Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2016

Một Thế Kỷ Sống Thưà Thãi Hay Uớc Vọng Thế Giới Tự Do




Theo tôi người Việt Nam chúng ta hiện nay đã trải qua 5 đời thừa thãi. Cũng như gia đình tôi phải tính từ đời ông tôi, đời cha tôi, đời tôi, đời con tôi và đời cháu tôi.
Sự nghèo đói bần cùng ngu
dốt thì quá hiển nhiên. Suốt một thế kỷ nay con người ta chỉ nuôi lòng sôi sục căm thù nhau. Ở đâu cũng chỉ nghe hai tiếng " kẻ thù " Sao mà chúng ta lắm kẻ thù vậy? Kẻ thù giai cấp, điạ chủ, tư bản , đế quốc, kẻ thù trí thức, tiểu tư sản v.v…Kẻ thù bằng xương bằng thịt chưa đủ lại còn có thêm loại kẻ thù tư tưởng. Ngày nay là các thế lực thù địch nước ngoài vô hình tướng. Còn cái thế lực thù địch nước ngoài cụ thể truyền kiếp như giặc Tàu thì lại không tính đến.

Cái kẻ thù tư tưởng này thì chỉ mới có một thế kỷ nay ở Việt Nam được viết thành sách, thành khái niệm không rõ ràng. Cái thằng kẻ thù tư tưởng quái gở này, phải bị tiêu diệt, đàn áp, bắn giết hoặc bỏ tù những ai có suy nghĩ suy tư gì đó khác đảng. Họ dò xét tư tưởng cuả nhau qua bài báo, bài thơ, qua các tác phẩm văn học, hoặc bên quán nước viả hè. Giết chết tư duy sáng tạo, suy nghĩ , tư tưởng cuả người khác tức là biến con người trở về thành thú vật.

Các nhà duy vật biện chứng cộng sản rõ ràng là bị tâm thần. Nhưng không hiểu sao người ta lại dễ ràng tin rằng:Loài người ta từ con khỉ qua lao động mà thành người, từ leo trèo hái lượm mà xuống đất đẽo đá, trồng trọt trăn nuôi nhờ đó mà có tư duy phát triển thành người. Lập trình này có thể suy luận biện chứng là như vậy. Cái quá trình tiến hoá hàng chục triệu năm Mác và Mao lại gói gọn trong một đời người. Tế bào vỏ não, các gen di truyền có thể được chọn lọc đào thải hàng chục triệu năm lại bị bỗng nhiên sổ toẹt, mà chỉ chấp nhận lao động là vinh quang. Lao động nảy sinh ra trí tuệ và họ sẵn sàng giết chết tất cả trí thức để đưa những tầng lớp lưu manh, vô sản hoá mà sự thông minh trí tuệ hơn con khỉ một chút. Cơ bản là đã qua lao động, bây giờ phải học tập để thành tầng lớp trí thức cho cái đảng cuả Mác, cuả Mao. Tôi chưa muốn nói các nhà duy tâm, thần học và các khoa học gia duy truyền học quả quyết, dù có tiến trình hàng chục triệu năm con người cũng không thể có nguồn gốc từ con khỉ hay con đười ươi được.

Như lời nhà báo Bùi Tín :

"Pol Pot tên đồ thể diệt chủng đã dạy đàn em rằng: phải có gan diệt bỏ thế giới cũ, con người cũ, không chút do dự, thương tiếc theo tình cảm tiểu tư sản, mà phải có gan, “tinh thần sáng suốt, sáng suốt, rất sáng suốt” của người cộng sản chân chính để phá bỏ triệt để xã hội cũ, kể cả con người cũ, thấy máu chảy đầu rơi mà không chút ghê sợ. Hắn dạy đảng viên của hắn: cuộc sống sinh ra từ máu chảy, từ cái chết. Kinh khủng một học thuyết giết người không ghê tay, một học thuyết chủ trương và cổ vũ giết vô vàn sinh mạng con người.
Riêng Duch, tên đồ tể ngoại hạng, chịu trách nhiệm trực tiếp về cái chết của 12.380 tù nhân trong trại tù Tuol Sleng, kể rằng hắn có một lập luận riêng để dửng dưng khi tự tay giết người, đập gậy vào đầu, quật trẻ em vào gốc cây, vào tảng đá, là: “mày chết tao cũng không thiệt mất gì, mày sống tao cũng không được lợi gì, tao bất cần, tao làm phận sự của tao "

Một thế kỷ qua chúng ta phải sống không có tự do sáng tạo tinh thần. Vì thuyết khỉ tổ cuả Mác, vì sự mù quáng vô học cuả tầng lớp lãnh đạo và bọn cai thầu văn nghệ mà ngày nay tôi và các bạn phải đọc những vần thơ như đấm vào tai. Tôi làm thơ không hay, nhưng chẳng có ai bắt bò, bắt bí tâm hồn sáng tạo cuả tôi. Tôi mong rằng sẽ cùng các bạn văn thi sĩ hải ngoại cùng nhau thi đua sáng tác cho tuổi trẻ Việt Nam và cả cho các bậc tiền bối cuả chúng ta phải bị trói buộc bẻ cong ngòi bút, phải tủi nhục sống qua cả một thế kỷ thưà thãi vô dụng


Khôn Hay Dại Hở Trời?

Ta đã sinh ra ở cõi đời
Dù khôn dù dại cũng là người
Văn chương thơ phú là căn tính
Tấm lòng chia sẻ với muôn nơi

Biết đâu chẳng có thằng sân sổ
Viết lách như mày quá tự do
Thơ phú xem thường khinh phép nước
Vạ mồm phải chiụ tội càng to…

Thuế khoá quyền hành cuả chúng tao
Cầm cân nảy mực trí Mao Hồ
Thân trâu kiếp ngựa thằng cu bé
Làn roi chuyên chính nếm mùi chưa?...

Thơ phú cuả mày đâu có hay
Chua chua đắng đắng lại cay cay
Chê bai ca thán đời dung tục
Dở khóc dở cười buồn thảm thay…

Mày cứ bô bô kể hết ra
Chân tình gan ruột nỗi riêng tư
Vô tình mày cũng moi ra hết
Thói hư tật xấu của chúng tao…?

Đại diện ước mơ mộng hão huyền
Chủ trương đường lối cứ tuyên truyền
Hiếu trung xã hội vuông tròn cả
Lý tưởng tôn thờ đã bốc men...?

Muốn sống khôn ranh phải ngợi ca
Tranh tài dối trá có sao đâu
Hoan hô dẻo kẹo như ông Hữu
Miệng lưỡi không xương bạc mái đầu….

Thân xác thì ai cũng giống ai
Sang hèn rồi cũng phải chôn vùi
Riêng cái óc người thì khác hẳn
Mấy thập kỷ qua cứ nhuộm hoài

Danh xưng cao học nghe mà sướng
Phúc đức cho ai thoả ước mong
Suối vàng tìm lại mùi hôi thối
Một đời thanh bạch chẳng giàu sang...

Ta vẫn làm thơ chỉ khóc than
Thương bao thân phận bọt bèo tan
Không quen xu nịnh đời tôi mọi
Lạc bước đầu thai ở thế trần?...

Nghe nói dân ta giác ngộ cao
Mọi người được phép chỉ reo ca
Tự hào tràn ngập hơn khổ cực
Đánh thắng bao nhiêu cường quốc to?

Thơ phú ruồi bâu lũ lạc loài
Tâm hồn què quặt ruợu men say
Vinh danh dốt đặc lên thần tượng
Phá huỷ non sông hại giống nòi.

Suy tư đâu phải của riêng ai
Ta vẫn làm thơ để tặng đời
Nếu phải mang danh là phản động
Là khôn hay daị hở trời ơi!

2008 Lu Hà

Uớc Vọng Của Con Người Là Thế Giới Tự Do

Tôi đã sinh dưới trời đất, chỉ biết trên đầu tôi là bầu trời tự do. Dưới chân tôi là một dải đất mông mà Tổ Phụ cuả tôi là ông Adam và bà Eva đã để lại và hàng tỉ người khác. Tôi cùng với chúng sinh là bạn bè, sống hoà bình trên hành tinh này. Tôi không biết trên đầu tôi còn có ai sẽ áp bức đè nén tôi không? Dù là nhà nước độc tài, đảng phái, hay một tổ chức nào? Tôi không gây thù hằn với ai. Tôi không mang tội với tha nhân. Tôi làm thơ viết văn trước hết là cho tôi, cho cái thằng tôi hưởng dụng trước tiên. Sau đó tôi mới nghĩ đến thiên hạ. Tôi làm thơ rất nhiều có đến gần nghìn bài. Tôi sao chép thành nhiều điã CD và gưỉ cho các người thân, không chỉ một người mà nhiều người và dặn nếu chả may tôi chết đi thì sẽ mang đến nhà in và in ra thành sách. Tôi không có ý định in khi tôi còn sống. Điều đó nói lên tôi không thích danh tiếng. Chính danh vọng hư danh sẽ giết chết cảm hứng sáng tác cuả tôi.

Người đời thường hằn học căm ghét tôi là vì sao ? Và tôi cũng có nhiều bạn thơ văn tri kỷ tri bỉ, họ bảo tôi: anh cứ viết đi, viết nhiều vào. Chúng tôi rất thích đọc những gì anh viết. Tôi gửi cho báo Tố quốc, chủ bút và ban biên tập quý mến tôi và đăng là quyền cuả họ. Họ là con người tự do, họ làm chủ chính họ. Bài viết cuả tôi rất nhiều người thích đọc, vì họ tìm ở tôi một sự chân thật, ngang tàng và đáng yêu. Họ biết văn thơ tôi không hề luồn cúi ai, xu nịnh ai. Nhưng cũng lắm kẻ tiểu nhân có đến hàng tá chứ có ít đâu luôn tìm mọi cách châm chọc vì lý do tâm lý cá nhân. Nếu như tổ quốc Việt Nam lắm người quân tử thẳng thắn, hào khí biết người biết ta, thì chắc chắn sẽ không có đảng cộng sản độc tài ngự trị trên quê hương, chắc chắn sẽ không có ông Hồ Chí Mít là một kẻ không biết làm thơ mà muốn được phong thánh, đảng tự phong là danh nhân văn hoá dỏm cuả thế giới, chắc chắn không có 3 triệu đồng bào tỵ nạn cộng sản sống ở nước ngoài.

Tôi biết nhiều người mến tôi và họ thưà biết tôi không phải là loại người ưa thích được khen ngợi, họ sợ tôi kiêu căng mà mất cảm hứng sáng tác. Tôi hiểu sự im lặng rất đáng yêu và giàu trí tuệ tình cảm cuả họ. Trong khi đó khoảng gần chục người cứ lăng xăng lái xái ném hoả mù trứng thối dưới các bài viết cuả tôi, la lối tẩy chay để chặn họng tôi. Rồi họ làm thơ con cóc để nguyền ruả tôi và ký luôn tên tôi xuống dưới mới đểu chứ? Nhân cách tồi tàn như vậy, lại muốn nói chuyện đạo đức văn học với tôi đây? Họ dùng mọi lời lẽ tiểu nhân, đê tiện hạ đẳng để hạ nhục tôi, dùng mọi biện pháp tâm lý sơ đẳng cuả loài vật để uy hiếp tôi. Cái này chỉ đáng nên dùng ở Việt Nam sẽ đắc dụng hơn. Nhưng quy luật cuả tư duy cảm hứng thật lạ lùng, chính những lời đe doạ, xỉ nhục, lăng mạ đó lại tạo ra những cảm hứng sáng tác theo một hình nghệ thuật mới. Tôi gọi là văn hoá chửi và một dòng thơ chửi đã ra đời .Chử lại những kẻ vô lý vì ghen tuông, kèn cưạ, đểu giả, lăng loàn. Vì họ sợ tôi làm thơ đụng chạm đến quyền lợi vật chất cuả họ, vì sự thèm khát danh vọng cá nhân, vì không muốn có ai hơn mình, quan điểm bình đẳng giai cấp, bình đẳng về vật chật, tinh thần và sáng tạo.

Chửi bằng thơ lục bát, song thất lục bát, bảy chữ, tám chữ, đường thi là một hình nghệ thuật sa sỉ trong thời buối độc tài chỉ nghe những lời chửi mất dạy cuả bọn vô học có chức có quyền: đ. m mày, đồ đĩ điếm. đ.m con Hồng, con Nga, con Lan làm thơ viết baó., đ.m mày chúng ông làm công an đây, ngày là công an đêm đi nhà thổ, ăn cướp thì làm đéo gì được chúng ông…. Xin lỗi tôi buộc phải viết như vậy vì không có cách nào để nói rõ hơn là họ đã chửi tục như vậy đó.

Ngày xưa muốn làm thơ viết văn phải qua trường, phải có bằng, có thẻ nhà thơ nhà văn. Treo thẻ là treo niêu, là mất quyền sáng tác, có viết cũng không ai đọc. Vì có báo nào chịu đăng đâu? Dù có tài cũng thành vô dụng thôi. Ngày nay tôi gưỉ bài cho báo tổ quốc đăng hay không là quyền cuả họ. Một số ngưòi căm thù tôi như điạ chủ, phú nộng ngày xưa là vì lý do tâm lý cá nhân. Họ viết phản hồi tục tĩu chửi tôi, thì tôi làm thơ mắng lại, dạy dỗ họ nên người. Phải chăng tôi không bằng Hồ Chí Mít, lời dạy cuả tôi không đáng giá vì tôi chỉ là một người làm thơ trào phúng, tôi không phải làm chùm đạo tặc, chùm lãnh tụ lưu manh như ông Hồ Chí Mít? Thật ra tôi có ngán thằng lưu manh tiểu nhân nào đâu? Như vậy còn ít đấy, ở đây chỉ có khoảng 10 đến 20 thằng cam thì ăn nhằm gì. So với hơn 60 năm sống dưới chế độ độc tài cai trị cuả đảng, quan điểm giai cấp,chính sách ngu dân, kèn cưạ cá nhân thì có hàng vạn bọn lưu manh đá cá lăn dưa đầu trộm đuôi cướp có nghề, có nghiệp vụ đào tạo

Bản chất cuả bọn lưu manh chuyên nghiệp này là suả dai, suả mãi hy vọng sói mòn tâm lý, gây mệt mỏi có bài bản cuả trường dạy chó. Họ không ngu như ta tưởng, bọn phát xít cũng như cộng sản không ngu khi dùng thủ đoạn mồi chài ,cưõng bức, hạ nhục, ly gián, khai thác mâu thuẫn v.v.. . Về chiến thuật haị người chúng không ngu, chỉ có chúng ta ngây thơ và nhẹ dạ cả tin tôi. Nhưng cả chiến lược tổng quát thì chúng nó lại cực ngu. Chủ nghiã cộng sản không ngu khi dùng thủ đoạn lưà bịp dối trá, giống như quỷ Satan muốn vượt mặt thiên Chuá. Họ chỉ có lý do duy nhất để kiếm chuyện với tôi là tôi không khiêm tốn học tập bác Hồ cuả họ, tôi viết nhiều quá tranh mất phần người khác, tôi là kẻ háo danh, chỉ tìm mọi cách khoe thơ để cái tôi được thoả mãn. Ngưòi ta viết phản hồi không có thơ, còn hắn cứ ném thơ vào có ý truyền bá về cái tài làm thơ cuả hắn. Ai chả biết hắn hay thơ, xuất khẩu thành văn. Quái lạ hắn cũng sinh ra ở Bắc Việt, sao hắn chả giống chúng ta tí nào cả. Hắn là dị nhân, là quái vật, hắn là, hắn là vân vân và vân vân...Tại sao trời đất sinh ra hắn như vậy, mà lại không sinh chúng ta là các cam được như vậy? Hắn là một tên điạ chủ tinh thần đáng ghét, đáng căm thù. Nếu gặp hắn ngoài đường ta sẽ bỏ chạy hoặc xúm vào hội đồng đánh chết tươi hắn đi mới hả ...

Nguyện Cầu

Con chắp tay thành kính nguyện cầu
Cầu cho bóng tối sẽ qua mau
Cho quê hương bốn muà hoa trái
Mong nắng về thơm trái tự do .

Bạn hỏi vì sao đất nước ta ?
Bao nhiêu thập kỷ nối thương nhau
Làng quê xơ xác màu cờ đỏ
Vắng bóng trăng soi những điệu hò ...

Từng đoàn già trẻ rủ đi đâu
Mồ mả cha ông cũng dã từ
Chen chúc tha phương tìm miếng sống
Phu xe bới rác giưã thành đô

Bạn hỏi vì sao lắm kẻ giàu ?
Tiền tiêu như giấy sống xa hoa
Rêu rao giai cấp không còn nưã
Tư sản nay là ông bí thư .

Bạn hỏi vì sao lại thế này ?
Hôm qua đâm chém để làm chi
Bắc Nam điạ chủ tương tàn giết
Thằng mõ giờ đây quý phái thay .

Tất cả chỉ là dối trá thôi
Tuyên truyền cho mãi lũ chuột giơi
Bơm căng tô vẽ vì cộng sản
Rồi lại khom lưng sống đoạ đầy .

Xin Chuá ban cho người Việt Nam
Xoá bao thù hận lấp vô luân
Cho hồn dân tộc về muôn thuở
Đoàn kết Bắc Nam chống bạo tàn .

Đất nước ngày nay vẫn gió sương
Rên la quằn quại tím chiều thương
Hỡi bao hồn khổ chưa siêu thoát
Tuổi trẻ trường sơn gửi nắm xương !

Chiến đấu vì ai hơĩ các anh ?
Để rồi mang tội cảnh điêu linh
Biển Đông phơi xác người thê thảm
Tỵ nạn cánh chim chốn đậu lành .

Con chắp tay quỳ gối nguyện cầu
Cầu cho dân chủ sớm đơm hoa
An lành đất nước chôn tàn bạo
Lòng người tương ái biết thương nhau .

Bao em gái nhỏ trở về nhà
Chót daị làm dâu đi bán hoa
Hứa hẹn ngây thơ vào cạm bẫy
Để mình em chiụ chốn phương xa..

Con lại cầu cho thương phế binh
Hai bên trận tuyến những người anh
Xuất cười chén lệ xin Ngài nhớ
Quằn quại thâu canh giấc chẳng lành !

Còn nưã bao nhiêu những cụ già
Không nơi nương tựa thiếu chăm lo
Chiến tranh mất mát thành đơn độc
Xã hội bỏ rơi con cháu xa !

Nhiều lắm con xin cầu Đức Chuá
Kể làm sao hết cảnh lầm than
Bao tang thương tắm mình trong máu
Bởi lũ vô thần giữa thế gian

28.5. 2008 Lu Hà

Nguyện Ước
hoạ thơ Nguyễn Thanh Giang

Nguyện làm gió giưã trời mây trắng
Nâng cánh diều em bé tự do
Bao khát khao cho đời tủi nhục
Dòng sông quê lặng lẽ u sầu

Xin làm chim bóng chiều hoang vắng
Xua nỗi buồn ảm đạm xót thương
Nâng cánh bay thiên thần viễn vọng
Ôi quê hương lầm lạc thê lương

Nguyện cầu giưã sóng thuyền giông bão
Tiếng chõng tre thủ thỉ khóc than
Mưa lất phất oán hờn khóm trúc
Chuyện ngàn thu sầu đọng trần gian

Ước vầng trăng ngọn đèn chân lý
Tan bóng đêm soi lối chỉ đường
Khỏi lạc bước thiên đàng ảo mộng
Bởi lòng người trống rỗng mênh mông.

12.12.2009 Lu Hà

Một kẻ rất mất dạy, lưu manh tráo trở vô cùng, nó ký tên tôi dưới bài thơ để lăng mạ xỉ nhục tôi. Ở các nưóc văn minh có thể kiện ra toà vì tội lạm dụng bút danh để xúc phạm đến nhân phẩm người khác. Tội ăn cắp thơ, lạm dụng bút danh vi phạm bản quyền, có thể bị xử tù rất nặng. Nhưng trên mạng Internet thì biết nó là thằng nào? Thằng này gần như điên loạn lên, tính cách rất giống những tên côn đồ, quản giáo coi giữ tù nhân. Người ta thường gọi là ác ôn, lưu manh, chó nghiệp vụ. Thằng này cũng học đòi làm thơ bảy chữ nhưng nó không biết quy cách đổi thanh, cuả loại thơ 3 vần, không hiểu luật bằng trắc. Hắn cứ viết liên thiên như trút hết tất cả hận thù cứ tuôn ra loạn nhịp, nhắng nhít trong đầu hắn. Về nguyên tắc tôi có thể yêu cầu ban biên tập xoá đi vì nó mạo danh tên tôi. Nhưng thôi, cứ để đó cũng được cho mọi người đọc. Để mọi người hiểu thêm tâm điạ cuả loại ngưòi này va hiểu hắn muốn gì? Tôi cũng trả lời hắn bằng bài thơ song thất lục bát. Cả bọn lưu manh cuối cùng cũng cố làm bài thơ nhí nhố để mong hạ nhục tôi cho bõ ghét. Tôi sẽ diễu cợt lại bài thơ song thất lục bát. Gọi là nghiệp chướng quả báo .


Đồ Đểu Giả
gửi nggười mạo danh tên tôi

Bỗng có kẻ nổi khùng điên dại
Cũng học đòi ngậm thối phun thơ
Ký tên danh bút Lu Hà
Lưu manh tự thú dê bò thối tha

Thơ uế xú ba xu lắp bắp
Chẳng ra vần bằng trắc than ôi
Bon chen bảy chữ tôi đòi
Cóc hôi mèo chết giưã đời nhặng bâu

Một thằng đểu sinh ra thiếu tháng
Chửi lung tung chó dái ma cô
Trừ riêng không động già Hồ
Nâng bi dê cụ vẫn là muôn năm

Đồ khỉ đột ươn hèn như thế
Viết tràng giang đại hải vu vơ
Oán trời hận đất sinh ra
Việt Nam lại có Lu Hà làm thơ

Thơ với phú lao xao trần thế
Vạch mặt ai chuột cống mọt dân
Đầu tư tham nhũng công quyèn
Đất đai chiếm đoạt lấn dần bán buôn

Hồi tưởng lại phong luân u ám
Kể từ ngày cộng sản Chí Minh
Oán hờn sầu thảm trời xanh
Tổ tiên nòi giống điêu linh hoang tàn

Bọn vô lại nắm quyền chính sự
Chửi đàn anh ngày xưả ngày xưa
Lu loa nguyền ruả thây ma
Trần Hoàn Tố Hữu côn đồ còn ai ?

Chúng réo hết dưa giòi đồng bọn
Chốn âm u chuộc tội quỷ vương
Cho mình một khoảng trời riêng
Già Hồ nằm đó thiêng liêng phụng thờ

Con ong chuá mồ ma chẳng trọn
Nằm tênh hênh giữ cuả ma hờ
Tranh ăn chí choé cắn nhau
Vẫn trò vu khống mặt trơ ai bằng.

22.3.2010 Lu Hà

Phải chăng chúng ta và cha ông chúng ta từ năm 1930 đến nay phải chịu đựng tủi nhục sống một cuộc đời thưà thãi vô nghiã. Nói như nhà thơ Vũ Hoàng Chương: "Lũ chúng ta đầu thai nhầm thế kỷ?"


29.5.2012 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét