Thứ Sáu, 25 tháng 12, 2015

Thơ Tình Chùm 370




Tình Dã Tràng Và Ốc Biển

Sóng yêu biển hôn bờ cát trắng
Người trần gian thầm lặng mãi sao
Bướm ong dìu dặt xôn xao
Tình đời còn mãi nghẹn ngào hóa công


Hoa tim vỡ biển đông sóng vỗ
Con dã tràng đau khổ bi ai
Hận tình bao kiếp u hoài
Ngọc kia đã mất canh dài lệ chan

Trong giấc mộng nồng nàn gặp lại
Hai mảnh hồn ân ái bên nhau
Thương nhau cho đến bạc đầu
Thơ đề lá thắm chân cầu liễu buông

Đừng trách nữa tơ vương chỉ đỏ
Trần duyên còn cổ độ trăng soi
Chàng Kim ứa lệ tuôn rơi!
Cung đàn ai oán hồn người khóc than

Tiếng nức nở trăm ngàn con ốc
Sông Tiền Đường thảm khốc sóng dài
Dìu nhau đến cửa tuyền đài
Linh hồn đày đọa khứ lai chập trùng…!

cảm xúc khi đọc thơ Lan Phương: Đọa Dã Tràng
6.6.2013 Lu Hà





Cảnh Đời Văn Sĩ

Đời văn sĩ gồng mình sinh kế
Kiếp trần ai tê tái khổ đau
Lo toan bận rộn lút đầu
Hoàng hôn bả lả chân cầu đòi thơ

Thương con chữ vật vờ đâu đó
Hết vào ra đón vợ chợ chiều
Cân đo đong đếm bao nhiêu
Đồng rơi đồng rụng liêu xiêu bánh chè

Bạn hữu đến rủ rê ra quán
Ngẫm cảnh mình lận đận đâm lo
Thôi đành giải chiếu nằm co
Cho con ăn học cơ đồ mai sau

Tiền đóng góp mà sầu thân lão
Nhà trường đòi hù dọa mới đau
Trâu già dầu dãi mái đầu
Nhìn đàn con trẻ bể dâu ngậm hờn

Đêm giông bão nguồn cơn sầu tủi
Suốt quanh năm lụi cụi nắng mưa
Thân cò lặn lội đò đưa
Đôi bờ trong đục theo chưa kịp người

Tính cương trực nhuốm thời trai trẻ
Cũng anh hào khí khái cho hay
Trước sau tâm dạ thẳng ngay
Không quen luồn cúi đắng cay phũ phàng

Biển Đông Hải dở dang sóng vỗ
Phải dằn lòng nở nụ cười tươi
Đứng lên để sống làm người
Rầu riêng thế sự sòng đời đảo điên

Đành há miệng triền miên khổ tận
Thơ chẳng no túng bấn bạc tiền
Trán nhăn tư lự ưu phiền
Biết làm sao được bạn hiền cố hương!

cảm xúc khi đọc thơ Phan Hòa: Kế Sinh Nhai
6.6.2013 Lu Hà





Đời Thi Nhân
tặng nữ thi sĩ Lan Phương

Hỡi những kẻ van xin tình ái
Ngửa bàn tay tê tái âu sầu
Đợi ai ở bến giang đầu
Phù du bèo bọt bể dâu đoạn trường

Người lữ khách qua đường lạnh lẽo
Lá vàng rơi khô héo tàn phai
Xót xa rặng liễu chương đài
Hồng nhan thổn thức canh dài mưa chan

Tình lạc lõng trần gian ảm đạm
Bướm ong buồn thê thảm thế nhân
Mộng hồ phút chốc lìa tan
Bích Câu Kỳ Ngộ hương tàn gió thu

Viên đá cuội phải đâu thạch bích
Cắm vào da xé rách con tim
Tháng năm mải miết đi tìm
Nổi niềm hy vọng đắm chìm biển khơi

Khói nghi ngút chơi vơi nấm mộ
Giải khăn tang thiên cổ mờ soi
Mảnh tình vùi lấp than ôi!
Ngàn thu biền biệt khóc người thi nhân!

6.6.2013 Lu Hà





Đố Ai Chịu Nổi
cảm tác từ tấm hình củ cải lạ

Đố ai chịu được củ này
Ăn thì cũng dở bỏ dầy không xong
Cao Kiều Phong Nhã nuối thương
Hi hi há há vấn vương mãi hoài

Bàn dân khắp chốn trần ai
Hân hoan rạo rực non đoài biển đông
Dạt dào ong bướm bốn phương
Cát lầm xao xuyến bụi hồng ngẩn ngơ

Mộng Hoàng Tân Nguyễn  ước mơ
Hiu hiu gió thoảng lờ mờ trăng sao
Táo Trần Minh Doãn nôn nao
Giọt sương lã chã má đào Hằng Nga

Củ đào dưới gốc cây đa
Khổ thân thằng Cuội đi ra đi vào
Sớm khuya buồn bã bơ vơ
Ái ân đứt đoạn nghẹn ngào cải ơi!

5.6.2013 Lu Hà




Tôi Khóc Vì Con Cá Biển

Tôi đã khóc vì con cá biển
Cầm trong tay lòng thẹn lệ rơi
Phải đâu cá đắt hỡi người
Ngư dân thống khổ biển khơi máu hòa

Phần Đông Hải nước nhà ta chứ
Cớ làm sao thảm họa tồn sinh?
Bão giông quậy phá vô tình
Lại còn tàu lạ thình lình lấn tranh

Màn hình ảnh diễu hành yêu nước
Bao thanh nhiên trí thức trẻ gìa
Nâng cao biểu ngữ nhạt nhòa
Dùi cui gậy gộc như mưa trên đầu

Bọn dã thú yêu ma trâu ngựa
Nhân danh ai hung dữ bất lương
Thi hành công vụ nhiễu nhương
Dang chân đạp mặt giữa đường thảm thê

Kể sao hết não nề thảm thiết
Nhân dân sao thấu hết sự tình
Bàng hoàng rúng động hành tinh
Toàn cầu phỉ nhổ văn minh lạc loài

Hãy thắp sáng vọng đài soi tỏ
Bốn nghìn năm máu nhỏ phôi phai
Đấu tranh sử sách chặng dài
Ông bà tiên tổ hình hài giang sơn

Nhìn con cá biển cồn sóng động
Phải đổi bằng tính mạng ngư dân
Nỗi niềm đau xót ứa tràn
Biết bao hải đảo mất dần vì ai?

cảm tác khi đọc bài thơ: Trăn Trở  trên mạng
6.6.2013 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét