Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017

Bọt Bèo Phù Du Duyên Nợ Hồng Trần



Thơ Giang Hoa và Lu Hà


Duyên Tàn….
Ngơ nhìn cánh nhạn xoải mình bay
Chỗ ấy đồi nghiêng cỏ mọc đầy
Gió thổi đò chao về ngõ mộng
Sông tràn sóng vỗ đẩy thuyền xoay
Tình hoang khói lãng hồn se lạnh
Nghĩa ảo mờ sương dạ héo gầy
Kiếp liễu hờn ai chùng dáng hạ
Duyên tàn huyễn giấc tủi sầu cay ...


01.06.2016 Giang Hoa



Kiếp Hồng Trần…
Họa thơ Giang Hoa: Duyên Tàn

Hoàng hôn tư lự áng mây bay
Vóc hạc hồn say chén rượu đầy
Lữ khách bâng khuâng quang cảnh lạ
Biển hồ lạc lõng mộng vần xoay
Cung thương nặng gánh vầng trăng héo
Khúc nhạc sầu tang thân xác gầy
Tức tưởi bùn lầy giông bão tố
Dặm trường thiên lý bụi hồng cay

1.6.2016 Lu Hà



Thượng Đế, Chúa Trời sinh ra con người hay muôn loài thụ tạo là công trình huyền bí của tự nhiên vô thường. Mọi loài đều có sinh trưởng hoại diệt nhưng chỉ riêng con người là có sự đau khổ trầm luân bi thương nối tiếp nhau triền miên theo nhà Phật là trùng trùng duyên khởi. Tôi coi con người ta là kiếp phù du duyên nợ hồng trần. Lấy tình ý và ngôn từ để đối đáp chia sẻ cùng nhau qua 2 bài thơ đường xướng họa của Giang Hoa và của tôi : " Duyên Tàn…" và " Kiếp Hồng Trần "

Giang Hoa:
"Ngơ nhìn cánh nhạn xoải mình bay
Chỗ ấy đồi nghiêng cỏ mọc đầy"

Lu Hà:
"Hoàng hôn tư lự áng mây bay
Vóc hạc hồn say chén rượu đầy"

Ngẩn ngơ nhìn cánh nhạn xoải bay trong một buổi chiều hoàng hôn tư lự chập chờn trong đám vây bàng bạc thi nhân hồi tưởng lại nơi chốn mình từng sống yêu thương rồi xa cách về những mảnh đồi nương dẫy bến đò bây giờ cỏ đã mọc đầy và tự mình rót cho mình một chén rượu đầy hòa cùng nước mắt....

Giang Hoa:
"Gió thổi đò chao về ngõ mộng
Sông tràn sóng vỗ đẩy thuyền xoay"

Lu Hà:
"Lữ khách bâng khuâng quang cảnh lạ
Biển hồ lạc lõng mộng vần xoay"

Cánh hạc mây bay đưa hồn người về nơi bến đò xưa v ới bao kỷ ni ệm hồi ức đẹp,  nhưng lại có cơn gió lốc trận cuồng phong bão tố từ đâu ập tới phá tan sự bình an hạnh phúc ái ân, để bây giờ trở thành ngõ mộng sóng tràn đẩy xoay con thuyền đời chia ly con người phải xa quê hương trở thành thứ lữ biển hồ sông núi quang cảnh lạ lùng thật là buồn thẳm bi ai...

Giang Hoa:
"Tình hoang khói lãng hồn se lạnh
Nghĩa ảo mờ sương dạ héo gầy"

Lu Hà:
"Cung thương nặng gánh vầng trăng héo
Khúc nhạc sầu tang thân xác gầy"

Tình nghĩa ngày nào mà giờ đây trở thành hoang khói hư ảo linh hồn se lạnh lòng dạ con nguời cũng mờ mịt như áng suơng mờ bay theo ra biển hồ núi sông mênh mông trên các cánh đồng thảo nguyên đồi cỏ, cung thuơng đàn hạc nặng gánh phong trần trở thành vô nghĩa thep gót thời gian vầng trăng u ám héo mòn vàng võ, thân xác gày còm lang thang nơi tha ma nghĩa địa khói nhang phảng phất trong gió hú mưa gào tiếng trống tiếng nhạc sầu tang kết thúc một cuộc tình và sự nghiệp cơ đồ dang dở...


Giang Hoa:
"Kiếp liễu hờn ai chùng dáng hạ
Duyên tàn huyễn giấc tủi sầu cay ..."

Lu Hà:
"Tức tưởi bùn lầy giông bão tố
Dặm trường thiên lý bụi hồng cay "

Kiếp liễu chỉ thân phận hồng nhan bạc mệnh, giận hờn ai khi mất đi mối tình đầu trở thành một linh hồn tức tưởi trong giông tố phũ phàng trên dặm trường thiên lý, con người chỉ là hạt bụi hồng đắng cay.

Thi sĩ Lu Hà từng quan niệm như thế nào là mối tình đầu bằng bài thơ:

Mong Hồn Ở Lại Bên Nhau
tri ân bài thơ 8 chữ của Trần Hiền Châu: Xin Đừng Xa Lạ

Trải gió bụi hình hài nhân thế
Trái tim hồng tri bỉ tri âm
Tào khang chiếc bóng âm thầm
Đôi vầng nhật nguyệt ầm ầm sóng vang

Cuộc dâu bể võ vàng thân xác
Nhớ thương nhau phờ phạc sầu tư
Phượng cầu Tư Mã Tương Như
Chau mày lã chã lệ từ đâu chan

Thiên tình mộng nồng nàn muôn thuở
Bữa cơm chiều chớ phụ lòng em
Rau dưa thanh đạm trăng thềm
Gió lay cánh cửa êm đềm người ơi!

Cung đàn hạc chơi vơi cá nước
Nét mực son thảo trước một chương
Đoạn trường khúc ấy tang thương
Thiếp chàng biền biệt đại dương xa mờ

Trong giấc mộng hững hờ nhân ảnh
Ngoảnh mặt đi nào trách chi ai
Bướm ong dìu dặt trang đài
Giơ tay quờ quạng canh dài mưa thâu

Khi tỉnh dậy âu sầu buồn bã
Bức tranh thêu ủ rũ phôi pha
Phượng loan gối hạc nhạt nhòa
Chăn đơn hiu hắt tàn hoa đĩa dầu!

31.7.2015 Lu Hà

Thơ là cõi lòng riêng một cảm giác cảm xúc tâm linh và kể cả dục vọng thèm muốn khát khao của một con người, một linh hồn, một tâm linh nhạy cảm yêu thương cháy bỏng hay đau khổ tuyệt vọng tê dại quằn quại trên cõi đường đời.

2.6.2016 Lu Hà








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét