Chủ Nhật, 18 tháng 4, 2021

Lu Hà Và Johann Goethe Chùm Thơ 13

 

 

Tỉnh Ngộ

Cảm xúc thơ Goethe bài 121

 

Người thợ săn kho báu

Tháng ngày hoài thất bại

Nghèo đói bao trở ngại

Giàu sang dễ thở hơn

 

Nỗi ám ảnh chập chờn

Quyết đi đào bới của

Tìm đúng nơi nương tựa

Cắn tay viết máu mình

 

Khấn bái tới thần linh

Nguyện dâng hiến hồn côi

Thấp thoáng đám mây trôi

Những vòng tròn to nhỏ

 

Phóng ra đốm lửa đỏ

Ánh sáng đến từ xa

Long lanh dải ngân hà

Ứng nghiệm trên lều cỏ

 

Thảo mộc xương một bộ

Bàng hoàng đứng sững sờ

Hồn phách vẫn bơ vơ

Dẫn đi đào mộ cũ

 

Đêm bão tố gào rú

Bầy ma quỷ trêu ngươi

Rũ rượi khanh khách cười

Mười hai đầu biến hóa

 

Tự dưng thành hiểm họa

Thiếu thốn biết bao nhiêu

Gía băng cảnh tiêu điều

Lăn lóc kìa cái bát

 

Nếu muốn mình thành đạt

Hãy nên uống từ từ

Những giá trị thiên tư

Vượt lên trên tiền bạc

 

Suy tư cần đổi khác

Đào bới phỏng ích chi

Ngàn tinh tú thầm thì

Hy vọng nhiều may mắn

 

Tương lai sẽ sán lạn

Hãy tỉnh ngộ đi nào

Một kho báu dồi dào

Tích lũy bằng tri thức.

 

Nguyên tác:“Thợ Săn Kho Báu”

8.2.2021 Lu Hà     

 

 

Tiếng Kèn Thôi Miên

Cảm xúc thơ Goethe bài 122

 

Pied Piper theo truyền thuyết

Về nghệ sĩ thổi kèn

Tài năng thật đáng khen

Lôi cuốn nhiều đàn chuột

 

Dân thành phố thề thốt

Hứa hẹn sẽ trả tiền

Nhưng rồi lại quịt liền

Tráo trở trò miệng lưỡi

 

Chàng trai đòi quyền lợi

Thị trưởng vẫn làm thinh

Trời đất đã chứng minh

Oán thù sinh đối phó

 

Dụ dỗ bầy trẻ nhỏ

Gái trai bị thôi miên

Nhảy múa theo điệu kèn

Chuyển về nơi ở khác

 

Cảnh nghèo nàn xơ xác

Đã có trang trại riêng

Kèn vang vọng thiêng liêng

Thiếu nữ yêu tiếng hát

 

Trai tráng càng khao khát

Xa rời Hamelin

Đàn kiến đen kìn kìn

Tới Brandenburg.

 

Nguyên tác:“Pied Piper”

8.2.2021 Lu Hà     

 

 

Khung Cửi Buồn

Cảm xúc thơ Goethe bài 123

 

Người thanh niên cô đơn

Văng vẳng nửa cung đờn

Khóc tình nhân đã mất

Đom đóm bay chập chờn

 

Cô thợ dệt tủi hờn

Một mình ngồi thui thủi

Ánh mặt trời khuất núi

Con quay kéo thời gian

 

Bao giọt lệ chứa chan

Sợi tơ đứt làm đôi

Thổn thức đập bồi hồi

Trái tim yêu vĩnh biệt

 

Nỗi lòng chàng thống thiết

Khi bế cô ấy lên

Hồn thiêm thiếp về miền

Phách lạc vùng băng giá

 

Ánh trăng vàng mệt lả

Côi cút sự chia ly

Con thoi chẳng định kỳ

Hẹn gặp ngày tái ngộ.

 

Nguyên tác:“Con Quay”

8.2.2021 Lu Hà

 

 

Tự Biện Lý

Cảm xúc thơ Goethe bài 124

 

Tôi sẽ quyết không nói

Đứa con đó với ai

Chỉ có một không hai

Tôi là người trung thực

 

Tôi đã có ý thức

Với vai trò làm mẹ

Tôi chẳng cần chia sẻ

Cổ anh ấy dây vàng

 

Mũ rơm đội dễ dàng

Nông dân hay quý tộc

Lai lịch về nguồn gốc

Vậy mong vị mục sư

 

Coi đó chuyện riêng tư

Không cần tòa giám hộ

Lao xao tiếng khạc nhổ

Đồ đĩ điếm già mồm

 

Thẩm phán ngồi chồm hôm

Cán cân cầm bé tí

Chế nhạo cười khinh bỉ

Nó là con của tôi

 

Công lý được quyền nuôi

Lớn khôn cho xã hội

Cũng chẳng cần chi vội

Tương lai của gia đình

 

Không phạm tội đại hình

Như muôn loài thụ tạo

Sinh sản cần đảm bảo

Hồng ân Chúa đã cho

 

Các ông khỏi phải lo

Sự sống của con tôi

Một người mẹ đơn côi

Hãy để yên như vậy.

 

Nguyên tác:“Tại Tòa”

8.2.2021 Lu Hà     

 

 

Gan Lỳ

Cảm xúc thơ Goethe bài 125

 

Ngày mai là lễ hội

Thánh Martin dưới làng

Người vợ hiền dịu dàng

Thiết tha nhào bột bánh

 

Cốt sao cho chóng vánh

Ngọn lửa hồng lom lem

Cơn tình ái thòm thèm

Miền núi cao hoang dã

 

Nằm trên giường cho đã

Mở rộng cánh cửa buồng

Cả hai thích trần truồng

Ngần ngại cài then cửa

 

Nóng dần lên một nửa

Muốn rục rịch trăm năm

Nhưng đều phải ngậm tăm

Đặt cược không mở miệng

 

Phải im hơi lặng tiếng

Nói tục chốt cửa liền

Mây mưa khéo thôi miên

Dụ hai người khách lạ

 

Từ xa đến mệt lả

Ngó trước lại nhìn sau

Ngạc nhiên họ nhìn nhau

Đèn tắt lò than đỏ

 

Bánh rán ngon ở đó

Liền cầm lấy ăn ngay

Nhưng khách đâu có hay

Chủ nhà trong bóng tối

 

Không thấy ai la lối

Thi gan phải nằm yên

Nếu nói câu đầu tiên

Vợ chồng đều cố tránh

 

Bỗng anh chàng hạch sách

Ai bán rượu cho tôi

Cô nàng thật bồi hồi

Ngồi xổm lên hạnh phúc

 

Chốt cửa ngay lập tức

Họ ăn không trả tiền

Giá bột gạo đang lên

Ngày mai là hội thánh.

 

Nguyên tác:“ Gutmann Và Gutweib ”

9.2.2021 Lu Hà     

 

 

Truyền Thuyết Ấn Độ

Cảm xúc thơ Goethe bài 126

 

Mahadöh chúa tể

Xuống hạ giới rong chơi

Để quan sát loài người

Trừng phạt hay phù hộ

 

Truyền thuyết từ Ấn Độ

Gỉa làm kẻ lang thang

Thần đã gặp một nàng

Xinh tươi đầy quyến rũ

 

Đã nhiều năm ấp ủ

Thỏa mãn mộng ái tình

Đóa hoa hồng rung rinh

Khêu gợi con bướm trắng

 

Tấm chân thành dâng tặng

Dù hạnh phúc đớn đau

Trái tim họ yêu nhau

Trong một đêm hoan lạc

 

Mọi người đều kinh ngạc

Thần Shiva chết rồi

Nức nở mãi không thôi

Ngọn lửa tình bất hạnh

 

Sai nha tới đàn hạch

Bắt trói Bajadere

Xôn xao khắp bốn bề

Giàn lửa thiêu chờ đợi

 

Các thày tế bước tới

Lão cố đọc chân kinh

Bóng theo sau thân mình

Cầu thánh thần phù hộ

 

Ánh trăng vàng cổ độ

Vợ phải đi theo chồng

Đất trời rộng mênh mông

Quảng đại lòng bác ái

 

Cho linh hồn hối cải

Phiêu diêu chốn thiên đàng

Ân ái thiếp với chàng

Muôn năm tình vĩnh cửu.

 

Nguyên tác:“Thần Và Bajadere”

11.2.2021 Lu Hà   

 

 

Trăn Trở

Cảm xúc thơ Goethe bài 127

 

Núi rừng xanh bát ngát

Tuyết trắng hay thiên nga

Là tuyết sẽ tan ra

Thiên nga không trở lại

 

Những trái tim tê tái

Lều Asan Aga

Mẹ chị gái thay cha

Đã tới thăm anh ấy

 

Vợ thì run lẩy bẩy

Len lén đứng xếp hàng

Sự chung thủy mơ màng

Khuyên hãy đi  bước nữa

 

Đàn bà cần chỗ dựa

Trinh bạch thật khó khăn

Đừng than thở băn khoăn

Cho cuộc đời thiếu phụ

 

Anh trai nàng phủ dụ

Bổn phận người đàn bà

Một khi đã vào nhà

Của Pintorowich

 

Cả dòng họ khiêu khích

Bức bách ép ly hôn

Mặc dù có năm con

Ngậm củ cải rau đắng

 

Năm tháng dài đằng đẵng

Đóa hồng nhan nổi trôi

Trẻ nhỏ nằm trong nôi

Nhìn sao mà nghiệp

 

Tòa án còn uy hiếp

Thê lương kiếp đơn côi

Dằn vặt mãi không thôi

Khi bà mai đã tới

 

Các khoản tiền khéo nói

Mạng che đón cô dâu

Chú rể sẽ đi đầu

Cưỡi một con ngựa bạch

 

Suaten kiêu hãnh

Hoàng tử rất đa tình

Các cô gái cung nghinh

 Cầu khẩn mời công chúa

 

Sau tang lễ gúa bụa

Thoắt cái có kiệu hoa

Ôi! Asan Aga

Sợi chỉ hồng ngang trái

 

Hai trai và hai gái

Cảnh ngộ thật thương tâm

Đứa nằm nôi tím bầm

Khóc ré lên thê thảm.

 

Nguyên tác:“Than Thở”

12.2.2021 Lu Hà   

 

 

Tâm Hồn Nghệ Sĩ

Cảm xúc thơ Goethe bài 128

 

Vẽ đi chàng họa sĩ

Đừng nói chuyện làm gì

Bài thơ ấy thầm thì

Khi mật hoa rơi xuống

 

Đắm say cơn khát vọng

Chan chứa mối tình si

Hỡi Prometheus!

Pandora thôi thúc

 

Ngọn lửa hồng hạnh  phúc

Bát hương vàng lắc lư

Mật hoa thấm từ từ

Những chú ong bận rộn

 

Con chuồn chuồn cắn rốn

Núm vú nhện trườn lên

Thân hình đẹp thôi miên

Khéo léo thay nghệ thuật

 

Giải phóng niềm u ất

Tự do khắp thế gian

Sáng tạo thật nồng nàn

Xin thần Zeu ân xá.

 

Nguyên tác:“Nghệ  Thuật”

12.2.2021 Lu Hà   

 

 

Buổi Hoàng Hôn

Cảm xúc thơ Goethe bài 129

 

Nguồn nội lực bên trong

Sôi lên đòi sáng tạo

Tâm trí tôi tỉnh táo

Hình thành nước trái cây

 

Buổi chiều đẹp ngất ngây

Run rẩy mồm lắp bắp

Đường chim bay thẳng tắp

Sông núi vũ trụ tình

 

Sóng nước sáng lung linh

Dải ngân hà tinh tú

Tôi lại càng hứng thú

Đời tràn ngập ý thơ

 

Giây phút đáng tôn thờ

Ánh trăng vàng thế kỷ

Qủy Satan ghen tỵ

Khéo léo đôi bàn tay

 

Từ xa xưa tới nay

Những bức tranh huyền thoại

Niềm đam mê sảng khoái

Nghệ sĩ vẽ thiên thần

 

Biết bao người dấn thân

Nghệ thuật vị nghệ thuật

Khát khao lòng chân thật

Trí tưởng rộng bao la

 

Một tình yêu thiết tha

Giải phóng từ u uấn

Tâm hồn càng phấn chấn

Sức mạnh của tự do.

 

Nguyên tác:“Bài Hát Buổi Tối Nghệ Sĩ ”

13.2.2021 Lu Hà   

 

 

Học Vẽ

Cảm xúc thơ Goethe bài 130

 

Có một người sành sỏi

Đứng bên cạnh học trò

Ra vẻ rất chăm lo

Đong đưa nghề bút cọ

 

Ánh mắt nhìn cau có

Sơn dầu chấm hơi lâu

Phải trái chỉ một mầu

Trung tâm cào quá rộng

 

Co giật tìm khoảng trống

Mắt môi giữ tự nhiên

Phần dưới phải ưu tiên

Xem ra còn bé tí

 

Nghệ sĩ cần tỉ mỉ

Hoàn thành bổn phận mình

Lời chỉ dẫn tận tình

Tới thiên đường cảm nhận

 

Nhiều kỹ năng tư vấn

Chuyện gì với vợ tôi

Nghe trái tim bồi hồi

Tâm hồn cho bay bổng

 

Thả lỏng đừng kích động

Bàn tay vẽ dịu dàng

Trí tưởng tượng mơ màng

Giống như trong đời thực.

 

Nguyên tác:“Những Người Sành Sỏi Và Nghệ Sĩ ”

13.2.2021 Lu Hà   

 

 

 

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét