Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2016

Lu Hà Tặng Mỹ Ngọc Chùm 9


Rừng Rực Lửa Hồng
tặng Mỹ Ngọc và Hồng Nhung

Nữ thần rừng rực lửa hồng
Mexico cháy thiên bồng xôn xao
Hai nghìn năm vẫn dạt dào
Đỉnh kim tự tháp sóng trào triều dâng


Nồng nàn công chúa lâng lâng
Trần gian từ thuở địa đàng thướt tha
Thưa rằng ngọc tới lầu ngà
Một nền Đồng Tước mặn mà hương say

Cho tôi một chén vơi đầy
Nôn nao mai trúc rượu Tây ngọt ngào
Đào nguyên lạc lối nơi nào
Bướm ong dìu dặt hoa chào gió thưa

Tóc mây loã xõa trăng đưa
Tình riêng ngây ngất giọt mưa canh gà
Ngẩn ngơ trong cõi sa bà
Kém chi thượng giới tiên nga hỡi người!

12.5.2013 Lu Hà





Sầu Tương Tư
tặng Thimyngoc Huynh khi đọc bài: Bệnh

Mấy hôm trằn trọc trên giường
Nỗi niềm u uất vấn vương thương sầu
Con chim lạc bến giang đầu
Tìm đâu trống mái thư cưu đôi bờ…

Quan quan thê thảm bơ phờ
Trái tim ủ rũ tuyết đào gía băng
Người đời thấu hiểu cho chăng ?
Lòng em tan nát dở dang lỡ làng…

Xôn xao tuyệt đỉnh thiên đàng
Ai ngờ vực thẳm bẽ bàng khổ đau
Giờ này ý nghĩa gì đâu
Tương lai mù mịt mái đầu héo hon…

Đêm buồn sóng vỗ trào cơn
Chỉ nghe bão tồ lệ tuôn đôi hàng
Dày vò vỗ gối mơ màng
Bình minh trễ nải kẽ khàng thở than…!

1.5.2013 Lu Hà




Say Men Rượu Đào

Sáng thức dậy thấy mình choáng váng
Tiếng chim kêu văng vẳng đồi thông
Đầu bù tóc rối soi gương
Chiếu chăn xô lệch má hồng nhạt phai

Càng thổn thức canh dài ân ái
Cùng giai nhân tê tái niềm thương
Hải hồ phiêu bạt bốn phương
Bài thơ để lại đoạn trường trầm luân

Đời con gái tuổi xuân hoa nở
Gánh phong tình nặng nợ bi ai
Thuyền em mất lái u hoài
Bọt bèo phận Liễu Chương Đài dở dang *

Thân thục nữ lỡ làng bến đậu
Đò sang ngang cá chậu chim lồng
Trách chi một sợi chỉ hồng
Se tơ Nguyệt Lão nhầm vòng Tào Khang

Đời thống khổ bẽ bàng son phấn
Cõi trần gian lận đận nhân duyên
Đêm qua lạc mộng du thuyền
Cùng chàng cát sĩ say men rượu đào

* theo tích: Liễu Chương Đài
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Uá Mộng
18.10.2012 Lu Hà




Sòng Đời Thê Lương
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Lênh Đênh

Tuy tay trắng em đâu có nản
Ngày buồn tênh tựa đám bèo trôi
Bập bềnh trước gió chơi vơi
Cánh buồm xơ xác cảnh đời tả tơi…

Chiều lam tím bầu trời ảm đạm
Đóng cửa rèm thê thảm lồng son
Con chim thiêm thiếp nguồn cơn
Hải âu một thuở biển cồn sóng dâng…

Xua dĩ vãng bẽ bàng duyên phận
Xin chúc anh hưởng trọn nụ cười
Quên đi huyền thoại lứa đôi
Một thời ân ái lả lơi thiên bồng…

Chén rượu đổ bi thương ảo não
Chu Mãi Thần tích cũ người ơi!
Đừng như Ngô Khởi trắng vôi
Phong tình cổ hận sòng đời thê lương…!

1.5.2013 Lu Hà




Suy Tưởng Cùng Nhau
tặng Thimyngoc Huynh

Ồ lạ chửa, chưa từng ân ái
Mà lòng đau tê tái cùng nhau
Nghĩ suy héo úa cỏ màu
Thê lương mưa gió tủi sầu cung trăng

Người mơn trớn chớ chăng chăng chớ
Trời lạnh lùng nào có nhớ chi
Hững hờ mai trúc rầm rì
Bịt tai nghe tiếng thầm thì thông reo

Duyên với nợ hắt heo ngày tháng
Biết tìm ai cay đắng ngậm ngùi
Giãi bày cảnh ngộ sụt sùi
Vỗ về an ủi bùi ngùi tóc tơ?

Càng ray rứt bơ vơ trấn ải
Cơn sóng tình chẳng ngại quan san
Nửa đêm vỗ gối thở than
Nửa vòng trái đất muôn vàn thiết tha

Lòng tự hỏi canh gà eo óc
Tình của người lại buộc vào ta
Thiên thần ứa giọt châu sa
Trời xanh thăm thẳm ngân hà sương rơi!

25.5.2013 Lu Hà




Tan Mộng Hồ Điệp
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Nào Dễ Quên

Làm sao quên được bóng anh
In vào tâm trí đầu xanh cõi lòng
Ái ân duyên nợ dặm trường
Thuyền tình chia ngả theo dòng biển khơi

Biết rằng vĩnh biệt xa xôi
Độ từ tháng bảy ở nơi quê nhà
Mến nhau ánh mắt mặn mà
Hương cau Nam Phổ trăng ngà nước non

Nôn nao vành nón môi son
Dạt dào đôi sáo nguồn cơn tỏ bày
Líu lo xao xuyến vơi đầy
Con đò tình nghĩa tháng ngày chứa chan

Dập dờn sóng nước trào dâng
Anh em họ mạc xóm làng ngẩn ngơ
Mới đây mà đã xác xơ
Thương con hồ điệp bơ phờ mộng tan…!

3.5.2013 Lu Hà




Thân Gái Dặm Trường

Công cha nghĩa mẹ có đời
Cho em được sống làm người trần gian
Sá chi kiếp phận nghèo nàn
Phong ba bãi táp gian nan chẳng từ

Hoa nhài thắm mãi thiên thu
Giai không tứ đại tình thù khổ đau
Nắng mưa dầu dãi mái đầu
Bâng khuâng tư lự chân cầu lá bay

Ta bà bao nỗi đắng cay
Xót xa nuối tiếc vơi đầy nỉ non
Dạt dào dâng hiến nụ hôn
Dẫu người phụ bạc môi son vẫn hồng

Dấn thân em bước trên đường
Mảnh mai bồ liễu đoạn trường một chương
Đôi bờ cát trắng đại dương
Dã tràng xe cát quê hương hẹn về

Mùa sau phượng đỏ nắng hè
Ve sầu rả rích tràn trề hạt mưa
Cần thơ mai trúc gió đưa
Miền Tây kênh rạch đò đưa mái chèo

Gặp người thiếu phụ chân đèo
Phất phơ tà áo cheo leo đỉnh đồi
Cho tôi xin một nụ cười
Tần ngần cõi tục bồi hồi ngẩn ngơ…!

viết tặng Thimyngoc Huynh sau khi đọc bài: Tạ Ơn
29.4.2013 Lu Hà




Thôi Đành Như Vậy
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Xin Làm Người Xa Lạ

Thôi đành như vậy nghe anh
Từ nay mộng mị sương thành khói tan
Tình ta đã cạn chứa chan
Như lời anh nói trăm ngàn đắng cay…

Năm canh rền rĩ mưa dầy
Dế giun đàn hạc tháng ngày sầu bi
Trúc mai suồng sã ly bì
Tâm tư nặng trĩu rầm rì thông reo

Rồi đây ở cuối chân đèo
Như người xa lạ ngặt nghèo lá bay
Ngẩn ngơ như những đám mây
Hợp tan phiêu bạt vui vầy làm chi ?

Ngán sao mặt đất đen xì
Sương sa bến bãi thầm thì cỏ cây
Bướm ong đã hết đắm say
Mãi Thần rượu đổ vơi đầy tiêu tan

Bóng đen hun hút non ngàn
Thảm sầu số phận thế  nhân ngậm hờn
Mênh mông biển cả sóng cồn
Phù du bèo bọt lệ tuôn đôi hàng…!

11.5.2013 Lu Hà




Thôi Đừng Ba Xạo
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Thất Hẹn

Thôi đừng hẹn cùng tôi dạo phố
Mộng hờ xao xác cả chiều mây
Khu Tàu ẩm thực khác Tây
Bặt vô âm tín đắng cay bẽ bàng…

Bởi cái số nhập nhằng duyên nợ
Nên phận tôi đau khổ âu sầu
Đợi hoài mãi chẳng thấy đâu
Nửa lời xin lỗi chôn sâu mất rùi

Đành cam chịu ngậm ngùi không nói
Đã bao lần chỉ tội mà thôi
Ai buồn ngao ngán cho tôi
Biết anh chàng Cuội ghé chơi sa đà…

Nào thất hứa phụ nhà giúp việc
Thấp thỏm chờ chỉ tiếc thời gian
Đam mê bài bạc thế nhân
Đỏ đen sát phạt chứa chan sòng đời…

Nhờ đón mẹ than ôi xe bán
Mua tình thâm lận đận Taxi
Loanh quanh thì vẫn y xì
Để tôi nhang khói tàn y cuối mùa

Tìm dĩ vãng khói lùa tê tái
Buồn làm chi trót dại cái đầu
Phù du bèo bọt qua mau
Thuyền trôi bến mộng bể dâu hận tình.

7.5.2013 Lu Hà




Thục Nữ Ngóng Trăng
tặng Thimyngoc Hưynh

Ô hay thục nữ ngóng trăng
Má hồng cô để nắng vàng tàn phai
Trăng thu vằng vặc trần ai
Nào ai thấu hiểu canh dài sương rơi!

Trăng vàng tư lự mờ soi
Làn da tuyết trắng bồi hồi giai nhân
Trung nhân hợp ý họa vần
Thất ngôn bát cú nồng nàn thiết tha

Môi son vần vũ Ngân Hà
Ngàn sao lấp lánh Hằng Nga mỉm cười
Thuyền tình chấp chới biển khơi
Trầm ngư nhạn lạc biết nơi nào về ?

Trăm năm ai dám hẹn thề
Nghìn thu cổ hận não nề nguyệt hoa
Bùi Hằng lỡ chuyến đò qua
Lao đao sóng vỗ sa bà tìm ai?

Nhắn nhe rặng liễu chương đài
Cành xuân còn thắm u hoài đợi mong
Xích thằng sợi chỉ tơ vương
Thanh mai trúc mã sông Tương đền nghì !

26.5.2013 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét