Chủ Nhật, 14 tháng 4, 2019

Luận Về Tình Yêu Phần 15



Tình Yêu Và Vật Chất

Chúng ta đang sống trong một thời đại cuả tốc độ và thông tin.Vài trăm năm trước đây ai cũng tin là trên mặt trăng có ả Hằng Nga vì trốn người chồng tàn bạo mà lên ở trên cung trăng một với anh chàng cuội đen thủi đen thui làm đày tớ, ngồi dưới gốc cây đa. Nhưng họ vẫn mãi không thể thành vợ  thành chồng được, tuy rằng cả hai cùng cô đơn. Bởi vì họ thuộc hai đẳng cấp tâm linh khác nhau, họ gần nhau nhưng họ không thể yêu nhau được. Dục vọng không thể thắng nổi lý trí và trái tim. Hằng Nga vẫn rớt nước mắt mà nhìn về hạ giới  xa xăm để chờ đợi những chàng thi sĩ như Lý Bạch, Tản Đà, Hàn Mạc Tử làm thơ tỏ tình với mình?


Ngày nay loài người đã thừa biết trên mặt trăng chỉ là một sa mạc hoa vu, nhưng tâm linh trí tưởng cuả những chàng thi sĩ vẫn tin và thương nàng Hằng Nga. Phải chăng thi sĩ là mơ mộng viển vông? Con người cuả thế kỷ 21,cuả những con tàu siêu tốc, cuả những máy tính điện tử cực nhanh mà vẫn còn tin dăm ba câu truyện thần thoại hão huyền…Sự kiêu căng cuả loài người bằng vài thành quả đạt được  trong ngành vũ trụ, cũng như trong phòng thí nghiệm như Darwin, Pawlop v. v…vẫn chỉ là những trò hề cho Thiên Chuá hay Thượng Đế toàn năng. Trí tuệ cuả Darwin, Pawlop, hay cũng như Karl Marx, Lê Nin làm sao có thể so sánh với Arbet  Einstein là con người được coi như là thông minh nhất cuả thế kỷ 20. Người cha đẻ cuả  khoa học nguyên tử và hàng không . Ông vẫn chưa dám khảng định nguồn gốc cuả loài người từ đâu mà dám bạo mồm bạo miệng như những kẻ vô thần hay cộng sản là từ loài khỉ. Ông tuyên dương Đạo Phật,và đã từng tuyên bố: Ông là ngươì Do Thái nhưng ông  không theo tín ngưỡng nào cả, nếu có theo một tín ngưỡng thì tôi sẽ chọn đạo Phật. Đạo Phật với thuyết luân hồi quả báo là phù hợp với nền khoa học hiện đại trong tương lai.

Trong đạo phật chối bỏ ái dục, vì ái dục là nguyên nhân cuả luân hồi chuyển kiếp, còn ái dục tức còn nợ nần, vay trả, và còn đầu thai; Chúng sinh còn ngụp lặn mãi  trong ái hà, bể khổ. Phật muốn giải thoát chúng sinh bằng con đường vô thủy vô chung, để tới niết bàn không sinh không diệt. Nhưng con người đã trót nặng chữ ái, thì cũng dám đầu thai thêm vài kiếp nưã để trả nợ tình, nếu ta không phải là người thoát tục, tu hành?

Khoa học ngày nay mới chỉ đạt được những thành tựu về vật chất còn lĩnh vực tâm linh tinh thần thì quả là còn ít ỏi. Tình yêu vẫn còn là một lĩnh vực bí hiểm, không có ngành khoa học tối tân nào có thể phân tích, khám phá nổi. Để hiểu về tình yêu, người ta không thể tìm đọc những câu truyện tình cuả những nhà văn sa đoạ trụy lạc, hay kiểu tả tình như kiểu bà Dương Thu Hương mà  cố gán cho ông Hồ Chí Minh với cô gái dân tộc tên là Xuân nào đó. Sự tưởng tượng nào giỏi hơn anh chàng Ngô Thưà Ân mỗi khi lên cơn nghiện ngả bàn đèn hút thuốc phiện mà viết ra thiên tiểu thuyết Tây Du Ký tuyệt vời. Biết rõ là phịa nhưng mọi người vẫn thích đọc. Ngô Thưà Ân quả là một anh chàng có trí tưởng tượng siêu kỳ cũng do nhờ thuốc phiện cả đấy.Chị Dương Thu Hưong không hút thuốc phiện để viết ra mối tình Hồ- Xuân, chỉ nhờ vào phù phép cuả thứ văn cuả trường Nguyễn Du  theo hướng hiện thực xã hội chủ nghiã, nhà nhà viết văn, người người người viết văn để chỉ hao tốn thời gian cho người đọc.

Người ta bảo nhà văn nói láo, nhà báo nói phét cũng chẳng ngoa. Câu này chỉ đúng cho các văn thi sĩ dưới chế độ nô dịch tinh thần cuả người cộng sản mà thôi. Còn như văn sĩ, báo chí các nước tự do, văn minh tiên tiến họ không dám đặt bút viết láo, hoặc phịa chuyện , vu khống đơm đặt, họ là những kẻ sĩ có lương tâm và liêm sỉ nhân cách khi cầm bút. Tình yêu là lĩnh vực thiêng liêng cuả trái tim, là nguyên nhân cuả chuyển kiếp luân hồi. Tôi cũng là loại người đa cảm, si tình, tính nết sinh ra như vậy đó. Cũng may còn có tí chút khả năng viết lách làm thơ để giãi bày tâm tình cuả mình, khi mình còn nơi tại thế, nếu chẳng may chết đi thì ai biết đó là đâu.Viết văn để tự tả tình mình thì tôi không muốn. Nhưng làm thơ khi lòng mình xúc động, khi trái tim mình rỉ máu. Thơ phải chờ đợi nung nấu tâm tưởng khi mình bồi hồi nhớ nhung, aí ngại thương cảm cho người mình yêu.

Sự bột phát cuả trái tim do lý trí kiểm soát tạo cho ta ý tứ vần điệu, nhạc tính thi nhau mà xuất thần là giây phút thiêng liêng may mắn ta phải chớp lấy ngay và ta đã nhanh chóng hoàn thành bài thơ. Để kỷ niệm cho đời, cho quán trọ trần gian giả tạm này. Tôi viết lời tâm sự và cũng muốn chia sẻ cùng bạn đọc quý mến cuả tôi những bài thơ tình là cảm xúc chân thật nhất. Đọc thơ nhau để thưởng thức thi vị tình đời, tình người  khác xa hẳn với với loài cầm thú. Con người ngoài miếng ăn, hưởng thụ vật chất, tranh giành đâm chém nhau, sát hại nhau, còn có đáng để cho ta trân trọng? Tinh thần và tình yêu, vật chất và hưởng thụ đặt lên bàn mà cân cái nào hơn cái nào? Người quân tử cần tinh thần và tình yêu để sống, vì ngưòi quân tử có bộ óc trái tim hơn ngươì. Còn kẻ tiểu nhân cần vật chất và hưởng thụ để mà tồn tại. Nếu như xã hội công bằng đầy đủ thái bình cả thì người ta ham muốn những giá trị tinh thần. Còn như xã hội nghèo nàn lạc hậu thì vật chất được đề cao. Văn thơ là cái quái gì, chỉ là thứ viển vông vô tích sự mà thôi, không làm ra tiền cuả chẳng ai thèm đẻ ý đến, có viết ra chỉ là những nhu cầu cho khách hàng không tim không óc đọc….

Tôi muốn các bạn đọc cuả tôi, đọc thêm vài bài thơ để thông cảm và hiểu thêm cho những lời tâm sự cuả tôi. Cám ơn!





 Thơ để cho em

Thơ đi thơ lại vẫn là thơ
Thơ thẩn kià ai cả sớm chiều
Cứ nghĩ đến em là nước mắt
Trong đầu chưá chất chỉ toàn thơ

Thơ như giọt nước lấy trong tim
Như nỗi sầu đưa đắng mật gan
Dồn cả vào thơ đầy cốc lệ
Thương em thăm thẳm cõi ru hồn

Thơ nhắn nhủ em sống hết mình
Đầm đià châu ngọc giỏ năm canh
Mộng tàn gối chiếc buồn đêm lẻ
Người ấy giờ đây vẫn mạnh lành

Thơ tiễn đưa em đi lấy chồng
Chẳng thuận lòng Cha với họ hàng
Tính nết sao mà ương bướng thế
Chỉ vì tức bực vơí người thương

Tha thiết yêu nhau để lỡ làng
Vì em chẳng khéo giữ chân chàng
Vì em tranh giải thành lơ đãng
Anh biết thơ ngây chỉ có nàng

Đông qua xuân đến đọc dòng tin
Tết đến mà sao nghẹn tắc lời
Ngũ thập biết rồi thiên định mệnh
Trăm năm bằng cuộc biển dâu đầy

Tức quá mà ta phải chiụ sao
Nâng niu như ngọc thắm như hoa
Tình em anh giữ hòn trân bảo
Căm kẻ vô lương xéo ác tà

Giận đời, giận kiếp,giận trời xanh
Giận cả không gian vũ trụ hành
Xé nát chín tầng mây khí quyển
Đưa em trốn đến đảo hoàng tinh.

 2008 Lu Hà






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét