Thứ Bảy, 8 tháng 7, 2017

Lu Hà Tặng Mỹ Ngọc Chùm 10



Tiếng Lòng Rầu Rĩ
Họa thơ Thimyngoc Huynh: Mưa Thu

Khắc khoải mãi sao khổ thế này
Tiếng lòng rầu rĩ núi chan mây
Ve sầu rên rỉ buồn sương liễu
Cuốc cuốc nỉ non khóc cỏ cây
Nghĩa cũ chôn vùi nơi biển mộng
Tình son rơi rụng bến sông khuây

Một mình lạc lõng hồn thu thảo
Thân xác ai hay cảnh đọa đầy…!

11.5.2013 Lu Hà




Toát Mồ Hôi
họa thơ Thimyngoc Huynh: Quê Tôi

Yểu điệu nguyệt hoa bóng tuyệt vời
Còn ai lưu luyến nỗi lòng tôi
Tha phương chiều lạnh hồn thơ thẩn
Xứ lạ hoàng hôn nước mắt rơi
Cố quốc chiêm bao sầu tưởng nhớ
Quê nhà ác mộng toát mồ hôi
Công an xách nhiễu cường hào đỏ
Ngao ngán làm sao cái sự đời.

20.5.2013 Lu Hà




Thuở Tôi Mười Chín

Thuở tôi mười chín tuổi xuân
Tình yêu khờ dại lệ tràn bờ mi
Hai mươi năm nhớ thầm thì
Yến oanh khúc khích rầm rì suối thơ

Người đi xây dựng ước mơ
Bỏ tôi ở lại bơ vơ chân cầu
Xa xôi vực thẳm non sầu
Trái tim hiu quạnh bể dâu đoạn trường

Thu ba gió cuốn tơ hồng
Lênh đênh biển cả tha phương tủi buồn
Bão giông dồn dập mưa tuôn
Ngẩn ngơ trước cảnh nước non thiên bồng

Xứ người xuôi ngược bụi đường
Tâm tư như kẻ điên cuồng dở dang
Tuồng đời ngao ngán bẽ bàng
Cùng đàn con dại mưa giăng lối mòn

Nuối  thương vương vấn môi son
Tương lại mù mịt biển cồn sóng dâng
Trúc mai xào xạc lâng lâng
Bướm hoa hoài vọng lang thang bến nào?

Ngỡ tình thơm ngát dạt dào
Thắt lưng dải yếm má đào qua sông
Nào ngờ  thuyền đắm mù sương
Để tôi khắc khoải từng chương thơ sầu!

cảm xúc khi đọc thơ Thimymgoc Huynh: Lời Tâm Sự
23.5.2013 Lu Hà




Thuyền Tình Vô Định
cảm xúc khi đọc thơ Thimyngoc Huynh: Niềm Đau Chôn Dấu

Thương đau, đau đáu mắt trong
Chiều buồn nhỏ giọt bão lòng hoàng hôn
Cô đơn xào xạc linh hồn
Lá thu lả tả nỗi buồn mênh mang…

Con chim rũ cánh bên đàng
Nỗi niềm ngơ ngác bẽ bàng tấm thân
Mảnh tình rơi vãi thế gian
Màn sương khỏa lấp sao ngàn trăng đêm…

Rượu sầu tim ngấm môi mềm
Còn đâu bóng dáng bên thềm thiết tha
Thiệt thua trong cõi sa bà
Cúi đầu chấp nhận sơn hà tìm ai...?

Bâng khuâng khắc khoải canh dài
Đò xưa bến cũ chương đài liễu buông
Xôn xao sóng vỗ đoạn trường
Tiếng đàn ngưng vọng thê lương não nùng

Khổ đau dồn nén tận cùng
Hồn trinh vơ vẩn trập trùng biển khơi
Thuyền em rách nát tả tơi
Bão giông cuồng loạn chơi vơi rã rời…

Đành lòng nhắm mắt buông lơi
Lênh đênh vô định dạt trôi bến nào
Ngỡ ai đứng đợi trên bờ
Thả dòng lá thắm dạt dào tình thơ…!

4.5.2013 Lu Hà




Tiếng Qụa Kêu Sương
cảm tác khi đọc thơ Thimyngoc Huynh: Ưu Phiền

Cầu Thê Húc đèn soi cá lội
Sóng Hồ Gươm rong ruổi liễu buông
Nặng lòng năm tháng xa thương
Ưu phiền vời vợi vấn vương nửa đời…

Phải kiếp số lạc loài rong biển
Lá thu rơi duyên phận một thời
Hoàng hôn lam tím nghẹn lời
Thẫn thờ em đợi nụ cười héo hon…

Chàng đâu biết em buồn rười rượi
Trái tim hồng ngự trị tiên đàng
Mở lòng rộng cửa kho tàng
Trông theo cánh nhạn mây vàng đắng cay…

Vầy trăng sáng vơi đầy non nỉ
Nỗi tủi hờn tê tái tình em
Mảnh hồn rơi vụn trong đêm
Kêu sương tiếng qụa nỗi niềm xanh xao…

Cảnh Hà Nội xôn xao hoa bướm
Hồ Thuyền Quang đom đóm mây chiều
Thướt tha tà áo yêu kiều
Gót sen thơ thẩn mĩ miều hương say…!

2.5.2013 Lu Hà




Tình Yêu Muốn Nói
tặng Thimyngoc Huynh

Tim hồng sưởi ấm đêm Đông
Chao ôi chan chứa giấc nồng suối reo
Bướm ong xao xuyến chân đèo
Đào nguyên lạc lối gió vèo mây đưa

Tình yêu thánh thót hạt mưa
Thầm thì như thuở trăng vừa lên non
Bình minh biển động sóng cồn
Thuyền duyên đắm đuối mảnh hồn lả lơi

Người yêu không nói ra lời
Ái ân nức nở xa xôi u hoài
Đợi chờ trong cõi trần ai
Ngày dài tháng rộng tương lai huy hoàng

Cớ sao mộng đẹp tan hoang
Người đời quay quắt bẽ bàng chiều thu
Đêm nằm nghe tiếng ai ru
Côn trùng thảo mộc vi vu gió lùa

Nhớ nhung ray rứt bốn mùa
Đĩa dầu hao cạn cũng vừa tàn canh
Gần nhau lần lữa không thành
Xa nhau nuối tiếc cũng đành chịu thôi

Xót xa ân hận một đời
Trách chi lỡ chuyến lệ rơi con đò
Thư cưu trống mái đôi bờ
Quan san muôn dặm mịt mờ sương rơi!

14.5.2013 Lu Hà




Trào Tuôn Giọt Sầu
tặng Thimyngọc Huynh

Triều dâng sóng đánh mạn tàu
Lênh đênh Tây Úc dãi dầu nắng mưa
Hải âu cánh trắng bay xa
Mây vàng bảng lảng la đà biển xanh

Đời như chiếc lá trên cành
Từng thu rơi rụng yến oanh tủi sầu
Ngậm ngùi thấm thoát thoi đưa
Nôn nao dáng Ngọc bên cầu tơ vương

Lòng buồn thổn thức nhớ thương
Người say tình mới rượu nồng tân hôn
Bâng khuâng nức nở đòi cơn
Hàng phong ảo não trào tuôn giọt sầu

Quê hương xa cách mịt mù
Sương rơi lã chã mái đầu em đây
Trầm luân bao nỗi đắng cay
Tháng ngày tầm tã càng đầy khổ đau

Sinh ra trong cõi ta ba
Đố ai thoát khỏi bể dâu đoạn trường
Bóng cô thục nữ trên đường
Phất phơ giải luạ má hồng lâng lâng

Hằng Nga duyên phận bẽ bàng
Cây đa cành quế dở dang lỡ làng
Trần gian khối kẻ mơ màng
Hồn thơ lai láng bên nàng thiết tha...

Chú giải: cảm tác khi đọc bài " Khắc Khoải " cuả Thimyngọc Huynh
30.6.2012 Lu Hà




Từ Dạo Đó
cảm tác khi đọc thơ Thimyngoc Huynh: Thứ Tha

Từ dạo đó lòng em xao xuyến
Nhớ dáng xưa cần mẫn tình quân
Tưởng rằng mộng đẹp chứa chan
Dài theo năm tháng dẫu tàn cả xuân…

Thề non nước mây ngàn gió biển
Lời thủy chung ghi tận đáy lòng
Nào ngờ một trận cuồng phong
Phũ phàng vùi lấp dòng sông ân tình…

Chiều lam khói bình minh vụt tắt
Cả đêm trường ray rứt không nguôi
Căn phòng tĩnh mịch đơn côi
Ngoài kia gía buốt chơi vơi nỗi niềm…

Tiếng rền rĩ màn đêm trùng thảo
Ôm gối sầu lã chã châu rơi
Bầu trời Tây Úc chao ôi!
Sương rơi ướt đẩm tả tơi vai gày…

Không ngủ được đắng cay chua chát
Xót tình mình tan nát theo mây
Phôi phai gửi lại tháng ngày
Tơ tằm đứt đoạn đọa đầy não thân

Em buồn lắm đường trần trăm nẻo
In dấu hài lẽo đẽo đi đâu ?
Từng thu lá rụng chân cầu
Vườn xuân tàn lụi cỏ rầu héo hon…!

7.5.2013 Lu Hà





Tưởng Người Xa Lạ
tặng Thimyngoc Huynh khi đọc bài: Gửi Người Dưng

Ta cứ tưởng người dưng xa lắc
Mà hồn thơ xào xạc bướm hoa
Nghĩ người vẫn chửa cùng ta
Nỉ non ân ái mặn mà đắm say…?

Ồ sao lạ tháng ngày trống vắng
Bỗng nôn nao thầm lặng thiết tha
Trái tim sao xuyến đậm đà
Cung đàn cộng hưởng trăng ngà ngẩn ngơ…

Người dưng ấy lơ mơ ngồ ngộ
Giữa nửa đêm lồ lộ buông tuồng
Mơn man suồng sã điên cuồng
Gớm ghê ra ngã vấn vương mãi hoài…

Vở kịch cũng đến hồi kết thúc
Mà nhớ sao rạo rực u ơ
Rèm buông đèn tắt lờ mờ
Con ma tình ái lơ mơ mò về…

Bình minh sáng lề mề ẻo lả
Bóng gương mờ cũng lạ người dưng
Đuổi đi chẳng nỡ thôi đừng
Hương thơm ngào ngạt lưng chừng dở dang…

Thì ra vẫn người dưng mộng tưởng
Đêm hôm qua hắn bỗng lò dò
Quấy rầy trong lúc mộng mơ
Đến khi ta tỉnh vô vào được sao…?

1.5.2013 Lu Hà 




Uá Sầu Cỏ Hoa

Bởi vì em chẳng nói ra
Tình như chiếc lá la đà biển xanh
Yến oanh khúc khích trên cành
Trêu người dương thế bồng bềnh bể sâu

Xót xa trong cõi ta bà
Lưã lần mà chịu khổ đau suốt đời
Thong dong như cánh chim trời
Ầm ầm vũ bão gốc sồi lật trôi

Trùng dương dặm nẻo xa khơi
Trán nhăn tư lự chơi vơi bến nào?
Ngỡ rằng lạc nhạn chiêm bao
Trầm ngư tủi hận nghẹn ngào em ơi!

Đêm đen ngồi ngắm sao rơi
Trái tim băng giá tan rồi từ lâu...
Bẽ bàng ảo não xuân thu
Bọt bèo trôi nổi uá sầu cỏ hoa...

cảm tác từ thơ đường cuả Thimyngoc Huynh: Có Nỗi Niềm Riêng
12.7.2012 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét