Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

Lu Hà Và Đinh Hùng Chùm 7



 


Mộng Hồ Điệp
Cảm dịch thơ Đinh Hùng: Bướm Xuân

Em về cùng với bướm hồng
Xinh tươi huyền diệu mênh mông cánh đồng
Nụ cười rạng rỡ trên không
Gửi lời nhắn nhủ dòng sông quê mình


Bâng khuâng đôi cánh thần linh
Em đi vàng võ hành tinh tủi sầu
Thương ai dầu dãi mái đầu
Hai hàng dư lệ chân cầu thở than

Bình hương muội bám tro tàn
Đêm đông rầu rĩ non ngàn biển khơi
Nửa hồn lạc lõng chơi vơi
Thuyền trăng mất lái ở nơi cuối trời

Xót xa cho những mảnh đời
Đôi chân lầm lũi đầy vơi gánh tình
Điệp hồ mộng ảo lung linh
Tơ hồng ràng buộc thiên đình em ơi!

Hoàng hôn lã chã sương rơi
Ngẩn ngơ nuối tiếc bướm trời ly tao
Yến anh thổn thức nghẹn ngào
Bình minh le lói lao xao tiếng gà!

4.2.2017 Lu Hà




Đôi Lòng Cách Mặt
cảm hứng thơ  lục bát của Đinh Hùng: Bài Hát Mùa Thu

Hạt sương rơi trúc mai đầu ngõ
Gió thu ba bỡ ngỡ đường xa
Em đi theo ánh trăng tà
Em về dưới nắng thướt tha dịu hiền

Mắt em cười thôi miên dáng ngọc
Tóc mây bồng xào xạc hương đưa
Long lanh mặt nước cành dừa
Dòng sông thổn thức say xưa sóng đào

Hoa phượng vĩ nghẹn ngào lả tả
Sắc phai tàn màu máu phôi pha
Chiều lam khói tỏa hiên nhà
Vào ra tựa cửa tiếng gà gọi nhau

Hoàng hôn khóc vườn rau thấm đất
Giọt mưa ngâu u uất tủi hờn
Mong manh rặng liễu dập dờn
Lập lòe đom đóm chập chờn bóng ma

Mùa thu chết hay là đông tái
Khóm cúc tần oan trái xót xa
Thần linh thấu cảm tình ta
Đôi lòng cách mặt quan hà đại dương

Miền băng gía ai thương em nữa
Được như anh chan chứa hồn thơ
Vai gày côi cút bơ vơ
Côn trùng rên rỉ hững hờ canh thâu!

3.2.2017 Lu Hà




Ai Hay Em Sầu
Cảm hứng thơ Đinh Hùng: Dạ Hội

Nhạc Schubert dương cầm thánh thót
Đèn kết dây đỏ chót đêm hè
Phượng rơi tấp nập ngựa xe
Dập dìu tài tử e dè dáng tiên

Tóc mây bồng thuyền quyên thục nữ
Mắt long lanh thủy tạ liễu hồ
Lăn tăn mặt nước nhấp nhô
Từng đàn cá lội hoan hô ái tình

Nghe khiêu vũ trá hình ảo mộng
Đền Ngọc Sơn tiếng trống cầm canh
Ngậm ngùi xao lãng áo xanh
Hồn ai hóa bướm vườn thanh gió hờn

Tuổi xuân hoa đòi cơn chan chứa
Đóa bạch liên chưa thỏa hương bay
Hồ Gươm tàu lá lắt lay
Nhụy vàng thơm thảo ai hay em buồn

Miền băng tuyết bồn chồn thỏ ngọc
Từ Phương Tây tiếng khóc Hằng Nga
Mặt hoa da phấn thướt tha
Trời cao thăm thẳm trăng tà mờ soi

Chàng Hamlet mặn mòi Đan Mạch
Cả hoàng cung còn trách oán ai
Kịch trường thảm khốc u hoài
Xôn xao dạ hội trang đài lệ rơi!

7.2.2017 Lu Hà




Tu Hú Gọi Hè
Cảm hứng thơ Đinh Hùng: Duyên Phương Hoa

Tu hú gọi duyên tình phượng nở
Con ve sầu ra rả canh khuya
Thương em xõa tóc đầm đià
Heo may gió lạnh bên rìa hoang liêu

Hè năm ngoái phiêu diêu bóng đổ
Năm xưa hoài cổ độ trăng soi
Hao gày dáng liễu lẻ loi
Ngân Hà suối lệ mặn mòi sương rơi

Nghe thảng thốt nụ cười mây gió
Ái tình ơi, bé nhỏ chim xanh
Có thơ ong bướm trên cành
Bông hoa máu đỏ cái oanh tủi sầu

Buồn ghế đá chân cầu rêu bám
Buổi hoàng hôn ảm đạm mưa bay
Em về ngọn cỏ lắt lay
Tôi ngồi thơ thẩn đắng cay nỗi niềm

Chờ nguyệt bạch bên thềm áo trắng
Nét thơ ngây hình dáng em xưa
Hỏi rằng tôi hết say chưa
Nụ hôn rạo rực năm xưa đêm hè

Điệu tương sầu tiếng ve cao vút
Giọng ai ru hun hút tang bồng
Lạc miền băng gía hư không
Nôn nao cộng hưởng phấn hồng hồn em!

7.2.2017 Lu Hà




Lạc Miền Băng Gía
Cảm hứng thơ Đinh Hùng: Cặp Mắt Xưa

Anh người thi sĩ hoài thiên cổ
Tôi ở trần gian nợ gánh tình
Chập chờn đom đóm lân tinh
Trăng soi nấm mộ thần linh muộn phiền

Tôi với anh thay phiên gối mộng
Hội tao đàn gieo giống mầm xanh
Hoa thơ bói qủa rung cành
Tràn trề cảm xúc cái oanh rộn ràng

Đời dâu bể lang thang đây đó
Vì mưu sinh đói khổ cùng nhau
Dù cho vàng đá phai màu
Trái tim đỏ thắm trước sau vẫn còn

Nghe vượn hú héo hon đỉnh núi
Miền gía băng lủi thủi anh đi
Hàng phong rặng liễu rầm rì
Qua vùng sơn cước ầm ì suối reo

Đôi mắt sáng chân đèo tư lự
Vầng trán cao như tự ngàn xưa
Trầm luân bao kiếp xong chưa
Sen vàng bảng lảng lưa thưa bóng thuyền

Mộng hồ điệp thuyền quyên đứng đợi
Bến cô liêu lạc lối sóng đào
Châu sa lệ chảy nghẹn ngào
Dùng dằng chẳng dứt áo bào đẫm sương

Thôi anh nhé vô thường con tạo
Cuộc tử sinh lảo đảo hồn say
Bài thơ dang dở cho hay
Mất còn duyên phận đắng cay nỗi niềm

Tình cố quận Đào Tiềm còn nhớ
Cảnh nghèo nàn trăn trở làm chi
Trúc mai ân nghĩa đền nghì
Trên trang giấy trắng tôi ghi tấm lòng!

6.2.2017 Lu Hà




Phiêu Diêu Hải Hồ
Cảm dịch thơ Đinh Hùng: Cánh Chim Dĩ Vãng

Anh lại viết biết bao sầu tủi
Khóc thương em lủi thủi tuyết sương
Nơi miền băng gía vấn vương
Nửa hồn trinh nữ môi hường thoảng bay

Mùi son phấn đắng cay tình ái
Gió mưa gào tê tái quan san
Em đi theo ánh trăng ngàn
Em về én lượn chứa chan xuân hồng

Đàn bướm trắng cánh đồng lúa chín
Hàng thông reo bịn rịn hoài mong
Sông xưa chẳng đổi thay dòng
Chia ly cánh hạc long đong hải hồ

Rứa là hết răng mô bến nhớ
Thuyền vắng người còn chở vầng trăng
Xe tơ rối chỉ xích thằng
Một thiên định mệnh dở dang cung đàn

Mùa sim tím trần gian ảm đạm
Bụi phong trần muôn dặm đường xa
Bình minh khuất bóng dương tà
Hoa sầu liễu héo sa bà khổ đau

Mùa thu đến nát nhàu cây cỏ
Tảng đá buồn ai nhỏ giọt châu
Bâng khuâng phượng vĩ chân cầu
Cúc vàng mấy khóm mái đầu muối tiêu

Gió đông bắc bóng chiều lảo đảo
Ôm ngực ho giông bão hãi hùng
Buông rèm cửa đóng não nùng
Côn trùng rên rỉ chập chùng biển khơi

Anh chẳng rõ từ nơi hoang dã
Thân mai gày trống trả làm sao
Phiêu diêu lạc lõng nơi nao
Biển gầm sóng dữ nghẹn ngào cô đơn

Cứ trằn trọc giận hờn oán trách
Trời già kia đành hạch hồng nhan
Kiếp người sao lắm gian nan
Ngược xuôi tất bật trần gian hững hờ

Đàn ai gảy đôi bờ sinh tử
Sông Nại Hà phu phụ sầu tang
Nửa đêm gặp gỡ thiếp chàng
Canh ba gà gáy vội vàng ly tao

Tay níu kéo yếm đào ướt đẫm
Mưa chẳng tha thăm thắm trời cao
Ôm ghì chẳng chịu rời nhau
Thiên lôi sấm chớp mau mau dứt tình!

5.2.2017 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét