Thứ Sáu, 7 tháng 7, 2017

Lu Hà Tặng Mỹ Ngọc Chùm 5




Kể Từ Dạo Đó
họa thơ Thimyngoc Huynh: Lỗi Hẹn

Kể từ dạo đó hết đưng về
Biền biệt chia ly bặt nẻo quê
Thuyền ái chập chờn chìm biển mộng
Đò tình chấp chới đm sông mê
Lạnh lùng chi nữa người oan trái
Hờn giận mong gì kẻ thảm thê
Thôi nhé vùi chôn vào dĩ vãng
Bao điều trăng gió gi non thề!


26.5.2013 Lu Hà 




Kiếp Đời Phù Du
hoạ thơ Thimyngoc Huynh: Mặc Đời

Ba vạn sáu ngàn phận cóc sùi
Trăm năm một bó lửa rơm lùi
Xuân qua thu lại chòm râu bạc
Phượng nở cúc tàn kiếp ngậm ngùi
Có phải ngọc trai sông bến cũ
Đừng như bọt biển sóng chôn vùi
Côn trùng rên rỉ đêm buồn bã
Réo rắt cung đàn chẳng thấy vui.

1.5.2013 Lu Hà




Hụt Hẫng
cảm tác khi đọc thơ Thimyngoc Huynh: Tiếng Lòng

Đêm dằng dặc mãi hoài không ngủ
Mấy tiếng rồi em nhớ dáng anh
Nỡ sao đoạn tuyệt cho đành
Để tim đáu nhói tự hành hạ thân

Giọt sầu đọng khô cằn thiêu cháy
Càng buồn thêm tê tái nhiều đêm
Ngăn dòng dư lệ môi mềm
Ngoài kia rên rỉ nỗi niềm bi ai…

Em đâu phải cỏ cây sắt đá
Chẳng biết rung chan chứa tình đời
Hôm nay quyết nói một lời
Tạ từ chi để rã rời xa xôi…

Ngày mai sẽ chơi vơi dặm nẻo
Một mình em chéo néo đôi tay
Con thuyền vô định đắng cay
Lênh đênh biển cả đọa đầy bão giông…

Làm sao sống dòng sông mông quạnh
Tâm hồn em gía lạnh như băng
Yêu dương dĩ vãng bẽ bàng
Xa xa ân hận dở dang lỡ làng…

Em thắt dải khăn tang chôn cất
Nấm mồ hoang ruột thắt gan bào
Tình về thế giới hư hao
Tiễn đưa chi để má đào héo hon…!

10.5.2013 Lu Hà




Huyệt Sầu Thiên Thu
tâm sự với Thimyngoc Huynh

Yêu ai, ai chẳng thẫn thơ
m trong ảo giác vật vờ g mây
Để
rồi sầu mộng đêm ngày
Gom bao nhiêu chuyện đắm say mơ màng

Mộng tình ân ái dở dang
Chiều thu lá rụng bẽ bàng bèo trôi
Thiết tha e ấp bồi hồi
Để
rồi băng gía chơi vơi nửa vời

Nhìn nhau chẳng nói nên lời
Giận hờn đôi ngả biển khơi trập trùng
Hương bay phảng phất lạnh lùng
Chập chờn le lói tận cùng bi ai…

Còn chi vẻ đẹp chương đài
Hoa rơi phấn rụng canh dài đêm thâu
 Ba thu lá úa cỏ rầu
Gần nhau gang tấc nhịp cầu phân ly…

Lòng người chai đá lầm lỳ
 Mặc cho vẻ ngọc kiêu kỳ ngẩn ngơ
Tình yêu khó hiểu làm sao?
Tưởng như đắm đuối nào ngờ bọt tan

Gặp nhau trong cõi trần gian
Tơ hồng chỉ rối trăm ngàn đắng cay
Từng thu lá rụng chất đầy
Phù du dâu bể dạn dày tuyết sương

Ái tình vọng tưởng tơ vương
Hồng nhan bạc mệnh đoạn trường khổ đau
Tương tư sao khỏi bạc đầu
 Bấy nhiêu mà đã huyệt sầu thiên thu…!

1.11.2012 Lu Hà




Khắc Khoải Canh Trường
cảm xúc khi đọc thơ Thimyngoc Huynh: Hợp Tan

Lòng khắc khoải bao nhăm chờ đợi
Nhớ thương hoài nhức nhối tâm can
Gặp nhau trong cõi nhân gian
Ái ân chưa thỏa lệ tràn bóng mơ…

Nghe khúc nhạc bên bờ huyền ảo
Buổi hoàng hôn cổ độ trăng soi
Hắt hiu gió thổi bồi hồi
Cung đàn dìu dặt lả lơ cánh hồng…

Cơn giông tố mênh mông sóng vỗ
Giọt sầu rơi trời đổ mưa trào
Hợp tan bèo bọt lao đao
Chia tay nẻo đó nôn nao bến bờ

Đời dâu bể nghẹn ngào bi lụy
Trập trùng khơi cát lũy miền xa
Người còn thổn thức đợi ta
Chắc gì ảo não bóng ma hẹn chờ…

Tình dẫu chết hững hờ mây gió
Mong làm chi cơn bão lòng xưa
Thoảng nghe thánh thót hạt mưa
Giật mình tỉnh giấc cũng vừa tàn canh…!

30.4.2013 Lu Hà




Khép Hờ Cánh Cửa Tình
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Đời Sẽ Về Đâu?

 Lòng su mun tương tư mt mi
Ngẫm đời mình đắm đuối vì yêu
Long đong mệnh bạc xuân kiều
Nhịp cầu ngang trái tiêu điều hoàng hôn…

Mà sao vẫn nguồn cơn buồn tủi
Đàn gà con cặm cụi mưu sinh
Ngày mai ánh sáng bình minh
Đêm dài thổn thức một mình lo toan…

Càng ao ước tủi hờn tuyệt vọng
Con sóng lòng biển động đòi cơn
Loay hoay cùng với ba con
Thác ghềnh vực thẳm trèo non băng đèo…

Còn ai nữa phận nghèo an ủi
Gá nghĩa cùng sớm tối với ta
Ái ân hạnh phúc chiều tà
Khói lam tuyết phủ trăng ngà lả lơi…

Tâm an định hết thời phiền não
Sống từng giờ hay cứ thả trôi
Ngắm chòm  sao lạc lẻ loi
Bầu trời ảm đạm xa xôi nỗi niềm…

Đừng vương vấn trăng thềm bóng dạt
Cánh cửa tình khép chặt từ lâu
Muối sương lã chã trên đầu
Từng thu lá rụng chân cầu gió bay…

Tiếng ai gọi dãy bày tâm sự
Tỏ lòng thành tình tự thiết tha
Dặm trường bốn bể là nhà
Châu về Hợp Phố mặn mà còn chăng…?

Người xa lắc mênh mang trí tuệ
Tô Đông Pha một thuở phong trần
Hồn thơ réo rắt cung đàn
Theo dòng sông lệ ứa tràn biển sâu…!

5.5.2013 Lu Hà




Khuyên Người Tỉnh Ngộ
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Lời Khuyên Cuối Cùng

Khuyên đừng chờ đợi làm chi
Mùa xuân chẳng tới thầm thì yến oanh
Ngậm ngùi ngấn lệ vòng quanh
Ngày mai mây khói mộng thành sương tan

Nhân duyên cập bến thế gian
Thuyền tôi lăm ván chứa chan ân tình
Niềm vui chào đón bình minh
Dù cho cay đắng chúng mình xa nhau

Lo toan sương muối dãi dầu
Hoàng hôn lẻ bóng chân cầu lá bay
Quên đi cờ bạc men say
Tương lại tìm lại vơi đầy nỉ non

Khuyên người ngao ngán mà buồn
Dẫu thừa cũng nói cho hồn thảnh thơi
Biển tình sông cạn thì thôi
Chắc ai đã ngộ xa xôi làm gì?

18.5.2013 Lu Hà
Kỷ Niệm U Hoài
cảm tác thơ Thimyngọc Huynh: Ta Về

Chiều ảm đạm ta về gom nhặt
Củ
a một thời nhật nguyệt xuân xanh
Cuộc tình dấu ấn mong manh
Từng trang nhật ký yến oanh dạt dào

Ta nhớ mãi thuở nào đắm đuối
Viết về ai roi rói sơn ca
Dòng sông rồi cũng trôi xa
Mười hai năm chẵn sa đà chữ yêu

Trời quan tái tiêu điều thu rụng
Lòng xót xa cay đắng người ơi!
Đi tìm chiếc lá vàng rơi
Mưa rơi tầm tã biển khơi trập trùng

Buồn ảo não đại dương xa cách
Tình mênh mông chiếc bách xa xôi
Ngậm ngùi lữ khách thương đời
Phù du bèo bọt chơi vơi biển hồ.

20.6.2012 Lu Hà




Lá Xuân Rơi Rụng
tặng Thimyngoc Huynh

Chiều Tây Úc bâng khuâng nỗi nhớ
Sóng triều dâng Châu đảo mênh mông
Nàng buồn nuối tiếc khóc thương
Đời như chim hạc quê hương nghẹn sầu

Nhớ chăng lúc mặn mà đắm đuối
Tuổi xuân niên roi rói trăng soi
Hằng Nga e lệ mỉm cười
Trần gian đôi lưá vui tươi dạt dào

Mà nay đã đôi bờ ngăn cách
Suốt canh trường canh cánh xót xa
Sương rơi kỷ niệm mịt mù
Long lanh giọt lệ uá sầu quạnh hiu

Người bên ấy dập dìu trăng gió
Đêm tân hôn chén rượu hồng đào
Hoa đèn khách khưá xôn xao
Hồn ta lạc lõng bơ vơ bến nào?

Khắc khoải đợi con đò lỡ chuyến
Phận má hồng lận đận truân triên
Hàng hiên thánh thót giọt phiền
Nghe lòng xuân rụng triền miên cánh vàng...!

Chú giải: thơ cảm tác khi đọc bài " Khắc Khoải " cuả Thimyngọc Huynh.
30.6.2012 Lu Hà




Làm Sao Tin Được
cảm tác thơ Thimyngoc Huynh: Xin Đừng Viếng Thăm

Thế là hết tình tan như bọt
Cười rong rêu chí cốt làm chi
Đêm sầu sóng biển rầm rì
Mênh mông lạnh lẽo thầm thì thông reo…

Xin đừng đến kỳ kèo năn nỉ
Bóng hoàng hôn tê tái đủ rồi
Xin người năm tháng thảnh thơi
Tâm hồn bình thản xa xôi hững hờ…

Mùa sinh nhật lờ mờ sương nhỏ
Trăng lưỡi liềm sao tỏ trời ơi!
Bởi vì tôi đã quên người
Làm sao tin được lứa đôi mộng tròn…

Chẳng ước vọng nỉ non mây gió
Hẹn thề suông cho tổ buồn thêm
Còn đâu ân ái êm đềm
Nụ hôn rừng rực nư thèm bướm hoa

Tình quay gót phôi pha dặm nẻo
Người trần gian leo lẻo đầu môi
Tương lai trách nhiệm nửa vời
Gánh đời gông nặng tả tơi rã rời…!

2..5.2013 Lu Hà







.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét