Thứ Năm, 24 tháng 12, 2015

Thơ Tình Chùm 354




Có Dám Xong
hoạ thơ Hồ Xuân Hương: Thiếu Nữ Ngủ Ngày

Phây phẩy nàng nằm hứng gió đông
Lam Kiều chày ngọc mộng đang nồng
Trường Giang hiu hắt thuyền Công Cẩn

Dương Tử buồn thiu bến Ngọa Long
Xích Bích ngàn thu sầu cổ hận
Động Hồ thiên kỷ huyệt chưa thông
Phong lưu đàn hạc chờ ai nhỉ
Phu tử anh nào có dám xong?

16.5.2013 Lu Hà





Tuổi Ngọc Vườn Xuân
tặng Thimyngoc Huynh

Sao trời chẳng cho rơm lửa bén
Khi em tròn mười chín tuổi đầu
Thơm tho mùi bưởi trái cau
Mẹ cha dặm hỏi vườn trầu hương bay…

Duyên tình lỡ đắng cay phận bạc
Cuộc đời em lạc bước thế nhân
Ngược xuôi lận đận phong trần
Thuyền em gãy lái gian nan đoạn trường…

Em nuối tiếc vấn vương khao khát
Mơ bóng mây ngào ngạt hương đêm
Trăng non dìu dịu bên thềm
Làn môi ươn ướt êm đềm tuổi xuân…

Dòng sầu lụy như chan cỏ úa
Nửa vành trăng ở giữa biển khơi
Dập vùi giông bão tả tơi
Thuyền em rách nát chơi vơi cuối trời…

Thân bồ liễu không người nương tựa
Suốt năm canh dàn dụa châu sa
Nắng mưa dầu dãi phôi pha
Hoàng hôn chiếc bóng Ngân Hà mưa rơi…!

nhân đọc bài “NuốiTiếc” của Ngọc
 16.5.2013 Lu Hà




Hương Thơm Đồng Nội
viết tặng Hoài Vân

Em trở lại dòng sông mát rượi
Bắc Ninh ơi! Đắm đuối làn da
Gội đầu lá xả lá trà
Bưởi chanh thơm ngát cúc hoa mượt mà

Nấu nồi nước hương nhà quê ngoại
Mùi thơm tho gột bụi hồng trần
Từng hơi thở ấm nồng nàn
Lòng xuân xao xuyến muôn vàn thiết tha

Hương bồ kết năm xưa bím tết
Cả bốn mùa da diết sớm chiều
Tóc mây lõa xõa yêu kiều
Gợi ngày thơ ấu mĩ miều đài trang

Căn nhà nhỏ xóm làng em đó
Đợi chờ ai cổ độ trăng soi
Đi đâu lâu thế hỡi người
Bờ tre kẽo kẹt à ơi ru hời

Ngồi tựa cửa bồi hồi thơ thẩn
Mộng tình thơ vơ vẩn chiều mây
Khói lam bếp lửa vui vầy
Sân nhà bong bóng vơi đầy giọt mưa!

Thơ làm sau khi đọc bài: Về Lại Hương Quê của Hoài Vân
16.5.2013 Lu Hà





Mảnh Đời Trần Duyên
tặng Hoài Vân

Hoàng hôn để nắng vàng đi
Vén mây gió thổi thầm thì thông reo
Đóa trăng tình tự chân đèo
Xạ hương thoang thoảng xóm nghèo đang say

Dựa vai nắm chặt bàn tay
Cỏ xanh tấm thảm vơi đầy nỉ non
Dịu dàng đôi mảnh linh hồn
Trái tim nóng bỏng đòi cơn mặn nồng

Hôn làn môi thắm yêu thương
Thơm mùi tình ái quện lòng mưa sa
Đêm sương rơi giọt trăng ngà
Ôm nhau thật chặt Ngân Hà xa xôi…

Phút giây ngần ngại chơi vơi
Lẽ nào cách biệt về nơi cuối trời?
Tần ngần châu lệ tuôn rơi
Dấu hài in khớp chẳng rời anh ơi!

Điệp hồ lạc lối sao trôi
Giận hờn trần thế  tà tơi rối bời
Ba sinh tìm lại đền bồi
Phù du bèo bọt mảnh đời trần duyên!

thơ làm nhân đọc bài: Cho Nhau Hương Tình
16.5.2013 Lu Hà





Héo Hon Thế Kỷ
cảm tác thơ nàng Hoài Vân: Đêm Rối

Đêm khuya cửa sổ bập bùng
Giật mình nghe tiếng côn trùng thê lương
Hồn mê qủy bám tang thương
Chập chờn ánh sáng bên đường hắt hiu

Thiêu thân bay lượn dập dìu
Vo ve muỗi khóc liu riu gió lùa
Hàng hiên từng giọt lưa thưa
Ngậm ngùi se thắt hạt mưa đầu mùa

Rì rào tre trúc gió đưa
Lơ mơ kẽo kẹt cũng vừa tàn canh
Cồn cào bụng đói thôi đành
Nhởn nhơ chiếc lá rung cành sương rơi

Ngoài vườn tức tưởi chơi vơi
Chùm hoa hồng bạch tả tơi nỗi lòng
Kéo chăn thân ủ góc giường
Run lên tuyệt vọng hư không não nùng…

Thời gian chững lại hãi hùng
Thoảng vang đâu đó rợn rùng cú kêu
Canh trường dằng dặc tiêu điều
Héo hon thế kỷ cô liêu úa tàn…!

15.5.2013 Lu Hà 




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét