Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2020

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 91


Tài Mệnh Tương Đố
“Video 27“

Mã Giám Sinh vốn là một tên chơi bời lêu lổng từ nhỏ nên trên năm mươi tuổi hắn vẫn không vợ con gì cả. Hắn bị nổ ống khói không còn khả năng sinh sản, vả lại hắn cũng cóc cần có vợ có gia đình riêng. Hắn là đại ca cầm đầu trong băng đảng xã hội đen chuyên đi lùng sục tới tận các miền quê xóm chợ nghèo nàn để mua gái, dụ dỗ bắt gái nhà lành về làm đĩ điếm trong hang ổ mãi dâm của mụ Tú bà. Cánh nho nhe hay chữ vẫn thường nói: “Ngũ thập nhi tri thiên mệnh“. Nhưng với thằng cha này thì chẳng tri thiên mệnh cái con khỉ mốc gì, hắn chỉ tri thiên tiền. Hắn chỉ biết có tiền thôi. Với  Kiều hắn biết thừa là món hàng quá hời  được cả vốn lẫn lời. Hắn biết là của trời cho, là phẩm tiên lộc trời ban cho hắn  may mắn được hưởng . Hắn phá trinh trước một cô bé gái chỉ mới có 15 tuổi, sau đó mang dâng cho mụ Tú. Nếu mụ Tú biết được có phạt hắn thì cùng lắm là một buổi quỳ cũng sướng cái thân ngã, cũng đã cái đời. Hắn không bị cúp lương hay bị hạ cấp, giáng chức thì lo ngại quái gì? Cái chức lão đại của hắn mụ Tú vẫn để nguyên si. Ngày nay cái ổ mãi dâm hay kỹ viện của mụ Tú có thể được gọi là công ty trách nhiệm hữu hạn dịch vụ ngành tứ khoái. Mụ Tú là giám đốc công ty và Mã Giám Sinh goị là trưởng phòng kinh doanh gì đó. 


“Sống sa đọa lân la quán xá
Chốn phong tình họ Mã đã quen
Dê già gặp phải hồi đen
Làng quê phố chợ tìm miền nguyệt hoa

Ngựa xe kéo sa hoa đàn nhạc
Mụ Tú Bà bài bạc nổi lên
Gà đồng mèo mả đôi bên
Cò mồi hùn vốn kiếm tiền đò đưa

Phường mướp đắng mạt cưa mạt hạng
Mã Giám Sinh lạng vạng đó đây
Đầu trâu mặt ngựa một bầy
Ca nhi hầu hạ canh chầy thỏa thuê

Nghề son phấn máu mê đeo đẳng
Chuyện rủi may dấp dáng thuyền quyên
Đoạn trường bạc mệnh vô duyên
Cành vàng lá ngọc vào thuyền lái buôn“

Chỉ tốn có bốn trăm lạng mà mua được ngọc Lam Kiều. Nói như ngôn ngữ trong giới anh chị ngày nay thì Mã Giám Sinh trúng mánh, trúng số độc đắc, trúng quả, vào cầu. Nghe nói mụ Tú giao cho hắn một nghìn lạng vàng để mua Kiều về, nhưng tên lưu manh này bỏ vào túi riêng sáu trăm lạng và ỉm đi. Mụ Tú cũng không hỏi và Kiều thì chẳng biết tí gì về chuyện gian dối ăn bớt tiền của tên họ Mã này. Đúng là vắng chúa nhà gà mọc đuôi tôm. Mụ Tú bà ở tận quận Lâm Tri thuộc tỉnh Sơn Đông một miền duyên hải cách xa Bắc Kinh khoảng khoảng sáu đến bảy trăm cây số thì làm sao biết được tên họ Mã này đã hiếp dâm nàng Kiều làm cho món hàng của mụ không còn mới tinh, còn nguyên vẹn được đóng trong bao bì chưa bóc nhãn?

Dương mâu sẵn giáo thuôn khoan thủng
Đóa trà mi rơi trúng miệng hùm
Cáo gian vật giả um xùm
Sính nghi giá rẻ gọng cùm khóa tay

Ngắm vẻ ngọc bướm bay suối hạc
Tòa thiên hương quốc sắc về ai
Ngất ngây lạc cảnh bồng lai
Cuồng ca túy lúy canh dài men say

Hoa trinh nữ vào tay quyết hái
Cờ phất lên tê dại đêm nay
Của trời hưởng trước là hay
Miếng ngon tráng miệng phen này thử qua…

Tuy họ Mã đã xài trước, hưởng thụ thân xác nàng Kiều trước, nhưng hắn cũng biết thừa món hàng này đưa được về Lâm Tri mụ Tú sẽ mừng rỡ sướng điên lên. Kiều sẽ làm cho biết bao khách làng chơi, các vương tôn công tử sẽ lao vào chi tiền như nước. Cửa hàng của mụ Tú hay nói như ngôn ngữ ngày nay công ty tứ khoái cuả mụ Tú sẽ hàng tháng doanh số thu nhập cao không biết bao nhiêu mà kể. Mụ Tú sẽ giàu to vì có được nàng Kiều.

“Mấy trăm lạng đi mua huề vốn
Của còn đây chẳng tốn chi nhiều
Vương tôn công tử liêu xiêu
Phá gia bao kẻ yêu kiều trướng hoa…

Nổi trận cười nhạt nhòa diễm lệ
Bóng hồng quần thỏ thẻ thâu đêm
Trăng non lá rụng quanh thềm
Xôn xao kỹ viện êm đềm yến anh“


Tài Mệnh Tương Đố
“Video 28“


“Mùi chanh cốm liễu thanh gió mát
Vị hồng xiêm ngào ngạt hương bay
Phẩm tiên sao khéo bén tay
Quít làm cam chịu ai hay sự đời“

Chanh cốm, hồng xiêm ý chỉ Thúy Kiều là gái vị thành niên dưới 16 tuổi. Phẩm tiên là vật quý trời cho, hay ví như đào tiên chỉ có trong vườn của bà Tây Vương Mẫu trên thượng giới, dưới hạ giới không có. Thế mà Mã giám Sinh chỉ là một tên lưu manh cặn bã cũng được hưởng. Cam quít cùng là một giuộc cả, cam to hơn quít. Cam ví như mụ Tú Bà, quít là thằng Mã giám Sinh. Nay thằng cha họ Mã hiếp dâm nàng Kiều làm mất dấu phẩm tiên đáng giá hàng ngàn hàng vạn lạng vàng của mụ Tú bà đi, thì mụ cũng phải chịu. Mụ Tú mơ mộng bán cho các đại quý tộc, các quan lớn trong triều đình hay ngày nay ví như các hoa hậu hay các cô chân dài kiều diễm bán cái đàn bà của mình đi cho các đại gia với giá hàng chục ngàn dollar. Nhiều cô còn yêu cả các đaị gia, các triệu phú đáng tuổi ông mình với một triết lý rất cụ thể: không bán đi, còn chê các cụ là trâu già thì cạp đất mà ăn à?

”Gỉa thành thật lả lơi phiêu diếu
Máu màu gà vỏ lựu như nguyên
Lọc lừa quen thói trắng đen
Tiền nào của ấy sang hèn kể chi“

Mụ già có điều gì nghi hoặc
Chuyện đã rồi chưa chắc khảo tra
Xa xôi ngàn dặm quan hà
Đàn em kín miệng thì ta chơi hoài“

Ngày xưa gái đĩ thường dùng vỏ lựu nấu với nước rồi để nguội sau pha với máu gà để rửa ráy bộ đồ nghề của mình, để đánh lừa khách làng chơi là gái còn trinh nguyên.

“Đêm mây gió canh dài ôm ấp
Cơn đói mồi vồ vập nai tơ
Vuốt ve cuồng dại nắn sờ
Lúc nghiêng khi ngửa xác xơ trăng vàng

Đuốc hoa sáng mơ màng hồ điệp
Con ong càng hút tiếp nhụy hoa
Gối chăn nhàu nát lệ nhòa
Sói già hoan hỉ máu hòa thịt tươi“

Thật là tội nghiệp cho nàng Kiều mới có 15 tuổi đầu mà đã bị con dê già Mã giám Sinh nó pháo cho tả tơi làm nát bét cái đàn bà của mình đi như đậu tương, nát như thịt băm hòa lẫn với máu tươi.

“Căm hờn ngã thèm hơi mó máy
Nghĩ phận mình dơ dáy hôi tanh
Ngọc đành chịu tiếng ô danh
Thôi còn chi nữa mà dành cho duyên

Nằm trơ đó đào tiên nhầy nhụa
Sẵn con dao định cứa cổ mình
Tính bài tận thế quyên sinh
Nghĩ đi nghĩ lại hai tình thì sao?

Gạo đã nấu cơm nào chả được
Tờ bồi kia khế ước bán thân
Miên man rồi cũng nguôi dần
Tiếng gà eo óc xa gần lao xao“

Nàng Kiều uất hận quá định dùng con dao bổ cau dấu sẵn trong bọc ra để cứa cổ mình, sau nghĩ lại 400 lạng vàng và tờ biên bản bán thân, cũng là thuận mua vừa bán đã sòng phẳng. Nay mình chết đi nó đòi lại thì bố mẹ làm gì có tiền trả. Suy đi tính lại mãi và cuối cùng nàng quyết định sống để tìm dịp trả thù. Sau này nhờ cớ đại vương Từ Hải và nàng đã trả thù được thật.

29.11.2019 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét