Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2021

Dòng Thơ Trường Ca Chùm 52

 

Trường Ca Tự Sự

Cảm xúc thơ Goethe bài 224

 

Sự ham muốn tột độ

Giữa thế giới phồn vinh

Những con ma vô hình

Huyễn hoặc người mê dại

 

Biết bao nhiêu ngang trái

Trong cõi đời phù du

Bạn bè hay kẻ thù

Thay đổi không ngừng nghỉ

 

Những kẻ lười ấu trĩ

Cần nên học cái gì?

Xa lánh chuyện  thị phi

Khuyên ngăn đàn con cháu

 

Trí tuệ thành kho báu

Ông già là vua Lear

Một thảm kịch ê chề

Thích nghe lời tâng bốc

 

Hóa ra thành ngu ngốc

Điên loạn tới tột cùng

Trong đêm tối mịt mùng

Sờ soạng tìm hạnh phúc

 

Đầy khổ đau ô nhục

Bởi sa ngã điên cuồng

Trên dòng sông mênh mông

Thuyền ái tình vô định

 

Bệnh hoạn không dự tính

Bỗng nhiên đến bất ngờ

Hỡi những kẻ ngu ngơ

Nhà thương điên sẵn có

 

Hãy nghĩ tới điều đó

Tránh sao khỏi tiếng cười

Mai mỉa bởi thói đời

Quen kiêu căng ngu dốt

 

Xứ mù tôn vua chột

Sư tử ở trong rừng

Thiên hạ sẽ rửng rưng

Hết ganh đua tỵ nạnh

 

Vịt gà càng hống hách

Báo chí mất tự do

Giáo sĩ phải nằm co

Bỏ ngoài tai dư luận

 

Muốn hiểu lời giáo huấn

Hãy tìm tới nhà thơ

Vùng thánh địa tôn thờ

Ánh hào quang rực sáng

 

Bình minh dần ló rạng

Hòa lẫn với đám đông

Lang thang khắp cánh đồng

Là hồn ma bạo chúa

 

Lơì lẽ như nhát búa

Dối gian đập nát tan

Mị dân thành tro than

Luận cứ từ văn bản

 

Vũ trụ quan vô hạn

Trắng đen phải rõ ràng

Trên con đường thênh thang

Giữ cán cân công lý

 

Sàng lọc bao thế kỷ

Các thi sĩ tài năng

Những trái tim sẵn sàng

Cho linh hồn bất tử

 

Vầng trán nhăn tư lự

Vun trồng hoa hồng nở

Khao khát nhìn trăn trở

Chiều tà buổi hoàng hôn

 

Dưới ánh trăng bồn chồn

Dải ngân hà nhấp nháy

Ngọn lửa lòng bùng cháy

Nôn nao các vì sao

 

Giọt nước mắt nghẹn ngào

Tâm hồn Plutarch

Cả một thời hiển hách

Đấu tranh vì tự do

 

Đường hạnh phúc quanh co

Vinh quang nền triết học

Như lịch sử sàng lọc

Bậc lương đống anh minh

 

Sống thật với chính mình

Sau chân thành kẻ khác

Các vị thần kinh ngạc

Tôn thờ những con người

 

Tới đỉnh cao tuyệt vời

Tôi vươn lên tầm vóc

Bởi công lao khó nhọc

Lòng mẹ tựa biển khơi

 

Cha răn dạy kịp thời

Với tổ tiên nguồn gốc

Nếu không thành ngu ngốc

Ra lệnh nổi người hầu

 

Rồi đây sẽ đến đâu?

Phải tự mình cố gắng

Trải qua nhiều cay đắng

Trong cõi đời bi ai

 

Các danh sĩ hiền tài

 Khoa học và nghệ thuật

Với niềm tin chân thật

Thiên Chúa trước ngai vàng

 

Khúc khải hoàn ngân vang

Napoleon hoàng đế

Ma quỷ nào có thể

Dám liều mạng tấn công?

 

Tuyên cáo trước cộng đồng

Xenia chế ngự

Bản trường ca tự sự

Từ máu thịt của tôi!

 

Nguyên tác:”Chế Ngự Xenia (Zahme Xenien)”

10.4..2021 Lu Hà

 

 

 

Chúa Giê Su Tới Thăm Địa Ngục

Trường ca cảm xúc thơ Goethe bài 226

 

Chúa Giê Su Christ

Xuống thế gian làm người

Bị hành hạ tả tơi

Thân xác còn bêu diếu

 

Đội quân hàng nghìn triệu

Náo động tới thiên đường

Những vong linh bất thường

Tiếng hú vang rùng rợn

 

Đàn chó canh hung tợn

Cửa địa ngục bung ra

Bầy ma quỷ rên la

Sấm sét từ thượng giới

 

Ánh hào quang chói lọi

Chúa con đã  từ trần

Các ngôi sao xa gần

Tất cả đều run sợ

 

Thiên thần dâng tấu sớ

Chúa Giê Su ra đời

Ba mươi sáu năm trời

Cùng với dân Do Thái

 

Trải qua bao khổ ải

Chết tại thành Judea

Nazareth đầm đìa

Giọt lệ rơi tang tóc

 

Vì nòi giống cứu chuộc

Bởi tội lỗi gây ra

Trái lời kinh Thora

Thiên Chúa từ cựu ước

 

 

 Giáo quyền đòi ép buộc

Tổng trấn Philato

 

Cũng đôi chút đắn đo

Khi ra lệnh xử tử

 

Giê Su không do dự

Cây thập giá đóng đinh

Cam tâm chịu hành hình

Thay thế cho nhân loại

 

Tân ước xin lập lại

Cầu xin Đức Chúa trời

Thương xót đến loài người

Qua thăm miền âm phủ

 

Qủy Satan thích thú

Ma quái rũ rượi cười

Hàng cọc cắm trêu ngươi

Đầu lâu không thân xác

 

Bầy rắn độc ngơ ngác

Dưới bàn chân thiên thần

Đức Chúa chẳng ngại ngần

Đưa ra lời phán quyết

 

Các ngươi thật thảm thiết

Vĩnh cửu đến ngàn thu

Thoát sao khỏi ngục tù

Bóng tối miền giá lạnh

 

Sấm rền vang khó tránh

Những ngôi mộ tan tành

Đức Chúa được vinh danh

Chốn thiên đường ngự trị

 

Sau ba ngày an trí

Trong hang đá huyệt sâu

Văng vẳng tiếng nguyện cầu

Phục sinh là thiên ý.

 

Nguyên tác:”Những Suy Nghĩ Thơ Về Cuộc Hành Trình Vào Địa Ngục Của Chúa Giê Su Christ”

13.4..2021 Lu Hà

 

 

Do Thái Trường Tồn

Trường ca cảm xúc thơ Goethe bài 227

 

Từ trối đấng cứu thế

Cho nên chịu khổ đau

Rải rác khắp hoàn cầu

Hỡi đồng bào Do Thái

 

Trái tim buồn tê tái

Hồn vất vưởng tang thương

Lang thang mọi nẻo đường

Nuối tiếc miền đất hứa

 

Không chốn nơi nương tựa

Có anh chàng thợ giày

Thân xác bị  đọa đày

Bởi coi thường Đức Chúa

 

Than ôi! Những nhát búa

Cây thập giá đóng đinh

Cớ sao nỡ tuyệt tình

Dòng máu người mộ đạo

 

Phi- la-tô kiêu ngạo

Người  lính  gác bất lương

Xiềng xích Chúa trên đường

Đòn roi quất tới tấp

 

Đấm đá như vồ đập

Máu dàn dụa trên đầu

Gai nhọn cắm ruồi bâu

Babylon thống thiết

 

Quốc gia tự hủy diệt

Không Moses Aaron

Tang tóc nấm mồ chôn

Cả  trên đền viếng tế

 

Vì sao lại như thế?

Judas một nụ hôn

Thể xác hay linh hồn

Đấu tranh đòi giải phóng

 

Cái gì cần coi trọng

Đứng giữa hai nẻo đường

Giằng co bao vấn vương

La Mã quyền thống trị

 

Phải chăng là bài trí

Kế hoạch hai thày trò?

Còn có nhiều lý do

Qủy Satan đùa rỡn

 

Hai nghìn năm bỏ trốn

Khao khát ngày trở về

Xây dựng lại sơn khê

Abraham hứa hẹn

 

Trồng dâu nuôi tằm kén

Xứ sở của mật ong

Những đồi nho mênh mông

Israel trù phú

 

Giao ước giữa tổ phụ

Với thiên sứ Chúa Trời

Tha phương bao mảnh đời

Do Thái nào giết Chúa

 

Judas và Đức Chúa

Tình yêu thương an bài

Cớ sao lại mỉa mai

Đầy đọa toàn dân tộc?

 

Tự sát là xuẩn ngốc

Sự thật kín như bưng

Phúc âm hé tin mừng

Lễ phục sinh tái thế

 

Sách viết theo lời kể

Thời gian đã phôi phai

Tin tưởng ở ngày mai

Canaan xán lạn

 

Shalom chào các bạn!

Văng vẳng tiếng hát ca

Nước non ấy của ta

Tổ quốc mình vĩ đại

 

Cuộc bể dâu bươn trải

Vang lời kinh Thora

Gần xa khắp mọi nhà

Món nợ đời vay trả

 

Mọi thứ đều có giá

Các linh mục gọi tên

Chuông nhà thờ vang rền

Judea miền đất thánh

 

Hết giận hờn oán trách

Hàng nghìn năm tiêu tan

Những mảnh vỡ điêu tàn

Trái tim đau vá lại

 

Bao linh hồn oan trái

Tức tưởi trong lò hơi

Rừng xương cốt một thời

Bụi phủ mờ dĩ vãng

 

Ngậm bồ hòn cay đắng

Thành Jerusalem

Ánh hoàng hôn lướt rèm

Trong lâu đài David

 

Solomon kiến thiết

Để lại cho cháu con

Nắng mưa chẳng sói mòn

Những bức tường sừng sững

 

Đồng lòng quyết giữ vững

Hy vọng ở trái tim

Mong mỏi những cánh chim

Từ phương trời lưu lạc

 

 

Đã bao lần tan tác

Một thủ đô hoang tàn

Giọt nước mắt chứa chan

Chúa thương dân Do Thái.

 

Nguyên tác:”Người Do Thái Vĩnh Cửu”

14.4..2021 Lu Hà

 

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét