Thứ Năm, 23 tháng 3, 2017

Thơ Tình Chùm 892



Màu Vàng Thủy Chung
Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Hoa Cúc

Hoa cúc nở dãi dề phượng vĩ
Thu bâng khuâng rên rỉ sầu đông
Cỏ may heo hút cánh đồng
Mưa phùn lất phất dòng sông nhạt nhòa


Trúc quân tử ngày qua tháng lại
Vầu thẳng lưng quan ải đường xa
Thông reo linh khí sơn hà
Liễu thanh vực thẳm Hằng Nga thẹn thùng

Hoa rực rỡ thủy chung màu sắc
Hương thảo thơm lá chắc nhành dai
Trải bao băng gía trần ai
Trái tim thục nữ thiên thai mộng hồn

Em nôn nao bồn chồn trong dạ
Hoa đế vương chế ngự thủy cung
Thuyền tình sóng vỗ chập chùng
Lập loè lửa lựu bập bùng ái ân

Gương mặt sáng bao lần ve vuốt
Từng cánh hoa trau chuốt mịn màng
Thướt tha mềm mại dịu dàng
Tình yêu vĩnh cửu xin hoa vàng chẳng quên.

*Cẩn bái hương hồn nữ sĩ Xuân Quỳnh nhân ngày 8.3
8.3.2017 Lu Hà




Ghé Chơi Chị Hằng
Nối tiếp 4 câu thơ của Thi Nguyên nhân ngày 8.3.2017

“Bông thì duy nhất một cây.
Gậy thì cũng chỉ một thầy nó thôi..!
Bây giờ tớ cũng già rồi...!
Trèo cao sợ té, dập môi, vỡ đầu...!“

Vỡ đầu thì mặc vỡ đầu
Trời cho cơ hội bí bầu ầu ơ
Gió mây chớ có hững hờ
Trai du gối hạc tình mơ suối vàng….

Nại Hà sóng nước mênh mang
Canh hồ quên lãng thiếp chàng mới toanh
Kiếp sau một xuất để dành
Vườn thanh ân ái yến anh dập dìu

Vào ra hết cảnh đìu hiu
Đêm ba ngày bảy dập dìu phấn rơi
Hằng Nga nhập cuộc lả lơi
Mời lên cung Quảng ghé chơi một lần

Ai ơi chớ có lần khân
Mồng ba tháng tám tinh thần nở nang
Hoa cười ngọc thốt đoan trang
Nguyễn Du sống lại thương nàng Kiều Nhi

Cà phê Từ Hải nhâm nhi
Cung đàn nửa gánh cười khì một câu
Thúc Sinh qùy lạy đứng hầu
Xót xa Kim Trọng trắng râu bạc đầu.

8.3.2017 Lu Hà




Ngọc Trào Châu Phun
Nối tiếp 5 câu thơ của văn sĩ Chinh Nguyên

“Nhìn quanh thấy mấy ông già
Chân đi bước chậm.. tình sa lắng buồn
Rượu vào nỗi nhớ sầu tuôn
Tình gìa thêm mặn lệ luôn ngắn dài...
Thương mình... Thương bạn... tóc phai...“

Trâu gìa dai sức dễ ai dám từ
Đồng ta lúa đã chín nhừ
Cỏ non mơn mởn lừ đừ cá bơi
Gặp nhau tay bắt miệng cười
Lão bà chúm chím chơi vơi tuyết hồng

Dìu nhau lên nẻo tiên bồng
Ôm cây đàn gảy bống bồng bồng bang
Bao nhiêu câu chuyện thiếp chàng
Lò hương nóng bỏng chảo rang ngô phồng

Mặc trời hun hút gió đông
Cung đàn Tư Mã mây rồng thỏa thuê
Văn thơ Lạc Việt đề huề
Thiên sầu vạn cổ tình quê nghĩa làng

Mảnh mai rạng liễu đài trang
Tượng xoài mít chín mơ màng cái ong
Tuổi gìa chống gậy lưng cong
Hoa thương tiếc nhụy long đong đoạn trường

Tao nhân mặc khách tha phương
Hồn thơ thổn thức quê hương thuở nào
Một thời máu nhuộm chiến bào
Chân trời xa lắc ngọc trào châu phun!

9.3.2017 Lu Hà



Đoạn Trường Tân Thanh
nối tiếp 2 khổ thơ của Thi Nguyên

“Xuân Hương nước chẩy dưới cầu.
Kiều nhi thảng thốt tưởng đâu Nại Hà.
Thương thay cái phận đàn bà.
Dập dìu chi lắm cho ra rẻ người.

Đã khi văn sỹ nghé chơi
Thì xin một chút giữ lời đoan trang.
Bày chi cảnh Thúc, Kim lang.
Lệ chưa ráo hẳn, xót nàng Kiều nhi...“

Yến oanh rên rỉ thầm thì
Thanh mai trúc mã xầm xì thở than
Trần gian sao lắm gian nan
Phong tình cổ lục ứa tràn sử xanh

Tro tàn sương khói kinh thành
Phụng cầu Tư Mã cũng đành chịu thôi
Xôn xao hoa bướm núi đồi
Văn Quân cám cảnh nổi trôi sông hồ

Nửa đời thục nữ ô hô!
Bích Câu kỳ ngộ điệp hồ trong mơ
Ngẩn ngơ cát sĩ mần thơ
Cung đàn dang dở duyên tơ hững hờ

Ao sâu cá lội lờ đờ
Sen vàng bảng làng lờ mờ dáng ai
Thướt tha yểu điệu nét ngài
Xuân Hương thổn thức canh dài Tố Như

Bâng khuâng ngồi dậy chần chừ
Sương pha mặt nguyệt ngần ngừ gọi tên
Hỏi rằng có phải Thi Nguyên
Ban ngày thanh khí thuyền quyên má đào

Lu Hà níu dải áo bào
Không gian lơ lửng nghẹn ngào sa châu
Giơ tay quờ quặng mái đầu
Hàng hiên lã chã bóng câu vội vàng…!

9.3.2017 Lu Hà



Miền Quê Sỏi Đá
Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Gió Lào Cát Trắng

Miền sỏi đá trường thành đứng chắn
Quê hương tôi lận đận nắng mưa
Gió Lào rát mặt ngàn xưa
Nôi tre bé bỏng đung đưa mãi hoài

Mẹ ru con miệt mài cát trắng
Mặt trời lăn cay đắng bánh xe
Sấu me che trở trưa hè
Hầm trường lán trú đàn ve vẳng hồn

Khoai sắn cũng bồn chồn sứ sở
Trái mãng cầu rám vỏ sạm đen
Lũ tràn nắng hạn triền miên
Chó gà quanh quẩn ưu phiền tháng năm

Hồ ao hẹp sông nằm ngắn ngủi
Theo chân trâu thui thủi ngậm tăm
Ước mơ trọn mảnh trăng rằm
Vườn xanh trĩu quả con tằm nhả tơ

Nắng như thiêu bụi mờ chai sạn
Quản ngại chi phồng cán dao cùn
Cày bừa chân lấm tay bùn
Mò tôm bắt cá mưa phùn ướt thân

Khi đi xa bần thần thương nhớ
Nơi sinh ra cháy đỏ làn da
Sớm hôm tần tảo mẹ cha
Gió như quạt lửa ông bà tổ tiên

Tôi sẵn lòng thiên nhiên đau đớn
Cả đời mình vật lộn xót xa
Dựng xây bờ cõi sơn hà
Cùng bao thế hệ bóng tà tịch dương

Thuyền ra khơi thê lương ngư phủ
Cả làng chài mặt ủ mày chau
Bão giông ngọn sóng bạc đầu
Người không trở lại âu sầu vành tang

Vì sự sống phũ phàng số phận
Kiếp phù du tủi hận bao đời
Dù cho rách nát tả tơi
Sương ngõ trúc đất trời lầm than !

* Cẩn bái hương hồn nữ sĩ Xuân Quỳnh nhân ngày 8.3.2017
8.3.2017 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét