Thứ Hai, 21 tháng 3, 2016

Tưởng Nhớ Cố Thi Sĩ Hà Thượng Nhân

sao lục một số bài thơ cuả Lu Hà viết tặng và họạ thơ






Kính Bái Hương Hồn Thi Sĩ
hoạ thơ Hà Thượng Nhân

Con cháu sinh ra được mấy người
Bồi hồi kính cẩn một giây thôi
Tiên sinh đi hẳn còn lưu lại
Một tấm lòng son với đất trời


Văng vẳng lời thơ dạ rối bời
Để người dương thế hận chia phôi
Còn đâu sớm tối nghe ai nói
Thi sĩ người ơi! Mộng rã rời....

Áo trắng ai kia vắng cuộc đời
Vành tang rỏ lệ nước mưa tuôn
Bạn bè con cháu đi đưa tiễn
Một dải tình thơ đến cổng trời...!

13.10.2011 Lu Hà




Kính Chúc Thi Sĩ Hà Thượng Nhân

Nhân thế sinh ra ở cõi đời
Phong lưu văn bá bậc thi thời
Thượng Nhân để lại bao vương vấn
Một tấm lòng son với đất trời

Văng vẳng lời thơ dạ rối bời
Năm canh rầu rĩ hận chia phôi
Giang sơn chìm đắm vào tay giặc
Thi sĩ người ơi! mộng rã rời....

Chín mươi tuổi hạc xưa nay hiếm
Kẻ sĩ trong đời có mấy ai
Sau trước phụng thờ tròn nghiã cả
Dù cho mưa bão chẳng phôi phai

Cháu có mấy lời thăm hỏi Bác
Phúc như Đông Hải thọ Long Sơn
Bình an vui vẻ hồn cao vọng
Tiếng nhạc thơ bay khúc khải hoàn

4.9.2010 Lu Hà




Nỗi Lòng Cuả Cha
cảm tác qua bài thơ " Xin Được Chết Thay Con " cuả Cụ HTN

Ninh thọ tử bất ninh thọ nhục
Bậc hiền nhân quân tử xưa nay
Thở than vương vấn u hoài
Sống sao cho đẹp là người thẳng ngay.

Cha muốn chết tối nay cho trọn
Vì thương con lận đận trần gian
Tráng niên mới có ngũ tuần
Cưả nhà yên ấm vợ con trông chờ.

Lòng tan nát bơ vơ tưởng nhớ
Nợ trần ai, ai trả, ai vay ?
Kiếp người bao nỗi đắng cay
Chết thay chẳng được ý trời cao xa

Đường sinh tử năm xưa lần bước
Cuộc hành hương xin Đức Chuá trời
Khẩn cầu thiên ý ba ngôi
Dùng dằng bàn tiệc nụ cười ngàn thu...

Nơi hạ giới cha già rỏ lệ
Hồn phiêu diêu dừng lại lắng nghe
Trăng ngàn vạn nẻo sơn khê
Tiếng thơ nức nở vọng về nỉ non.

Cha nhớ lại ngày con còn bé
Đôi mắt nai yêu quá đi thôi
Lớn lên ăn học lần hồi
Vợ hiền con thảo lại rời đi xa ?...

Thiên Chuá gọi làm sao tránh được
Tiếc cho đời trằn trọc canh khuya
Nấm mồ hiu hắt cỏ hoa
Suơng rơi lã chã nhạt nhoà trăng sao

Bạn thi hữu Huệ Thu thăm hỏi
Có Đông Anh cùng với Trường Giang
Nỗi niềm mấy áng thơ đường
Theo làn sóng điện bốn phương đất trời!

11.8.2010 Lu Hà




Chia Buồn Cùng Tang Quyến
thơ tặng gia đình Thi Sĩ Hà Thượng Nhân

Đi Ô Phăng một nhà toán học
Cây sồi già gai góc xót xa
Tuổi con bằng nưả đời cha
Rưng rưng ngấn lệ bạc phơ mái đầu...

Hà Thi Sĩ âu sầu thương nhớ
Dương con ơi! Vội vã ra đi !
Sông Hà khổ hạnh trần ai
Thuyền trôi sóng vỗ lẻ loi sớm chiều...

Vượt cưả aỉ bệnh xơ lão hoá
Hồn thơ bay Đỗ Phủ ngày xưa
Nhân sinh thất thập là bao
Lai hy cửu thập người là Thượng Nhân.

Chín ba tuổi trần gian hiếm có
Chẳng tu tiên cổ độ trăng soi
Ngâm nga xướng vịnh mấy ai?
Chưởng môn văn học cuộc đời bao la...

Chòm râu bạc thẫn thờ mộ trẻ
Quá năm mươi con vội vàng chi
Cây đời màu lá xanh tươi
Vòng hoa tang trắng sương rơi nhạt nhoà.

Chiều chủ nhật Huệ Thu thăm viếng
Bậc đại huynh chưởng thượng văn chương
Đi cùng hồn Phạm Xuân Dương
Hôm nay đưa tiễn nghiã trang bầu đoàn.

Đời chiến mã cha con xung trận
Cùng lưu đày vấn nạn nước non
Bạn bè thân hữu xa gần
Kẻ đi người ở thở than não nề...

Cháu vốn dĩ trọng tài mến nghiã
Hà chưởng môn kính mấy vần thơ
Chia buồn gia quyến tang gia
Vượt qua biển lệ ta bà khổ đau!

9.8.2010 Lu Hà




Danh Vẫn Ở Đời
hoạ thơ Hà Thượng Nhân

Phù vân mộng ảo từng giờ
Luật trời đã định chẳng chờ đợi ai
Hành hương thơ bước đường dài
Thiên thu vạn cổ mấy bài chẳng quên
Danh người hậu thế ghi lên
Dù ông chẳng muốn cái tên lưu truyền!

8.11.2009 Lu Hà



Lòng Biển
hoạ thơ Hà Thượng Nhân

Nỗi niềm em dấu trong thơ
Bao nhiêu hoài niệm ước mơ cho đời
Tôi nay lòng dạ bời bời
Bóng chiều đã ngả rượu mời nào say
Em còn sầu muộn đắng cay
Trần gian xuôi ngược đêm ngày điểm tô
Sáng ra tỉnh mộng là thơ
Tôi đi mang cả cuộc cờ dở dang
Thế thời lịch sử sang trang
Ngoài trời quan tái lá vàng trở thu
Trăng lên chênh chếch mái lầu
Soi người thiếu phụ bên cầu lệ trôi
Tình thơ tôi gửi lại đời
Men say nào ấm lòng tôi bây giờ
Hồn tôi náo nức cho thơ
Nghe như rỏ lệ đêm mưa dòng dòng
Đầm đầm lã chã ra sông
Theo dòng biển cả trong vòng chiêm bao

8.11.2009 Lu Hà



Nhớ Bạn Một Thời
chuyển thể thơ Hà Thượng Nhân: Gửi Bạn

Sinh ra trong cõi ta bà
Ô hay, đời vậy thế mà cũng thơ
Xa nhau biết đến bao giờ?
Trùng dương dặm thẳm vẩn vơ mấy vần
Bạn bè nhắn nhủ bao lần
Dùng dằng mây nước xót thân u hoài
Bờ ao giếng nước xa vời
Suy đi ngẫm lại cũng vì bởi ta
Chim trời sải cánh bao la
Quê hương ta đó non cao biển hồ
Học hành mài miệt canh khuya
Bát cơm manh chiếu sớm chiều mẹ ơi!
Thị phi ganh tỵ ở đời
Rửng rưng bờ cõi lòng người hiểm sâu
Mặc ai sáng nắng chiều mưa
Tấm lòng thanh bạch quê muà thì sao?
Cho rằng: làm kẻ nông phu
Dăm ba chén rượu la đà trời mây
Ngán đời nưả tỉnh nưả say
Bướm hoa xào xạc đắng cay muôn phần
Thương người bóng lẻ cô đơn
Vào ra tưạ cưả tinh thần biến suy
Đêm hè ngưả mặt trông trời
Sông hà một giải ngậm ngùi nét son
Hằng Nga giấc mộng triền miên
Sáng ra vương vấn ưu phiền khổ đau
Dấn thân vào chốn xông pha
Người đi biền biệt bao giờ tìm ta
Chinh nhân hải đảo xa mờ
Bao nhiêu kỷ niệm chan hoà yêu thương
Mảnh mai kià cô gái mường
Phồn hoa thành thị bụi vương gót giầy
Nỗi niềm thổn thức điên say
Hoàng hôn chiếc bóng xiết ghì đôi tay
Dang tay ôm cả đất trời
Trăng suông rượu nhạt người ơi, cõi lòng
Xót xa cho kiếp phong trần
Nghêu ngao giọng hát vui buồn cổ kim
Thơ ngây chuyện cũ âm thầm
Sông Trà sóng nước nỗi niềm chiều hôm
Bạn ta ở mãi xa xăm
Chân trời lá đổ thâm trầm sầu đưa
Vương Xương Linh nhớ người thơ
Sương reo ngọn cỏ nương dâu bến bờ
Chán chê danh tướng công hầu
Trời cao thăm thẳm mây mờ ngẩn ngơ
Góc sông Hương có ai mơ
Lênh đênh chìm nổi bơ vơ thở dài
Hàng hiên lã chã tuôn rơi
Hồn nghe thánh thót đầy vơi não nùng.

9.7.2010 Lu Hà




Nỗi Lòng Cuả Cha
cảm tác qua bài thơ " Xin Được Chết Thay Con " cuả Cụ HTN

Ninh thọ tử bất ninh thọ nhục
Bậc hiền nhân quân tử xưa nay
Thở than vương vấn u hoài
Sống sao cho đẹp là người thẳng ngay.

Cha muốn chết tối nay cho trọn
Vì thương con lận đận trần gian
Tráng niên mới có ngũ tuần
Cưả nhà yên ấm vợ con trông chờ.

Lòng tan nát bơ vơ tưởng nhớ
Nợ trần ai, ai trả, ai vay ?
Kiếp người bao nỗi đắng cay
Chết thay chẳng được ý trời cao xa

Đường sinh tử năm xưa lần bước
Cuộc hành hương xin Đức Chuá Trời
Khẩn cầu thiên ý ba ngôi
Dùng dằng bàn tiệc nụ cười ngàn thu...

Nơi hạ giới cha già nhỏ lệ
Hồn phiêu diêu dừng lại lắng nghe
Trăng ngàn vạn nẻo sơn khê
Tiếng thơ nức nở vọng về nỉ non.

Cha nhớ lại ngày con còn bé
Đôi mắt nai yêu quá đi thôi
Lớn lên ăn học lần hồi
Vợ hiền con thảo lại rời đi xa ?...

Thiên Chuá gọi làm sao tránh được
Tiếc cho đời trằn trọc canh khuya
Nấm mồ hiu hắt cỏ hoa
Suơng rơi lã chã nhạt nhoà trăng sao

Bạn thi hữu Huệ Thu thăm hỏi
Có Đông Anh cùng với Trường Giang
Nỗi niềm mấy áng thơ đường
Theo làn sóng điện bốn phương đất trời!

11.8.2010 Lu Hà



Vẫn Vui
hoạ thơ Hà Thượng Nhân

Tình thương như gió thoảng êm
Ru cho anh ngủ say thêm giấc nồng
Thuyền quyên trong chốn bụi hồng
Anh hùng hoạn lộ cũng không sá gì
Uổng công bao nỗi lâm ly
Đường xa muôn dặm còn gì nưã đâu?
Lá bay gió táp qua cầu
Sương rơi mưa rụng gịọt sầu thành vui

8.11.2009 Lu Hà




Hoạ Lại Lời Chúc
Thơ Hà Thượng Nhân

Mây xa rỏ giọt thương lầu
Hồn đi để lại chân cầu nước trôi
Mây hồn quấn quít bên tôi
Nhớ người dương thế làn môi thắm hồng

Lu Hà




Mở Ngõ Phù Vân
hoạ thơ Cụ Hà Thượng Nhân

Cánh cưả phong trần khép cánh xuân
Hồn bay theo gió mộng thần tiên
Người đi kẻ ở sầu ly biệt
Qua ngõ phù vân lòng vẫn nguyên

Thiên thai bồng đảo nhé đừng quên
Người ở dương trần nấp bóng hiên
Rớm lệ nhớ thương tình cổ lụy
Cung Nga hỏi lại sổ duyên tiền

Quán trọ trần gian nỗi cảm phiền
Tình xưa ta hẹn chốn lâm tuyền
Phù vân cưả ngõ ai đành mở
Sương cỏ ngậm ngùi thôi Tú Uyên….

8.11.2009 Lu Hà




Thi Nhân Cưỡi Hạc
cảm tác khi đọc thơ Trần Thiện Hiếu hoạ thơ HTN

Ấy chết cụ Hà đã chín ba
Cuộc đời chinh chiến gió mây qua
Xót xa cố quốc mưa vần vũ
Để lại cho đời những tứ thơ...

Con cháu ngậm ngùi sao chẳng nhớ
Thù nhà nợ nước gánh trên vai
Nam nhi tuấn kiệt năm châu lục
Nuôi dưỡng tinh thần có mấy ai?

Tuổi hạc chân chì vui tuế nguyệt
Bạn bè thi hữu áng thơ văn
Sinh ly tử biệt còn xao xuyến
Yêu nước thương nòi dạy cháu con !

Trời Phật thiêng liêng tình hiển lộ
Bệnh xơ lão hoá vượt giang đầu
Cuồng phong giông tố xin nhường bước
Thong thả thuyền trôi cập bến bờ...

Thi Sĩ ngông cuồng xưa đến nay
Phù du trọn kiếp bọt bèo trôi
Công danh nam tử ai chăng tá?
Cưỡi hạc quy tiên hẹn tháng ngày...

12.8.2010 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét