Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017

Tặng Em Gái Hà Nội Chùm 1





Anh là kẻ vụng về
     

Câu truyện xưa đã qua
Như sương tan muà thu
Nay nghe em nhắc lại
Mà lòng anh xót xa

Thì ra lỗi tại anh
Kéo mây che trời xanh
Mang tâm tình con gái
Chơi vơi lòng biển xanh


Sao anh không nói thẳng?
Cứ vòng vèo quanh co
Làm cho thành rắc rối
Ôm mối sầu tương tư

Vì anh quá lo xa
Con nhện vướng chân tơ
Sợ không được lòng muội
Nghiã tao khang trong nhà...

Thật là chẳng ra sao
Cần chi phải đo dò
Nên thuyền anh nhỡ bến
Thương chuyến đò xa xưa

Thật là khổ trăm chiều
Tuổi trẻ mơ mộng nhiều
Nhìn đông tây nam bắc
Lạc kiếp đời phù du...

Hãy tha lỗi cho nhau
Mong làm lại từ đầu
Nếu lòng còn thổn thức
Bóng hình bao thương đau

Đếm lại bao muà thu
Mối duyên thầm xa xưa
Nợ nần từ bao kiếp
Lưới trần gian bao la....

1.2.2009 Lu Hà




 Chiều Buông Phúc Xá
   
Tôi lại ngồi làm thơ
Tặng người em gái xưa
Ven bờ đê Phúc Xá
Cuả một thời xa xưa

Dòng sông cứ chảy hoài
Như bao nhiêu kiếp đời
Ngậm ngùi theo ra biển
Ánh hoàng hôn buông trôi

Thuở tôi đến bên em
Sấp sỉ mười tám xuân
Mà em chẳng chiụ hiểu
Nỗi lòng người chinh nhân

Tôi phải biết làm sao
Khi em còn ngây thơ
Hay lòng em trống rỗng
Bóng hình tan khói mơ

Thương con tằm ươm tơ
Miệt mài ăn lá dâu
Âm thầm mong thành kén
Cho cuộc tình bơ vơ

Mẹ cha đã hưá hẹn
Sao ta chẳng nghe lời
Cõi dương trần đen bạc
Nơi suối vàng âm u….

31.1. 2009 Lu Hà




Ân Hận
            
Khi xa cách không gian làm nỗi nhớ
Để gần nhau gió lạnh gợi hờn căm
Ai đã yêu mà phải chiụ tháng năm
Cho bõ ghét aí ân thành bỡ ngỡ….

Đời chỉ đẹp khi duyên tình cách trở
Đời mất vui thương số phận an bài
Nhớ là mong khắc khoải mỗi đêm dài
Trằn trọc mãi ru thiên sầu vạn cổ

Còn nuối tiếc cho tình yêu dang dở
Phút chia ly biền biệt tháng năm dài
Đừng sững sờ thương giọt lệ trần ai
Mái tóc đã nhuốm thêm màu tang tóc

Yêu là khóc em mất đi dáng vóc
Những ngày vui anh xa vắng bên em
Yêu là ghét còn gói trọn âm thầm
Trên trang giấy em tôi buồn tấm tức

Bao năm tháng vấn vương thành ký ức
Sóng triều dâng làn gió cuả tình thương
Thuyền đời anh vẫn chảy mãi xuôi dòng
Nguyện sau trước xin hẹn về bến cũ

Ngày xưa ấy buớm hoa hoài quyến rũ
Mối tơ lòng vương vấn mãi chưa thôi
Anh ra đi mà chẳng ngỏ đôi lời
Em giận mãi khi thuyền anh lỡ bến…

8 tháng 4 năm 2009 Lu Hà




 
 Anh Vẫn Chờ Em
      
Anh vẫn chờ em nỗi thiết tha
Vẫn mong vẫn ngóng đợi từng giờ
Mà sao em vẫn còn e lệ
Như đoá trà mi thẹn cuối muà

Cũng chẳng sao đâu em khỏi lo
Cung đàn giản dị gió sương mơ
Giang tay nghe đón lòng ta gọi
Năm tháng xa xôi chẳng xoá mờ

Anh vẫn ngồi đây dạ vẩn vơ
Thương chàng cát sĩ thuở xa xưa
Chiều buông Phúc Xá hồn cô lẻ
Thơ thẩn bâng khuâng mộng ngẩn sầu

Anh vẫn ngồi đây bao thiết tha
Mong thời gian đến tiếng hoa xưa
Mắt huyền yểu điệu vương cành liễu
Tiếng vọng hồn xưa lỡ chuyến đò…

Anh vẫn ngồi đây đan tấm buồn
Mảnh tình dang dở vẫn chưa tan
Yêu em chẳng được như tâm nguyện
Tủi hận ra đi lạc nẻo trần

Anh vẫn ngồi đây nợ gánh tình
Tình huynh nghiã đệ hỏi trời xanh
Nhớ ai chiu chắt từ tấm bé
Giã từ biền biệt lệ vòng quanh

Anh vẫn ngồi đây để chờ em
Thương em gái nhỏ nụ tầm xuân
Tình huynh nghiã muội bao vương vấn
Năm tháng qua đi lệ ưá tràn

 ngày 24 tháng 1 năm 2009 Lu Hà




Bâng Khuân
               
Dạo ấy vì xuân chót nặng lòng
Bạc đầu vẫn chưả hết yêu thương
Thời gian thiên hạ ai già cả ?....
Tiếng trống đưa ma hết đoạn trường....

Tự hỏi lòng còn có vấn vương
Nỗi niềm xa cất dấu vào trong
Trách gì hương sắc theo năm tháng
Tôi viết ra đây chẳng thẹn lòng

Tâm tính con người khó hiểu sao?
Ai người quân tử dễ mà yêu
Hồng nhan bạc mệnh thường quen thói
Trong cõi nhân gian hận má đào

Tôi vẫn tương tư vẫn nhớ nàng
Hỏi người thục nữ có buồn không ?
Phải chăng duyên phận theo thiên ý
Hay lỡ chân đi lạc nẻo đường?...

Giấc ngủ đêm khuya cứ chập chờn
Nhạt nhoà chưa khỏi đám sương tan
Hồn tôi ngơ ngác tìm trong gió
Một cánh hoa xưa đã héo dần…

Tôi muốn bay lên thử một lần
Gặp Tây Vương Mẫu để cầu xin
Đồng hồ dương thế bà coi lại
Cho đoá xuân xưa khỏi héo tàn…

Tôi lại trở về với thế gian
Tìm thời thơ ấu tuổi vàng son
Tìm em trong bóng chiều thương nhớ
Trong buổi hoàng hôn đã xuống dần…

28 tháng 3 năm 2009  Lu Hà





 Buổi Chiều Định Mệnh
       
Anh đến bên em một buổi chiều
Ngàn năm tiền định kiếp phôi pha
Nào ngờ em vẫn còn non trẻ
Cho sóng lòng anh nuối dạt dào….

Anh muốn tìm em những ái ân
Những thương những nhớ những ân cần
Em tôi luống thẹn đời vơ vẩn
Để lại cho nhau những tủi hờn ?....

Anh đã ra đi chẳng hẹn về
Thương chiều thu lạnh nắng vàng hoe
Ven đê in dấu chàng thi sĩ
Chiếc bóng xa xưa chẳng nhạt nhoè

Anh đã ra đi chẳng hẹn thề
Nỗi lòng xa nhớ với sao khuê
Chân trời xa lạ hồn du tử
Mộng ước duyên thầm tan khói mơ

Xưa có thường hay anh đến nhà
Mà lòng em vẫn chẳng xôn xao
Dửng dưng con cá vàng lơ đãng
Thui thuỉ tình anh có đậm đà....

Thu đến thu đi thu lại qua
Lòng tôi tan nát đến bao giờ ?
Bao giờ em hỏi còn thương nhớ
Thương bóng trăng xưa chót héo mờ...

ngày 28 tháng 1 năm 2009 Lu Hà





Bướm Lạc Hồn Xa
                 
Vẫn nhớ vẫn thương vẫn ngọt ng ào
Tình hoa ở lại giưã chiêm bao
Qua bao năm tháng hoài hương sắc
Hỏi lại thời xuân nhỡ má đào đào

Cứ tưởng lâu rồi hoa thắm phai
Tình xưa chưa tỏ buổi hàn vi
Trái muà phấn rụng theo làn gió
Lá héo cành khô quả bói rồi

Duyên phận lỡ làng ai có hay
Gọi từ muôn kiếp thuở xa xôi
Ngây thơ ra nỗi nên nông cạn
Thoang thoảng hồn đau lạc nẻo đời

Tôi vẫn yêu em vẫn ngậm ngùi
Nén từng giọt lệ dấu trần ai
Bâng khuâng tư lự tôi thầm hỏi
Có phải vì tôi chót lỡ lời…

Đâu dám đem lòng oán trách em
Hững hờ chỉ thắm rối cành xuân
Giận ai không chiụ xoay làn gió
Bướm lạc hồn xa mộng ảo huyền…

Không lẽ lòng tôi khó hiểu sao?
Tình yêu đắm đuối thuở trăng mơ
Nên em chẳng kịp bay theo với
Trên thượng tầng cao mối tủi sầu…

17 tháng 4 năm 2009 Lu Hà





Chiều Mưa Viễn Sứ
            
Lốp đốp ngoài hiên hạt mưa rơi
Nỗi lòng lữ khách não nề trôi
Tương tư chạnh nhớ niềm kinh quốc
Than thở mây xa cũng cảm hoài

Tôi vẫn thương em độ thuở nào
Bông mai luống thẹn nhụy vàng tơ
Gió đông ngần ngại mong đừng thổi
Kẻo động lòng em má ửng đào…

Sầm sập mây đen đến tiễn đưa
Lòng tôi tan nát gió mưa sa
Bâng khuâng tư lự tình non nước
Thương kẻ ly hương nỗi nhớ nhà

Có phải xưa kia nuối tiếc nhau
Trách ông nguyệt lão rối đường tơ
Chỉ xe không khéo duyên thành nợ
Ướt lạnh năm canh hận tủi sầu

Mưa ở ngoài kia vẫn chẳng thôi
Lòng tôi không ngớt nỗi niềm rơi
Hàng cây chiụ rét thương thương lắm
Cho kẻ tình si đứng ngắm trời

Mưa vẫn dày thêm như lệ sa
Đan vào vũ trụ hận bao la
Làn roi thượng đế bên bờ vắng
Buốt kẻ tim côi ngóng đợi đò…

Mưa vẫn khoan vào nỗi thiết tha
Bao muà phượng vĩ cánh tàn hoa
Thu qua cúc nở muà đông đến
Tôi vẫn chờ em sẽ đến nhà

Em vẫn chẳng qua chẳng hẹn đòi
Bao chiều thương lạnh gió mưa rơi
Hững hờ không biết tình ai thắm
Một trái bơ vơ lỡ rụng rồi…

Mưa vẫn còn rơi xoá nhạt nhoà
Thời gian vĩnh biệt mối tình xưa
Gian truân chìm nổi bao tang tóc
Mưa gợi hồn ai nỗi cảm sầu..

11.2.2009 Lu Hà




Chiều Thương Cố Quốc
    
Thơ thẩn chiều nay nhớ cố hương
Thương người thiếu phụ vạn trùng dương
Mây ơi nhắn gửi miền kinh bắc
Mang tấm hình xưa đã héo lòng

Tôi nhớ không nguôi tiếng gọi hè
Khi con tu hú nắng vàng hoe
Ve sầu hoan hỉ muà hoa phượng
Tôi đến nhà em lúc xế chiều

Tôi đã thầm yêu độ thuở nào
Khi hoa chưa hé nụ đào tơ
Ngỏ lòng chưa dám đời con gái
Khắc khoải tôi mong những hẹn thề

Tôi đã ra đi vạn nẻo trần
Rừng sâu thăm thẳm dãy trường sơn
Ba lô súng đạn mòn quai dép
Dấu bóng hình em ở trái tim

Xuân đến xuân đi xuân lại về
Lòng tôi đau đáu nhớ miền quê
Hỏi thầm em đã bao nhiêu tuổi
Có nhớ đến tôi có đợi chờ?...

Tôi lại ra đi sang sứ Âu
Em tôi càng lớn lại càng lo
Tuổi đời con gái mơ màng lắm
Lại chẳng bên nhau những sớm chiều?

Tôi vẫn đợi em ánh mắt huyền
Bao muà phượng vĩ nắng vàng xuân
Em tôi đẹp lắm muà trăng đến
Thương chị Hằng Nga nhớ thế trần

Em vẫn coi tôi mãi chỉ anh
Hồn nhiên như thể trái vàng anh
Tình tôi khô héo theo năm tháng
Như lá cây xanh đã rụng cành

Em vẫn ngây thơ vẫn chẳng tin
Rằng tôi thầm nhớ vẫn yêu em
Hững hờ như thể loài vô cảm
Tôi phải chôn sâu nỗi tủi hờn

Đã biết bao muà hoa phượng rơi
Tình em như thể áng mây trôi
Ngỏ lòng vẫn ngại tôi không dám
Nghĩ đi nghĩ lại thôi thì thôi...
Cho hay cũng bởi tình huynh muội
Em lại thương yêu đến một người
Người ấy nhưng mà tôi chán lắm
Giận lòng tôi đã quyết ra đi

Tôi đã đi xa chẳng hẹn về
Tình tôi biền biệt dấu sơn khê
Bỗng nhiên sửng sốt chiều nay gọi
Tôi nhận ra em luống ngậm ngùi

Tôi vẫn tin rằng em gọi tôi
Thẹn thùng em lại dấu tên đi
Thương em tôi cũng lờ không nói
Hãy để cho em tự giãi bày

Tôi biết rằng em vẫn nhớ tôi
Nhưng mà em vẫn ngại ngùng thôi
Không tin cho lắm lòng ai thắm
Nên để trôi đi những phí hoài….

 6.2.2009 Lu Hà











Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét