Thứ Ba, 4 tháng 4, 2017

Thơ Tình Chùm 897



 


Hoài Thương
Thơ tri ân ca sĩ Nguyễn Đông và nhạc sĩ Mai Hoài Thu

Hoài vương ca sĩ Nguyễn Đông
Giọt sương bi lụy tang bồng ly tao
Rung cây lã chã ứa trào
Nửa vòng trái đất nghẹn ngào thương em


Bao năm trăng gió nương rèm
Ngó về phương ấy nư thèm nhớ ai
Năm canh giấc mộng gọi hoài
Giật mình thổn thức nét ngài bâng khuâng

Sao băng thấp thoáng mấy tầng
Đại dương xa cách triều dâng sóng cồn
Bình binh chim hót bồn chồn
Mùi hương cúc trái nụ hôn mặn mà

Tha phương cát sĩ Lu Hà
Trần gian xuôi ngược la đà ngao du
Xuân về thấp thoáng Hoài Thu
Cung đàn phổ nhạc điệu ru vẳng hồn

Ngàn năm để lại dáng buồn
Thướt yểu điệu hoàng hôn trang đài
Tưởng mình lạc lối thiên thai
Đào nguyên thục nữ hương lài thoảng bay.

16.3.2017 Lu Hà



Vội Vàng Chi Cô Em
Cảm hứng 2 câu thơ của Lương Cẩm Quyên

“Vốn thơ dốc cạn hết rồi
Yêu thương phá sản đành thôi giã từ“
Vội vàng chi mít chín dừ
Chim gìa cúc trái lừ đừ cái ong

Mím môi lưỡi mác cong cong
Hai bầu ngây ngất chưa xong dồi dào
Bướm hồng mật chảy ngọt ngào
Vườn thanh mát rượi xôn xao tiếng cười

Cung vàng tiên nữ lả lơi
Hằng Nga đàn chị ai ơi thế trần
La đà cưỡi ngọn đằng vân
Dập dìu tài tử mỹ nhân hẹn hò

Dâu tươi qủa mọng chuyến đò
Chất đầy thuyền ái con cò sang sông
Thơ tuôn dàn dụa yếm hồng
Ngưu Lang Chức Nữ cầu vồng ngẩn ngơ

A ha hồn vẫn đầy thơ!
Cửa lòng rộng mở đón chờ ngọc châu
Trái tim nóng bóng trên cầu
Bâng khuâng tư lự mái đầu muối tiêu!

17.3.2017 Lu Hà



Ngủ Đi Anh
Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Hát Ru

Ngủ đi anh người em yêu dấu
Bình hoa ngoan đã ngủ trên bàn
Ngọn đèn bé nhỏ nồng nàn
Con chim ấm tổ trăng ngàn lặng im

Tàu thả neo đắm chìm sương mộng
Biển mơ bờ ngọn sóng thiết tha
Lẻ loi khóm cúc đầu nhà
Bờ ao hiu hắt la đà lá tre

Vầng trán cao bộn bề tư lự
Bức tranh tường tình tứ ngắm em
Ngủ đi chân cứng đá mềm
Ngày mai cất bước êm đềm cỏ nhung

Ong bướm say chập chùng sông núi
Đóa hoa rừng buồn tủi xót xa
Hững hờ người chẳng hái ta
Cô đơn lạnh lẽo quan hà mù sương

Ngủ cho ngon dặm trường thư thả
Vọng giao đài ẻo lả tiếng ca
Vang lên khúc nhạc thái hòa
Phập phồng lồng ngực nhạt nhòa giọt châu!

17.3.2017 Lu Hà



Trời Nóng Qúa
Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Hát Ru Chồng Đêm Khó Ngủ

Trời nóng qúa anh không ngủ được
Cánh quạt con rưng rức quay tròn
Lặng thinh sông núi nước non
Ngán sao cái nóng héo hon dãi dề

Đoàn thương binh trở về te túa
Đánh lộn nhau trước cửa hàng bia
Mồ hôi ướt đẫm đầm đìa
Trán nhăn tư lự hàng ria mép buồn

Nghe cơn lũ biển cồn bão tố
Lúa lên đòng đành bỏ vụ mùa
Còn đâu đồi tím sim mua
Ca dao khúc hát chuông chùa ngân nga

Ngủ đi anh gương nga lấp ló
Ánh trăng vàng biết tỏ chăng ai?
Người dân Vĩnh Phú đất đai
Đốt bao đồi cọ quăng chài cá tôm

Lửa mới tắt sao hôm bừng tỉnh
Dẫn đường đi lỉnh kỉnh sắn khoai
Ăn xin mãi chẳng nguôi ngoai
Màn trời chiếu đất canh dài mù sương

Tin người bạn chiến trường xa lắc
Đứa nào loan tin chắc là sai
Thằng com mê ngù kêu hoài
Làm anh giải phóng mệt nhoài ba lô

Chơi súng gỉa ô hô gãy báng
Thật buồn cười cái dáng giống anh
Ngủ đi gà gáy sang canh
Tiếng  rao qùa sáng thất thanh còi tàu!

16.3.2017 Lu Hà




Những Sân Ga Đầy Kỷ Niệm
Cảm dịch thơ Xuân Quỳnh: Thương Về Ngày Trước

Có những chuyến tàu, chất đầy kỷ niệm
Sân đình làng in dấu cuộc phân ly
Bàn chân đen chai sạm dưới quân kỳ
Miền biên giới ra đi không hẹn lại

Tuổi mười sáu dõi nhìn anh tê tái
Không dám gần e ngại đứng từ xa
Cánh hoa sen ướt đẫm cả ngân hà
Bầy chim én thê lương mùa đông tới

Em muốn cuốn chân vào rơm cỏ rối
Nợ ân tình trả mãi vẫn chưa thôi
Bởi con tim vang trống ngực bồi hồi
Mưa rả rích khóc ruồi vàng bọ chó

Cùng bè bạn dưới vầng trăng cổ độ
Rừng Trường Sơn heo hút gió mây ngàn
Sọt măng tươi  ướt sũng rét toàn thân
Tay rớm máu gai cào chân nứt nẻ

Để hy vọng tương lai hồn thơ trẻ
Cùng với anh xây tổ ấm uyên ương
Nào ngờ đâu thuyền đắm giữa đại dương
Chiều viễn xứ  mưa rơi buồn cố quận

Không có lẽ hai đứa mình lận đận
Trót sinh ra để gánh nặng khổ đau
Oằn đôi vai cho tới bạc cả đầu
Biết trách ai xót xa đời sầu tủi

Chiều hôm nay sân ga người lủi thủi
Hình ảnh xưa trai tráng gái thuyền quyên
Có còn đâu ngơ ngác luống ưu phiền
Còng lưng thấp nhìn nhau dòng lệ chảy.

17.3.2017 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét