Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2020

Thơ Tình Chùm Số 1.213


Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 12

Lão chống gậy ngân nga hoan lạc
Lá hôn chân xào xạc miền tây
Lắc lư vai nặng bầu đầy
Rượu thơm ngây ngất bóng cây chập chờn


Phong cảnh lạ từng cơn gió thổi
Chắp hai tay xin hỏi lão ông
Gần đây có bậc thày không?
Cao tay pháp thuật thần thông cứu đời?

Dương Từ tới tỏ lời kính cẩn
Lão thản nhiên chẳng bận đến ai
Ung dung ngày rộng tháng dài
Nơi miền sơn cước khứ lai chẳng màng

Hơn sáu mươi tuổi đang sung sức
Nhờ khí trời thể lực dẻo dai
Kể chi tán, kiệu, mão, đai
Tiều phu đốn củi hươu nai bạn cùng

Đầu Tây Lâm cúc tùng mai trúc
Thày Huyền Hồ đáng bực trí tri
Hứa Do Sào Phủ kém chi
Giang hồ kiếm khách tu mi với đời

Lão trượng hỏi sao ngươi cạo trọc?
Hình thày tu lóc cóc mõ khua
Sớm khuya hiu hắt cảnh chùa
Muối dưa đạm bạc bốn mùa nước non

Đội ơn Phật cho con nối giõi
Chịu tam hương tôi mới đi tu
Ba ngôi tam bảo Dương Từ
Thiện Trai được gọi chân như thuyền từ

Sao không học Đặng Du thuở trước
Chịu thiệt thòi giữ được bảng son
Xót xa Tử Hạ mất con
Mù lòa đôi mắt héo hon nỗi lòng

Đã qui y thong dong đây đó
Việc của ta nào có phiền ai?
Đạo vàng theo gót Như Lai
Từ bi hỉ xả đào mai cúc tùng

Vậy xin hỏi trập trùng sơn dã
Có chùa nào thư thả nghỉ chân?
Khẩn nài tha thiết trượng nhân
Chỉ đường đi tới bội phần tri ân

Chùa lai vãng xa gần chẳng thiếu
Này Hàn Sơn, Lam Thủy, Thiên Thai
Khói nhang Linh Diệu tuôn hoài
Âm dương đôi ngả giao đài mù sương

Có hai hang Diêm vương Bích lạc
Khách thập phương thù tạc văn chương
Đông nam cỏ rạp bên đường
Ngựa xe tấp nập khói hương nhạt nhòa

*Nguyên tác thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
1.2.2020 Lu Hà



Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 13

Hướng tay chỉ một tòa sừng sững
Chim én bay dựng đứng sơn kỳ
Đông vui thủy tú nhung y
Chi lan kẽ đá ầm ỳ suối reo

Cửa hang ngỏ hắt heo gió thổi
Trẻ dắt già hồ hởi bước vào
Trai thanh gái lịch xôn xao
Thiều quang chín chục dạt dào xuân xanh

Ngôi miếu cổ thôi đành nghỉ tạm
Tối như bưng chẳng dám lục tìm
Xung quanh vắng vẻ im lìm
Nặng đôi mi mắt bóng chìm vực sâu

Từ mơ thấy lính hầu tấp nập
Phán quan ngồi dáng dấp nho gia
Trông lên tuổi vẫn chưa già
Cân đai mũ mão trau tria thiếp vàng

Quân hộ vệ hai hàng võ phục
Giải Dương Từ hối thúc đi nhanh
Thẻ bài lệnh tiễn đồng thanh
Trước sân cẩm thạch ngọn ngành hỏi tra

Thằng sãi kia bôn ba đây đó
Vào miếu ta rúm ró nằm co
Vợ con sao chẳng chịu lo
Cửa nhà bỏ bễ so đo mãi hoài

Dám xưng hiệu Thiện Trai pháp đạo
Hoa hạ hay ngơ ngáo man di
Rõ ràng tỏ dạng nam nhi
Tóc râu cha mẹ cớ gì cạo đi?

Công dưỡng dục bù trì như thế
Lại chóng quên trốn thuế vô chùa
Nắng mưa dầu dãi bốn mùa
Thê nhi eo óc cá cua rau đồng

Một trăm roi vào mông buốt nhói
Đao phủ đâu dẫn tới pháp đình
Dương từ hồn lạc phách kinh
Giật mình tỉnh dậy ra mình chiêm bao

Trời hửng sáng chiếu vào khe cửa
Cạnh bức tường lưng tựa não nề
Ngó lên liễn chỉ tên đề
Thì ra Hàn Tử Xương Lê nhạt nhòa:

“Một sách đạo nguyên lòa mắt thánh
Ba tờ Phật biểu chát tai vua”
Thiên thu cơn gió thoảng qua
Vàng thau phủ bụi phân bua lẽ đời

Ngàn năm để tiếng cười mai mỉa
Phật Lão Nho tròn trịa dễ sao?
Đúng sai miệng lưỡi lao xao
Còn Ki-Tô giáo nghẹn ngào tổ tông.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
1.2.2020 Lu Hà



Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 14

Ngẫm thế sự mênh mông biển cả
Kiếp con người vàng đá phôi phai
Cát hung trong cõi trần ai
Khen chê hay dở nhân tài trí tri

Mộng tưởng hão tu trì tinh tấn
Đã bao phen lận đận Phật gia
Đạo nho bám gót trau tria
Phù Tô mất mạng miệng bia để đời

Bầy gian nịnh mặt người dạ thú
Đòi hiếu trung uế xú thiên triều
Hiền thần tủi nhục cô liêu
Khuất Nguyên chén rượu phiêu diêu nửa hồn

Bần sãi đây bồn chồn lo ngại
Ngẫm chuyện mình quan tái ba đào
Biết người liêm khiết thanh tao
Miếu thờ mộ phạm xiết bao kinh hoàng

Ngài khiển trách dám mang bình bát
Lại ngang nhiên dẫm nát cỏ hoa
Trước đền mai trúc nhạt nhòa
Ngộ đường Tây Trúc một tòa hương sen

Cửa công hầu bon chen điêu đứng
Khổng Khưu xưa tưng hửng Trọng Ni
Gía cơm túi áo nằn nì
Chư hầu các nước thầm thì nhỏ to

Bả công danh con cò lặn lội
Bất hiếu tam tội lỗi lắm ru
Tớ thày bốn bể vân du
Chồn chân mỏi gối âm u suối vàng

Thầm trộm nghĩ mơ màng miếu cổ
Cũng khó tin cổ độ trăng xoi
Phật Nho thiên hạ ngó coi
Phân tranh cao thấp thiệt thòi Giatô

Kia Lão Tử ô hô chẳng nói
Cứ lặng thinh xoi mói làm gì?
Cao Đài Hòa Hảo rầm rì
Tinh Lành ngào ngạt tu mi đạo Hồi

Khắp tinh cầu xa xôi tín ngưỡng
Bà La Môn nghiệp chướng hãi hùng
Kỳ Na Ấn giáo trập trùng
Con đường khổ hạnh mịt mùng chúng sinh

Thân khẩu ý chứng minh thiền tập
Trí cao siêu ý nghiệp trọng coi
Tòa sen giác ngộ sáng soi
Giải trừ ngũ dục rong chơi hội bàn

Cõi niết bàn trần gian ngự trị
Bởi tâm linh thần trí anh minh
Ung dung tự tại do mình
Sợ chi bấn loạn thái bình hoan ca

*Nguyên tác thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
3.2.2020 Lu Hà



Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 15

Đường tây bắc bao la nhung nhớ
Quê hương giờ sương nhỏ mộ bia
Nâu sồng tràng hạt trau tria
Ngẫm mình từ độ xuất gia tu hành

Ba năm trường mong manh áo vải
Bụi trần gian tê tái quan san
Mùi thiền quen cảnh bần hàn
Người chê kẻ trách phàn nàn hiếu trung

Lỗi cương thường mịt mùng bấn loạn
Quỷ thần cười ngao ngán đường tu
Ăn chay dưa muối đông thu
Xuân hè uổng phí công phu cúng dường

Lời đàm tiếu chán chường thiên hạ
Chốn thị phi rệu rã tha phương
Màn trời chiếu đất thê lương
Bát cơm manh áo gió sương dật dờ

Thân cò vạc bơ vơ xứ sở
Quê hương người tạm bợ sớm khuya
Vợ con xa cách chia lìa
Nắng mưa tầm tã bên rìa rừng hoang

Chống thiền trượng lang thang đây đó
Khi cô đơn biết tỏ cùng ai?
Chạnh lòng nghĩ chuyện khứ lai
Vợ con bìu ríu ngày mai thế nào?

Nghe lá rụng lao xao gió thổi
Thấy tam kỳ chẳng vội làm chi
Rùng rằng ngơ ngác chim di
Đông tây nam bắc đường đi chẳng rành

Thấp thoáng thấy liễu xanh bám cổng
Dương Từ mừng lóng ngóng trông lên
Cổ đình sừng sững trên nền
Thanh Phong bảng hiệu ngang nhiên dưới trời

“Đường đi ba ngã người Chu khóc
Tơ trắng hai màu ngã Địch than”
Nỗi niềm nhân thế chứa chan
Sòng đời đen trắng gian nan hiểm nghèo

Xem liễn đối hắt heo cành liễu
Rồi Dương Từ cũng hiểu ra ngay
Đường ba bảy lối quắt quay
Tơ kia dễ nhuộm ai hay lòng người

Chí đã quyết thảnh thơi buông bỏ
Lòng thạch kim chứng tỏ thiền môn
Chớ nghe thiên hạ mà buồn
Sân si cuồng dại bồn chồn gió trăng

Chả mấy chốc thung thăng sườn núi
Chốn thiên thai sầu tủi làm chi
Dâu xanh suối mát rầm rì
Lời ca non nỉ thầm thì bên tai…

*Nguyên tác thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
6.12.2020 Lu Hà



Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 16

Dải Tần Hoài còn ai nức nở
Lúc sang giàu cổ độ trăng soi
Bến Hà Châu vẫn có đôi
Thư cưu trống mái thuyền xuôi mái chèo

Khi có bậu cảnh nghèo hiu hắt
Ngọn gió đông cắn hạt bí ngô
Đò xưa đàn cá nhấp nhô
Tình xuân hoa bướm lô xô qua về

Đêm trăng sáng say mê Lộng Ngọc
Tiêu Sử mừng dạy học ống tiêu
Chập chờn cánh phụng phiêu diêu
Xe duyên kết chỉ cầu kiều bắc ngang

Dương Từ càng mơ màng ngây ngất
Bước lại gần nghe thật ngậm ngùi
Thấy hai cô gái mang gùi
Lá dâu xanh mướt thơm mùi tóc mây

Hoa diếp dại cỏ may xào xạc
Há hốc mồm kinh ngạc hai nàng
Ông sư lầm lũi bên đàng
A Di Đà Phật nhẹ nhàng hỏi thăm

Chùa Linh Diêu xa xăm vạn nẻo
Kỳ lộ nhiều vắt vẻo phương nào?
Hai cô gái nhỏ thì thào
Con nai ngơ ngác bướm đào ngây thơ

Chị em tôi dại khờ sơn nữ
Đạo ông bà gìn giữ tổ tiên
Thôn trang vui cảnh điền viên
Mẹ cha sớm tối bạc tiền cần chi

Thầy tu muốn hỏi gì sao biết
Tìm vãi bà thân thiết ni cô
Đường đi lắt léo chi mô
Nhà Khương giống ấy ô hô phấn hồng

Mấy đường chay không không sắc sắc
Trẻ rong chơi phước bạc tu trì
Có câu lão kỹ vi ni
Thúy Kiều lạc lối má mì lầu xanh

Không biết lối thôi đành chịu vậy
Đứng thở than chán ngấy cảnh đời
Trọc đầu chi để tiếng cười
Tấm thân sư vãi chơi vơi nẻo trần

Từ liều lĩnh tần ngần đi tới
Đường gập ghềnh chẳng vội đông nam
Bảng đề rõ Bạch Vân Nham
Một tòa miếu cổ trăng rằm trống trơn

“Đói rách lòng không hờn mẹ ghẻ
Lạnh đau dạ chẳng trách cha lành”
Thấy câu liễn đối song hành
Thương con hiếu thảo ngọn ngành xét suy

Bao trắc trở gian nguy nểm trải
Muốn vào coi lại ngại chiêm bao
Tượng thờ thần ở phương nào?
Văn hay chữ tốt đi sao cho đành.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
7.2.2020 Lu Hà






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét