng vào nhà, đưa thẳng đến phòng.

Nhưng người thiếu nữ vừa trút hơi thở cuối cùng.

Nhìn người mang nặng tình yêu đã vì chàng mà phải vóc liễu tiều tuỵ, chết một cách đau đớn, chàng quá cảm động, quỳ bên giường, cầm lấy tay nàng. Chàng áp mặt chàng vào mặt nàng, khóc nức nở... không ngờ nước mắt và hơi ấm của chàng thi sĩ rỏ trên mặt và ủ ấp người nàng có mãnh lực kỳ diệu thế nào, khiến nàng từ từ mở mắt ra, đăm đăm tha thiết nhìn chàng. Nàng thiếu nữ Ðào Hoa trang sống lại, và kết duyên với chàng thi sĩ tài danh Thôi Hộ.

"Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông"


-Phạm Kim Tiên: “ Bài bài thơ của anh hay lắm anh Văn Thơ Lu Hà. Có hồn.
Kim Tiên cũng có 2 bài thơ đã làm cách đây 3 năm.
HOÀNG HẠC LÂU 1

Huyền sử hạc vàng vọng tích đâu
Hoàng lâu truyền thế rũ vân sầu
Bạch sinh đoạn bút .. mờ thi ảnh
Thôi Hiệu nâng tay .. Lý vận ngâu
Gác tía bâng khuâng mầu khói tỏa
Tịnh giang thụy sóng .. phủ sương nhầu
Như hương tuyệt bút lưu nhân thế
Hữu xạ vang truyền.. vạn kiếp sau..

Kim Tiên 10-03-2012


HOÀNG HẠC LÂU 2..

Hạc vàng bay tít nơi nao
Còn đâu Thôi Hiệu lầu cao danh truyền
Tủi thân Lý Bạch rửa nghiên
Một thời vang tiếng cõi riêng Thơ Đường
Bây giờ mây trắng tơ vương
Rêu buồn Anh Vũ.. Hán Dương nắng sầu
Ơi người viễn xứ về đâu
Xa xa ký ức nhuộm mầu bốn phương
Bút nhầu phím đẫm hồn thơ
Hạc vàng cô tịch giấc mơ vỡ nhòa…

Kim Tiên; Mùa xuân 2013


Những bài thơ nói về cổ tích rất khó giữ niêm luật. Thí dụ như Thôi Hộ là BT, Hoàng Hạc, Anh Vũ cũng vậy. Hán Dương thì TB.
Có những chỗ mình phải dùng Nhất Tam bất luận.
Làm thơ đúng luật là tốt, nhưng cái hồn thơ vẫn phải giữ.

Bài thơ Hoa Đào Năm Ngoái năm ngoái của anh Văn Thơ Lu Hà hay lắm anh.
KT cũng có họa dịch bài này “


Tuyệt vời bài họa của Kim Tiên hay lắm vẫn mang âm hưởng tiếng Tàu không hoàn toàn nôm. Ông Lý Bạch là truyền thuyết thơ hay do mồm miệng nhân gian. Dáng tiếc ngày nay gom lại không đến 100 bài. Anh thích cả cụ Bạch Cư Dị là người đầu tiên lịch sử Trung Hoa làm thơ tình sử dài. Anh cũng chuyển thể chuyển dịch sang song thất lục bát. Thơ không nhất thiết cư khư khư niệm luật như cụ Giả Đảo ngày xưa với hai chữ Thôi- Xao mà không biết dùng chữ nào hay. Chính những bài bá niêm luật lại hay trữ tình của cụ

Hận Tình Dương Ngọc Hoàn Và Lý Long Cơ
cảm xúc từ Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị

Võ Hoàng Đế nằm yên linh cữu
Đấng chí tôn nội tử lên ngôi
Long Cợ sầu cảm xa xôi
Nhớ thương Hoàng Hậu nổi trôi bến tình

Cao Lực Sĩ một mình chiêu mộ
Ra công tìm kiều nữ nhân gian
Họ Dương có ả Ngọc Hoàn
Xuân xanh vừa chớm đến tuần cập kê

Dáng lướt thướt bầu thê giáng thế
Hoàng tử phi diễm lệ thu ba
Chiếu truyền đạo sĩ tài hoa
Ba cung sáu viện nhạt nhòa trúc mai

Mạch suối ấm liễu đài băng tuyết
Đỉnh Ly Sơn thắm thiết da ngà
Phẩm tiên đôi trái mâm nga
Trăng vàng sóng sánh mặn mà quý phi

Thưa thánh thượng thầm thì oanh yến
Động bướm hoa hiển hiện thiên thai
Tóc mây lõa xõa mày ngài
Trống canh thủng thẳng trâm cài điểm tô

Chim cúc trái tha hồ ân ái
Buổi thiết triều trễ nải cho qua
Bầu tiêu lai láng thềm hoa
Lửa tình cuồn cuộn xuýt xoa dạt dào

Không có gió lẽ nào hờ hững
Cột buồm vua lừng lững ra khơi
Gối chăn nghiêng ngả đất trời
Rồng mây hừng hực lả lơi sóng trào

Vua sủng ái má đào thục nữ
Bậc mẫu nghi thiên hạ như ai
Họ hàng quyền qúy phát tài
Khiến bao cha mẹ mộng hoài cô nương

Khói hương khấn cầu mong sinh gái
Điệu nghê thường êm ái vũ y
Cung đàn sáo đệm lâm ly
Phong phanh dải lụa kinh kỳ đèn sao

Quân Ngư Dương ào ào vũ bão
An Lộc Sơn máu đỏ chiến bào
Sục sôi lửa lựu đêm nào
Yến oanh dan díu nghẹn ngào giai nhân

Phút tan nát mây Tần gió Sở
Cả Trường An khốn khổ bi ai
Cung Phi thểu não gót hài
Mặt hoa ủ rũ phủ đài tang thương

Cảnh đế đô thê lương hỗn loạn
Đạp lên nhau phách tán hồn kinh
Bao nhiêu giận dữ bất bình
Bất tuân thánh chỉ gia hình qúy phi

Thế là hết lệ chi quả ngọt
Đường Minh Hoàng chua xót đắng cay
Cúi đầu thảm khốc thương thay
Bụi vàng Kiếm Các đọa đày Nga Mi

Bóng chiều nhạt đầm đìa nước mắt
Dải lụa hồng xiết chặt bi ai
Hồn xiêu phách lạc tuyền đài
Hoang sơ Ba Thục u hoài Mã Ngôi

Mô đất nhỏ núi đồi cỏ dại
Tiếng quạ kêu tê tái quân vương
Cành vàng lá ngọc gió sương
Hận cùng giun dế đêm trường mưa rơi

Rồi lên ngựa tả tơi binh tướng
Đất Tây Xuyện cảnh tượng hoang tàn
Tháng ngày trông đợi hồi loan
Lạc Dương trở lại giang san mơ màng

Lý Thái Bạch ôm trăng khóc nguyệt
Điệu thanh bình hủy diệt thanh danh
Nịnh thần kèn cựa tranh dành
Dèm pha Phi Yến thôi đành chịu tang

Non xanh cỏ biếc hàng mây ngói
Vườn Phù Dung nhức nhối dấu yêu
Vị Ương Thái Dịch tiêu điều
Sen khô mai héo mĩ miều còn đâu

Thềm rêu mọc úa sầu cung nữ
Tóc bạc phơ tư lự thẫn thờ
Canh thâu trằn trọc giấc mơ
Màn đêm bao phủ lờ mờ sông Ngân

Quan thái giám tay chân run rẩy
Thái thượng hoàng lẩy bẩy dung nhan
Nỗi niềm tưởng nhớ khóc than
Vua tôi nức nở lệ chan dòng dòng

Trước thềm điện soi đường đom đóm
Sương thu rơi lốm đốm nhành mai
Ý sầu trằn trọc đêm dài
Âm dương cách trở u hoài canh thâu

Mộng chẳng dứt dãi dầu tơ liễu
Bóng người xưa yểu điệu hao gày
Gối loan lạnh lẽo heo may
Châu sa lã chã mặt mày xác xơ

Cầm túi gấm bơ phờ ngắm nghía
Mùi hương thơm hồng tía hồn say
Mả hoang xót lại vật này
Lờ mờ hư ảo đắng cay phũ phàng

Gió xuân hận bóng nàng phảng phất
Áo xiêm y ngây ngất hoa cười
Dao đài Quần Ngọc chơi vơi
Hỏi nơi cung Hán còn người nào hay

Vì thánh thượng có tay thuật sĩ
Đất Lâm Cùng gọi quỷ chiêu hồn
Cưỡi mậy đạp gió sóng cồn
Thiên tào địa phủ bồn chồn tìm đâu

Chợt ngoài cõi thần châu mù mịt
Gác tiên bồng chi chít cỏ hoa
Hiên tây liễu phủ lòa xòa
Màn che trướng phủ thượng tòa Thái Chân

Tiên nữ bẩm đạo nhân hạ giới
Xứ gỉa là khách mới ghé chơi
Bồi hồi thốt chẳng ra lời
Song Thành Tiểu Ngọc cho mời vào ngay

Mặt trông mặt ai hay tình cũ
Cơn sóng lòng chan chứa ngất ngây
Ai ngờ chén ngọc vơi đầy
Phút giây hội ngộ vui vầy là bao

Sương móc đọng ruột bào gan héo
Khóe hạnh trào muôn nẻo đường mây
Hôm nay chàng đã đến đây
Nghê thường khúc nhạc canh chầy xót xa

Đành từ biệt lầu nga gác phượng
Hộp Hoa Điền trân trọng mở ra
Vàng dòng nửa mảnh kim thoa
Ngọc châu còn một nhạt nhòa khói bay

Ôm mặt khóc giãi bày kể lể
Cây liền cành mưa bể gió nguồn
Cánh chim phấp phới hoàng hôn
Ngàn sao chứng dám lệ tuôn đôi hàng !

Lòng sầu hận dở dang ân ái
Bụi Tràng An tê tái thê lương
Tội tình chi hỡi mỵ nương
Hồng nhan bạc mệnh đoạn trường bi ai!

* Dương Ngọc Hoàn tức Dương Qúy Phi, từng làm pháp sư gọi là Thái Chân
Lý Long Cơ tức vua Đường Huyền Tông hay gọi là Đường Minh Hoàng

5.12.2014 Lu Hà

-Phạm Kim Tiên: “Cám ơn anh Văn Thơ Lu Hà đã chia sẻ bài thơ sử dài và hay về Dương Quý Phi. Một trong tứ đại mỹ nhân Trung Hoa.”

Theo anh Hàn Mạc Tử thơ hay vào loại trung bình, Sinh thời giới văn sĩ bắc Hà coi thường ông nhất là tay Xuân Diệu xỉ vả ông thậm tệ. Có chăng chỉ có cụ Phan Bội Châu và Chế Lan Viên mến họ Hàn.

Nhưng 50 năm sau đồng bào miền Nam cơ cực quá chả có ai hơn Hàn Mạc Tử mô tả về nỗi đớn đau thân phận hèn mọn giun dế và dấy lên phong trào fun thơ Hàn Mạc Tử. Anh cũng cảm tác chừng 35 bài của ông. Anh chon bài hay nhất. Hình như gia sản thơ họ Hàn vỏn vẹn có 65 bài thôi Kim Tiên ạ

Bàng Bạc Hoàng Hôn
hoạ thơ Hàn Mạc Tử: Ở Đây Thôn Vĩ Giạ

Ai chịu về thăm thôn Vĩ Giạ
Bởi mùi hoa cúc vẫn chưa lên
Quanh co ngõ trúc hàng dâm bụt
Bát ngát màu xanh bướm dạo điền

Sông thương uốn khúc dưới trời mây
Chim chóc buồn ca gió lắt lay
Hỡi chàng thi sĩ sầu thơ mộng
Thui thủi chờ trăng mãi tới nay...

Nhung nhớ kià ai khách ở xa
Mà người thục nữ vội trông ra
Hắt hiu lều cỏ hồn cô quạnh
Nhất niệm thành tâm Phật Cự Đà...

16.10.2011 Lu Hà

Chú Thích: Hoàng Thị Kim Cúc nghe người em họ gửi Hàn Mạc Tử bức ảnh thôn Vĩ Giạ để an ủi người bệnh
Tuy rằng Cúc chia hề quen và yêu họ Hàn.
Chữ điền, tang điền, lực điền ý nghiã khác nhau. Theo tôi mặt chữ điền là mặt vuông, cằm bạnh
Cô Cúc nghe nói xinh đẹp, nhưng cằm bạnh không thì tôi không biết.

Bụi Hồng Trần Ai

Anh vẫn chẳng về chơi thôn Vĩ
Để nguôi lòng bao nỗi ưu phiền
Hàng cau nắng mới dãi lên
Trúc xinh khuân mặt chữ đìền xoay ngang...

Gió theo lối gió đường mây ngõ
Dòng nước đìu hiu đoá cúc tần
Xôn xao ong bướm tần ngần
Lắt lay hoa bắp nồng nàn sông trăng...

Thuyền ai đợi bến hương giang đó
Có chở tình buồn lữ khách không?
Chập chờn sóng vỗ mênh mông
Hằng Nga hờ hững má hồng phôi phai...

Kià ai đợi vẫn hoài mong nhớ
Mơ khách đường xa có ghé thăm
Ở đây sương khói âm thầm
Mờ mờ nhân ảnh xa xăm mịt mù...

Thảo trùng khóc bên bờ tưởng mộng
Thương hồn thi sĩ bỗng hư không
Bể dâu ai oán đoạn trường
Giai nhân một thuở bụi hồng trần ai!

cảm tác thơ Hàn Mạc Tử: Đây Thôn Vĩ Dạ
22.10.2012 Lu Hà

Bình gía thơ phải do các thi nhân học gỉa hàng đầu am hiểu thơ phú trình dộ cao thâm uyên bác, không thể lấy số đông cái đám nông dân vô học thất học vệ quốc doàn mù chữ như truờng hợp Hữu Loan. Theo anh bài đồi tím hoa sim không dáng gọi là thơ một thể từ viết tự do văn ngẫu biền chia đoạn như: “Cáo Bình Ngô “ của cụ Nguyễn Trãi.

Thắp Nén Hương Sầu
chuyển thể thơ Hữu Loan: Màu Tím Hoa Sim

Phận là gái ba anh bộ đội
Xa gia đình ở mãi chiến khu
Em trai còn bé ngây thơ
Vẫn chưa biết nói mẹ già em thương

Tôi Hữu Loan người chồng vệ quốc
Đợi chờ em mái tóc còn xanh
Kết hôn ngày đẹp tháng lành
Không đòi áo cưới, yêu anh trọn đời

Tôi tranh thủ mấy ngày vội vã
Đôi giày đinh tầm tã hành quân
Bùn lầy lưá tuổi đang xuân
Em cười xinh xắn tâm hồn ngất ngây

Chàng độc đáo em say giản dị
Tình vợ chồng đắm đuối yên vui
Cưới xong buồn bã ra đi
Mấy ngày nghỉ phép ngậm ngùi trăng suông

Cứ ái ngại tào khang nồng thắm
Gái có chồng ảm đạm chiến tranh
Cuộc đời vệ quốc chiến binh
Biết đâu vĩnh biệt khi mình hy sinh?

Cũng khối kẻ rừng xanh núi đỏ
Nắm xương tàn cổ độ trăng thu
Linh hồn lạc lối quê nhà
Tìm người vợ trẻ mịt mù mưa rơi!

Nhưng không chết người trai khói lưả
Mà chết người em gái hậu phương
Em tôi một buổi bên sông
Cuốn trôi rờn rợn thê lương não nùng

Tôi xin phép về làng thăm mộ
Mẹ tôi ngồi lã chã thương đau
Chiếc bình hoa cưới ngày xưa
Muội tàn bám lạnh âu sầu âm u

Thương mái tóc vẫn chưa tròn búi
Vội ra đi buồn tủi hoàng hôn
Ái ân chưa trọn trăng tuần
Để anh côi cút tấm thân phong trần

Vẫn chưa thuả lời trăn ý trối
Dặn gì nhau lần cuối em ơi!
Ngày xưa đồi tím sương rơi
Áo em cũng tím lòng tôi ngẹn ngào

Tôi nhớ lại đèn khuya vắng vẻ
Một mình em vá áo cho chồng
Miệt mài trọn cả đêm trường
Bát cơm miếng nước tình thương dạt dào

Chiều Đông bắc rừng mưa u ám
Ba người anh thê thảm bi thương
Cái tin em gái trôi sông
Đi nhanh hơn cả lấy chồng mừng vui!

Gió thu sớm ngậm ngùi mây nước
Dòng sông quê bàng bạc trăng tàn
Em trai mới lớn chưá chan
Ngỡ ngàng ảnh chị lệ tràn bờ mi

Gió hiu hắt mây trời bảng lảng
Chiều hành quân qua những đồi sim
Cỏ vàng héo uá trong tim
Nỗi buồn day rứt im lìm bước đi

Muà sim chín lòng tôi tha thiết
Cảnh chiều hoang biền biệt Ninh ơi!
Ai hò biển lá xa xôi
Vô tình ác ý giưã đời thương đau...

Chiều hoang tím vàng thu chẳng dứt
Tôi ngân nga da diết lời ca
Áo anh sứt chỉ đường tà
Vợ anh chết sớm mẹ già chưa khâu...

Muà sim chín càng đau rớm lệ
Gió thông reo tê tái hồn thơ
Nấm mồ cỏ dại hoang vu
Có ai thắp nén hương sầu cho tôi!

20.3.2010 Lu Hà
Tỏ lòng ngưỡng mộ thương nhớ tới thi sĩ Hữu Loan

Màu Tím Hoa SimTác giả: Hữu
Nàng có ba nguời anh
Đi bộ đội
Những em nàng còn chưa biết nói
Khi tóc nàng xanh xanh.

Tôi là người chiến binh
Xa gia đình
Yêu nàng như tình yêu em gái
Ngày hợp hôn nàng không đòi may áo cưới,
Tôi mặc đồ quân nhân
Đôi giày đinh bết bùn đất hành quân,
Nàng cười xinh xinh
Bên anh chồng độc đáo.
Tôi ở đơn vị về
Cưới nhau xong là đi!

Từ chiến khu xa
Nhớ về ái ngại
Lấy chồng đời chiến chinh
Mấy người đi trở lại
Lỡ khi mình không về
Thì thương người vợ chờ
Bé bỏng chiều quê ...

Nhưng không chết người trai khói lửa
Mà chết người gái nhỏ hậu phương
Tôi về không gặp nàng
Má tôi ngồi bên mộ con
Đầy bóng tối
Chiếc bình hoa ngày cưới
Thành bình hương
Tàn lạnh vây quanh ...

Tóc nàng xanh xanh
Ngắn chưa đầy búi
Em ơi!
Giây phút cuối
Không được nghe nhau nói
Không được trông thấy nhau một lần.

Ngày xưa nàng yêu hoa sim tím
áo nàng màu tím hoa sim
Ngày xưa một mình
đèn khuya
bóng nhỏ
Nàng vá cho chồng tấm áo
ngày xưa...

Một chiều rừng mưa
Ba người anh
Trên chiến trường Đông Bắc,
Biết tin em gái mất
Trước tin em lấy chồng.

Gió sớm thu về
Rờn rợn nước sông
Đứa em nhỏ lớn lên
Ngỡ ngàng nhìn ảnh chị
Khi gió thu về
Cỏ vàng chân mộ chí.

Chiều hành quân
Qua những đồi sim ..
Những đồi hoa sim ...,
Những đồi hoa sim dài trong chiều không hết
Màu tím hoa sim
Tím cả chiều hoang biền biệt
Nhìn áo rách vai
Tôi hát trong màu hoa.
Áo tôi sứt chỉ đường tà,
Vợ tôi chết sớm mẹ già chưa khâu

Bài thơ Màu Tím Hoa Sim, viết để khóc người vợ đầu tiên của ông là Lê Ðỗ Thị Ninh, được nhà thơ Nguyễn Bính công khai cho đăng trên Trăm Hoa ở Hà Nội năm 1956, sau nhiều năm được truyền miệng. Ngoài Màu Tím Hoa Sim, bài Hoa Lúa của ông cũng là một bài thơ tình được ưa thích. Qua hơn 30 năm bầm dập hiện nay, ông sống khá vất vả tại quê nhà.


-Phạm Kim Tiên: “Cám ơn anh Văn Thơ Lu Hà đã chia sẻ. KT xin phép đi họp. Chúc anh cuối tuần vui khỏe nhé.”

Kim Tiên ơi anh có hơn 3 nghìn bài thơ là thơ tình thôi. Còn thơ tôn gíáo vinh danh đấu tranh đủ các kiểu phải tính xơ bộ chừng 7 000 ( chừng bảy nghìn bài )

Cách đây mấy năm nhiều người khuyên anh in thơ. Anh thi sĩ Nguyễn Thanh Hoàng sốt sắng nhất bảo: Chú muốn in thơ Anh Chị ủng hộ 300 dollar. Có người bảo ghi vào USB stick gửi sang Mỹ và anh ta in cho vui. Anh tính mình không in để cho thiên hạ in quảng bá cũng tốt, nhưng anh cẩn thận gửi USB stick cho vài người quen ở Mỹ, ở Đức phòng khi anh chả may chết đi thì người nọ kiềm chế người kia vì bản quyền đây là tài sản tinh thần của Lu Hà.

Anh không tính chuyện vay tiền ngân hàng in thơ rồi mang nợ khổ cho vợ con. Tính anh lười biếng thấy mình làm việc cho xã hội đủ rồi, muốn nghỉ hưu quách cho rảnh nhưng vẫn phải chờ em ạ.

In thơ rồi lo bán là công việc anh ghét nhất gom nhặt lại từng đồng cho huề vốn. Tính anh ham sáng tác đọc sách cổ kim tinh hoa cỏ học, an nhàn lịch lãm.

Nhưng anh lại lập nhiều blogs. Do mày mò nghiên cúu các trang blogs của anh màu mè hình khối màu sắc hấp dẫn. Tạ ơn trời có cái Internet và máy điiện toán.

Anh muốn học Ngô Thừa Ân cả đời chỉ viết bộ Tây Du Ký ngay bằng tú tái ông cũng từ chối không nhận để cứu một mạng người.

Có Internet , có blog có các trang web đăng thơ mình rồi thì in sách thành thừa thãi.

Gía có tiền in cũng tốt, chả có thì thôi hãy tập trung vào mà sáng tác mà hồi hộp thơ mộng nóng bỏng miên man với các cô kiều nữ trên cõi thiên thai có phải sướng cái thân sướng cái đời không? Tội gì về chuyện in sách mà mình sống khổ sống sở ? Gía có tiền thì in không có thì thôi. Mình có Intternet rồi, hứng lên lại làm mấy cái blogs nữa. Nhiều password rắc rối phòng bọn lưu manh bất tài hacker tiểu nhân nó phá.

Cám ơn Kim Tiên đã hỏi thăm. Riêng facebook anh cũng mầy trang rồi: Lu Hà, Hà Lu, Văn Thơ Lu Hà , Lu Hà Tâm Hồn v. v...


- Phạm Kim Tiên : “Chúc anh Văn Thơ Lu Hà đã chia sẻ. Chúc anh luôn khỏe mạnh và may mắn nhé.”

Ok! Cám ơn cô em gái thơ có buổi tâm sự hay tọa đàm hội thảo về thơ với anh trên mạng thật là lý thú. Chúc vợ chồng em và các cháu vạn sự an khang!

23.8.2015 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét