Thứ Tư, 24 tháng 5, 2017

Tặng Em Gái Hà Nội Chùm 4




Nỗi Lòng Đỗ Quyên
         
Khắc khoải trong lòng lại đỗ quyên
Gọi người quân tử chốn xa xăm
Kiếp này chưa trọn như mong đợi
Đôi ngả dương trần dạ héo hon

Em có ngờ đâu nỗi đoạn trường
Lụy tình thiếu phụ hận trường giang

Sông kia có chảy theo ra biển
Mang tấm tình xưa chót lỡ làng

Xưa đã nhén nhom ánh lưả hồng
Em chưa cảm nhận mối tình chung
Tuổi đời non trẻ ra nông nỗi
Lá thắm cành dương lạc nẻo đường

Tôi đã đi xa vướng bụi trần
Đời trai háo hức với gian truân
Cương thường bản tính do trời định
Man mác tình em lệ ưá tràn

Tôi vẫn nhớ nhung những chuỗi ngày
Cái thời xưa ấy buổi xuân mai
Em tôi đẹp lắm theo năm tháng
Rồi để tình tôi tan gió mây…

Tôi phải ra đi tìm gió xuân
Phương trời xa lạ buổi hoàng hôn
Chiều xa nuối tiếc gì nơi chốn
Xứ sở quê hương bóng lụi tàn

Để lại phiá sau một nỗi buồn
Thương em gái nhỏ một thời xuân
Đỗ quyên lưu luyến tình anh gọi
Đêm lạnh rèm buông ánh mắt huyền…

30.1.2009 Lu Hà




 Quan Quan Thư Cưu
                 
Nhớ thương con chim thư cưu
Quan quan vắng vẻ âu sầu ven sông
Nước ơi cùng chảy chung dòng
Mà sao giọt đục gịọt trong lỡ làng

Thư cưu chia ngả đôi đường
Tình ta chẳng trọn nỗi lòng càng đau
Ngậm ngùi nhớ bến bãi xưa
Khi con tu hú gọi mùa yêu đương

Hai hàng phượng đỏ bên đường
Anh đi biền biệt bốn phương đất trời
Xa em chẳng nhắn dặn gì
Thư cưu rau hạnh sâm si nhớ nhà

Quan san muôn dặm sơn hà
Cung đàn lạc lối em xa lấy chồng
Thuyền em rẽ sóng sang sông
Mà anh chẳng gửi tấm lòng bao dung

Quan quan chớ gọi theo dòng
Thư cưu trống mái giận lòng mãi sao?
Nỗi niềm chôn dấu từ lâu
Thương con chim nhỏ sầu tư bên bờ

Chiều nay gió bấc mưa sầu
Thư cưu xa nhớ chân cầu thuở xưa
Tuổi vàng trái chín trăng mơ
Muốn ăn rau hạnh thì đưa đón về

Thuyền tình theo gió buồm mê
Lạc con sóng nước ê chề thư cưu
Đôi bờ rau má xanh tơ
Nhớ muà rau hạnh khi chưa lấy chồng

Thuyền ai! Sóng vỗ mênh mông
Thư cưu ngao ngán đôi dòng đục trong?...

 25.3. 2009  Lu Hà





Sầu Cố Quốc
       

Khắc khoải nhớ mong dạ ngẩn ngơ
Thời gian dừng bước gió nương hoa
Rung rinh sương lệ vương tàu lá
Mai trúc đầm đìà hạt móc sa

Kỷ Sửu quay tơ hẹn cuối muà
Mong hoa đơm trái chị Hằng Nga
Sinh sôi nảy nở thêm nòi giống
Thương đoá trăng ngà dang dở xưa….

Quân tử chưa yên với cuộc đời
Ngậm ngùi than thở kiếp bèo trôi
Sông thương huyết mạch tình non nước
Món nợ quê hương rụng rã rời….

Họ mạc xa gần cũng ngóng trông
Khói hương tiên tổ vắng tàn nhang
Ra đi tức tưởi đau lòng cuốc
Thương cái gia gia để lỡ làng

Chiều nay lữ khách xa vời quá
Thơ thẩn bâng khuâng tưởng xế chiều
Ngũ Tử Tư còn sầu cố Quốc
Thân Ngô hồn Sở xót thương đau

Bể khổ luân hồi trong thế gian
Phong sương tuế nguyệt biết bao lần
Đền ơn tiên tổ ai thờ cúng
Huyết thống bao đời cho cháu con….!

27.1. 2009 Lu Hà





Sầu Tương Tư
              
Thơ thẩn làm sao khổ thế này
Tương tư sầu muộn xuốt đêm ngày
Tuổi đời tớ có đâu còn trẻ
Vẫn nhớ vẫn thương vẫn thở dài…

Em vẫn lặng yên chẳng nói gì?
Hay còn kiên nhẫn thử lòng ai
Duyên tơ gỡ rối tình thêm nặng
Thổn thức năm canh nỗi ngậm ngùi

Chẳng biết tình ai có đậm đà
Có thương có nhớ có yêu chiều
Bởi vì năm tháng trôi mờ ảo
Cách trở ngăn sông dặm biển sầu

Hay vẫn chẳng tin lại có ngày
Phù vân tan hợp kiếp bèo trôi
Mây xa nhắn hỏi lòng thương nhớ
Món nợ duyên xưa chiụ lỡ làng

Trách hỏi thiên đình lạc sổ duyên
Trần gian bạc bẽo kiếp hồng nhan
Anh đi đón gió tình thiên hạ
Em ở lại nhà phận phấn son

Món nợ tương tư khổ nhỡ nhàng
Hỏi người thục nữ có buồn không?
Xưa kia chớm hé tình thơ dại
Mà để ai đi pháo nhuộm đường…

Anh vẫn thương em vẫn cảm phiền
Bâng khuâng lữ khách buổi hoàng hôn
Chiều nay lạnh lắm thương và nhớ
Ngao ngán buồn trông tuyết mấy hòn…

13 .2.2009  Lu 




Thơ Thẩn Chàng Tiêu
      

Tôi biết đời tôi vẫn khổ đau
Lòng tôi khô héo đến bao giờ
Khi em đã có tay bồng bế
Mái tóc dờn xanh đợm nuối sầu

Từ ấy ngày xưa tôi lặng thinh
Mong em hạnh phúc với duyên tình
Thuyền em sóng gió còn say đắm
Cũng chẳng vui gì xa cách anh ?

Mỗi bước chân đi mỗi tủi sầu
Phong trần muôn ngả cõi người ta
Mở lòng ra đón trời xuân đẹp
Ấm áp tình xa chẳng gượng cầu

Tôi chẳng ép ai chẳng quỳ xin
Tuỳ lòng thương cảm cuả tình xuân
Thuận duyên thì nở ra hoa trái
Chẳng thuận hoa rơi nhụy héo tàn

Tôi vẫn đi bên với vợ con
Lòng còn thổn thức mối tơ duyên
Giận ai lần lưã thành băng giá
Thương đoá hoa lòng hương héo hon

Tôi vẫn thương em vẫn nguyện cầu
Mong rằng bồi đắp nỗi niềm xưa
Phút giây lầm lỡ tình muôn ngả
Ngàn thu vương dấu bóng chàng Tiêu?

 29 .1.2009  Lu Hà





Tình Chim Thư Cưu
                 
Từ ấy bên ai hương gió bay
Thư Cưu đau đáu nỗi thương cay
Quan quan khắc khoải mong nhiều lắm
Thơ thẩn ven sông với tháng ngày

Sâm si hạnh thái đoá hoa xưa
Ngào ngạt con tim ngóng đợi chờ
Yểu điệu thuyền quyên cô thục nữ
Hương nồng cỏ dại dưới trăng mơ

Cầm sắt làm chi điệu não nùng
Cung đàn lạc giọng gió qua sông
Thuyền ai thăm ván duyên lầm lỡ
Ngao ngán Thư Cưu lội giưã dòng

Gió cuốn đời ta xa lỡ thêm
Ven sông mờ mịt dấu chân chim
Thư Cưu côi cút đừng kêu nưã
Kẻo động lòng ai mãi khóc thầm

Rau hạnh theo dòng sông nước kia
Hững hờ chảy mãi mối tình xưa
Thư Cưu sao vớt lòng cho thắm
Héo hắt tình tôi như cánh hoa…

Rau hạnh vẫn tươi bên bến sông
Hững hờ  dạo bước có buồn không?
Thư Cưu nuối tiếc nhiều năm tháng
Nhớ hái cho nhau đẹp mớ lòng?….

Tạo hoá sinh ra một giống chim
Thư Cưu yêu dấu cuả tình thâm
Ái ân quấn quít bên bờ bãi
Bao kẻ chung tình vẫn ngóng xem….

26.3.2009 Lu Hà





Tôi  Lỡ Bỏ Quên Một TráiTim
        
Tôi lỡ bỏ quên một trái tim
Cuả người em gái vọng trời nam
Ra đi luống thẹn hồn non nước
Nuối tiếc tuổi xuân những tháng mòn

Nhớ lại bâng khuâng lệ ưá sầu
Tình ai như thể đoá hương thu
Mà sao tôi nỡ ra đi nhỉ
Chẳng ngỏ cho em rõ mọi điều…

Tôi đã phong sương vạn nẻo trần
Nếm bao tủi cực nỗi gian truân
Thuyền trôi thứ lữ dời xa bến
Mang bóng hình em chẳng lụi tàn

Tôi nhớ con sông một buổi chiều
Bên người con gái tuổi hoa mơ
Ven đê đón gió tình xuân lại
Thoang thoảng mây thu chẳng hẹn chờ

Em ơi sao lại vẫn ngây thơ
Chẳng biết tình tôi có đậm đà
Gió cuốn đời tôi theo sóng biển
Trùng dương biền biệt kiếp phôi pha

Thương xót vườn xưa ươm đoá hoa
Qua bao năm tháng vẫn mong chờ
Để rồi tan tác tình hoa vỡ
Cho kẻ si tình mộng ngẩn sầu

Tôi lỡ bỏ quên một trái tim
Thời gian cách trở dấu quan san
Bàng hoàng nhớ lại chiều thu ấy
Tôi biết tình tôi vẫn mặn nồng...

3.2.2009 Lu Hà





Trái Tim Trương Chi

Đã nửa đời người bao vấn vương
Em tôi biền biệt những chiều đông
Lao xao gió thổi đìu hiu quạnh
Lữ khách buồn trông ngao ngán lòng

Tôi vẫn mang theo một trái tim
Trương Chi sầu tuỉ nỗi nguồn cơn
Tương tư băng giá tình đông lạnh
Theo xuống tuyền đài vẫn chưả tan

Nghĩ lại thời xuân em gọi tôi
Gợi muà phượng vĩ đoá xinh tươi
Thương đau nếm trải bao mong đợi
Tôi khóc thương em nưả dặm đời….

Em ở quê nhà có thấu chăng
Sầu tư đeo đẳng mãi trong lòng
Sao em lỡ để dòng lá thắm
Sóng nước chôn vùi giưã đại dương ?...

Đã nưả đời người vương vấn hoa
Phù du chưa trọn kiếp phôi pha
Muà thu lá rụng ôi tàn uá
Thoang thoảng tình xa mưa trắng ngâu

Anh vẫn nhớ em vẫn giận hờn
Như con đò vắng bóng chàng đen
Trương Chi nặng gánh tình muôn thuở
Môt trái mang theo xuống cửu tuyền

19.2.2009 Lu Hà






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét