Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2020

Thơ Tình Chùm Số 1.208


Nỗi Niềm Oan Trái
cảm xúc thơ Cao Bá Nhạ bài 4

Màn đêm sương phủ mịt mùng
Tám năm dư phải chập chùng biển khơi
Phập phồng ánh nắng mặt trời
Gia đình nặng gánh tả tơi búa dìu


Cảnh nhà xơ xác buồn thiu
Hoàng hôn chiếc bóng đìu hiu tiếng gà
Chạnh lòng nhớ mẹ thương cha
Vợ con nheo nhóc xót xa não nùng

Đòn roi cai ngục rợn rùng
Hỏi tra mánh lới lạnh lùng xiết bao
Từ đâu vu khống kẻ nào?
Làm sao biết được máu trào tim gan

Nhẫn tâm chúng dám lường gàn
Để ta phải chịu trăm ngàn khổ đau
Gia phong đạo hạnh trước sau
Bụi trần phủ lấp vàng thau lu mờ

Ngày nay nào có khi ngờ
Tai bay vạ gió dật dờ bước chân
Lao đao nếm trải phong trần
Dằng dai kiếp trước gian truân đủ mùi

Thanh danh gia phả ngậm ngùi
Thương đàn con cháu dập vùi bùn đen
Kinh luân đầy bụng luyện rèn
Văn chương ba thước ngợi khen xa gần

Tờ oan mở ngỏ phân trần
Xá thư chờ đợi thánh ân đêm ngày
Thương tình nhi nữ rủi may
Phòng the lạnh lẽo lắt lay gió lùa

Chiều buông văng vẳng chuông chùa
Nhạn bay tăm cá bốn mùa ai hay
Mặc nhiên vũ trụ vần xoay
Oan khiên thế sự đọa đày chẳng tha

Lưới trời lồng lộng bao la
Hiền lương gian ác Phật Đà chứng tâm
Nỗi niềm oan khuất tím bầm
Dao hàn cứa thịt tình thâm giống nòi

Mong manh thân phận lẻ loi
Tổ tiên chín suối thiệt thòi cháu con
Đan thành trọn tấm lòng son
Trời xanh mưa móc may còn thấm chăng?

Cầu cho trọn mối xích thằng
Vinh danh gia tộc tuyết hằng phỉ phong
Gia Tô có Chúa Quan Phòng
Nho gia Khổng Mạnh thong dong nhiễu điều

Đài gương trong suốt bao nhiêu
Đền ơn khuyển mã còn nhiều về sau
Dặn dò nối tiếp theo nhau
Mưa dầm nắng dãi nát nhàu cỏ cây

Tan xương nát thịt óc lầy
Ngậm vành kết cỏ giãi bầy tim gan
Triều đình văn võ bá quan
Công minh chính trực khuyên can Thượng Hoàng?

*Nguyên tác thơ song thất lục bát“ Tình Tự Khúc“
13.1.2020 Lu Hà



Nỗi Niềm Oan Trái
cảm xúc thơ Cao Bá Nhạ bài 5

Liệu bề ẩn dật trong làng
Vùng xa hẻo lánh còn ràng buộc ai?
Gia hương chẳng ngại khứ lai
Gỡ dần thế bí ngày mai thái hòa

Hèn ra sơn thủy nhạt nhòa
Một sương hai nắng thỏa hoa đôi phần
Sớm khuya thê tử ân cần
Bát cơm manh áo lựa lần tiến kinh

Muôn tâu thánh thượng quang vinh
Khấu đầu trăm lạy thánh minh trợ phù
Nhi thần bèo bọt phù du
Thủy triều sóng dữ hoang vu dập dờn

Trời giông bão giật từng cơn
Phá tan giấc ngủ chập chờn bấy lâu
Nhà tranh vách đất mưa ngâu
Tưởng rằng khuây khỏa đĩa dầu đầy vơi

Mấy năm ngõ vắng sương rơi
Xóm làng thanh tịnh là nơi náu mình
Bỗng đâu sấm sét thất kinh
Lửa rừng đuốc cháy quân binh quanh nhà

Gớm thay bụng mọc lông gà
Đặt điều vẽ bóng sai nha cửa quyền
Ngựa hươu thay đổi gọi tên
Oan khiên giá họa bạc tiền cầm tay

Không xương miệng lưỡi cáo cầy
Từ không nói có đọa đầy chu di
Bên thềm lăn lóc thê nhi
Gần xa tức tưởi xầm xì xóm thôn

Người nách thước, kẻ vô hồn
Dao phay mã tấu du côn bạo tàn
Đan biều vung búa đập tan
Lợn gà eo óc kêu van Tiểu Đồng

Đầu trâu mặt ngựa sổng chuồng
Rụng rời khung cửi tấn công điên cuồng
Ngảnh trông yếm thắm chỉ hồng
Con thơ khát sữa bế bồng khổ đau

Gông cùm xiềng xích tranh nhau
Một khung cũi sắt nhuốm màu máu tươi
Than ôi! Kẻ khóc người cười
Áo quần xộc xệch tả tơi não nùng

Giáo gươm sáng loáng hãi hùng
Loăn xoăn mái tóc rợn rùng hương lân
Ngẩn ngơ miệng nói đưa chân
Giọt phiền lai láng tủi thân má đào!

*Nguyên tác thơ song thất lục bát“ Tình Tự Khúc“
14.1.2020 Lu Hà




Nỗi Niềm Oan Trái
cảm xúc tho Cao Bá Nhạ bài 6

Cầm tay bịn rịn nghẹn ngào
Dặn dò vội vã thều thào bên tai
Qua cơn bĩ cực thái lai
Đèn trời soi sáng ngày mai rõ ràng

Bấy lâu ta đã dấu nàng
Dớp nhơ chú để họ hàng oan khiên
Thẹn lòng nghĩ tới tổ tiên
Sương rơi chắn lối sầu miên vương cầu

Bàng hoàng chẳng biết đi đâu?
Hương Sơn Ô Mễ dãi dầu mây bay
Mấy lần lạc lối nào hay
Yến bay thấp thoáng hôm nay chia lìa

Tiếng man ráo rác bên rìa
Quyên kêu khản giọng đầm đìa giọt châu
Phong phanh tà áo diềm bâu
Đỏ hoe khóe hạnh mái đầu rối tung

Heo may cỏ lác mịt mùng
Gập ghềnh vó ngựa não nùng thê lương
Ngại ngùng chắn gió che sương
Thương thân tứ đại dặm đường xa xôi

Chuông chùa cổ tự mấy hồi
Trống quan thành giục một thôi lại dừng
Người qua kẻ lại rửng rưng
Hết đêm lại tối đếm từng xóm thôn

Dạ bời ruột rối bồn chồn
Gông cùm ba thước thần hồn bơ vơ
Một gian cũi khóa hững hờ
Thư sinh đổi dạng xác xơ thân gày

Ai ngờ cảnh ngộ bước này
Bồ hòn ngậm đắng nuốt cay giận hờn
Lạnh lùng gió thổi từng cơn
Thói đời giả dối thờn bơn méo mồm

Cóc ngồi đáy giếng chồm hôm
Rêu rao đức trị tay ôm bọc tiền
Minh quân ơi hỡi hoàng thiên
Trời xanh thấu tỏ mọi miền trần gian

Đằng vân bụi phủ quân ran
Tiếng loa xé óc người oan qua đường
Gần xa trăm miệng phố phường
Xầm xì to nhỏ tha phương chặng dài

Ngẫm mình một đóa hoa mai
Hàn nho lưu lạc u hoài sầu thu
Vẳng nghe khúc hát như ru
Thanh tao đàn hạc vân du nửa đời

Hai vầng nhật nguyệt sáng soi
Rọi từng can phế rạch ròi thủy chung
Lòng son thấu tới cửu trùng
Nào ai lữ khách bạn cùng tri âm

Hàng cây rơi lệ thương thầm
Khai Phong Bao Chửng nuôi mầm tương lai
Gác vàng lồ lộ lục nhai
Hãi hùng nghi vệ thượng đài viển vông

*Nguyên tác thơ song thất lục bát“ Tình Tự Khúc“
16.1.2020 Lu Hà




Nỗi Niềm Oan Trái
cảm xúc thơ Cao Bá Nhạ bài 7

Công đường mỏi cổ ngóng trông
Linh tê đuốc sáng non bồng kỳ oan
Bức tranh vân cẩu gian nan
Soi lòng bảo kính lệnh ban lính truyền

Giải trình hờ hững ngó xiên
Đen xì mặt sắt phán liền đuổi ra
Thanh thiên bạch nhật quan tòa
Đông Thành phó xuống nhạt nhòa lệ rơi

Đường qua Bắc Lộ tả tơi
Hàng hoa gánh nặng rã rời thân côi
Cỏ cây đất khách bồi hồi
Tràng đê một dải mây trôi chợ chiều

Lênh đênh mặt nước tiêu điều
Thuyền nan chấp chới cánh diều lượn qua
Hoàng hôn tím huế sim mua
Ngàn dâu xanh ngắt bốn mùa huyện Gia

Còng lưng sao nỡ về già
Mặt còn non choẹt đầm đìa hạt mưa
Vượt qua bến Ái lưa thưa
Cảnh thì như cũ bạn xưa đâu còn?

Quanh co ngõ trúc lối mòn
Tiếng gà eo óc héo hon cõi lòng
Nắng trưa xua đuổi long đong
Mặc hồn du tử xuôi dòng biệt ly

Phong trần nhàu nát nhung y
Phẩm hàm tiến sĩ kinh kỳ mù sương
Ngậm ngùi tưởng nhớ quê hương
Dớp nhà chồng chất đoạn trường khổ đau

Mây đen sầm sập ruổi mau
Thương người vợ trẻ bạc màu liễu thanh
Sớm vừa bước tới Giang Thành
Chiều hôm giục giã Sơn Thành hầu quan

Cậy nhờ mưa móc giang san
Đêm sương lạnh lẽo dao hàn cắt da
Hãi hùng giữa lúc canh ba
Trải qua ác mộng Nại Hà cầu mây

Trời cao vực thẳm đất dày
Kể chi trăm miệng đọa đầy một thân
Hiến phù lịnh tiễn quân thần
Công đình nghiêm ngặt phân trần thực hư

Bao công thiết diện vô tư
Hiếm hoi kỳ án chân như Phật Đà
Trầm luân muôn nẻo sa bà
Đứng ra bệnh vực sai nha phục tòng?

Tuyệt đường sinh lộ hằng mong
Tăm hơi mù mịt gữa dòng biển khơi
Lạc đàn cánh én chơi vơi
Bao năm thất giáo hỡi người đằng la

Sợi dây ràng buộc vào ta
Bàn tay năm ngón nhìn ra vắn dài
Thâu canh khắc lậu u hoài
Bỉnh di nỡ để  lòng ai phũ phàng?

*Nguyên tác thơ song thất lục bát“ Tình Tự Khúc“
16.1.2020 Lu Hà



Nỗi Niềm Oan Trái
cảm xúc thơ Cao Bá Nhạ bài 8

Yêu ma bầy quỷ nhập tràng
Liên minh dối trá đá vàng đảo điên
Đặt điều che mắt hoàng thiên
Phì gia béo tốt bạc tiền đầy rương

Thị phi phá rối kỷ cương
Huống chi lành dữ mọi đường khác nhau
Cỏ cây mưa nắng nát nhàu
Trập trùng bình địa bạc màu áo nâu

Cha con chìm đắm bể sâu
Chuyến đò oan khuất mái đầu bạc phơ
Ngũ Viên hốc hác bơ phờ
Trăm tai nghìn mắt xác xơ thân gầy

Thôn lân lầm lũi bấy chầy
Gió giăng bầu bạn gian ngay tỏ tường
Trắng đen tâm địa bất lương
Ngược cành lá mọc bốn phương đất trời

Đơn côi hàn sĩ chơi vơi
Mẹ cò con vạc tả tơi tháng ngày
Chia đàn xẻ nghé đến nay
Hai thân rầu rĩ đắng cay tấc lòng

Đan thành giữ tấm gương trong
Hôi tanh chẳng bợn xuôi dòng sông Hương
Trời cao thấu tỏ khôn lường
Đĩa dầu hao cạn văn chương miệt mài

Thú vui tháng rộng ngày dài
Tổ tiên báo đáp trang đài nguyệt hoa
Nay trình thượng phẩm phúc tòa
Đơn qua trát lại nhạt nhòa khói sương

Trải bao thế kỷ tang thương
Chu di tam tộc pháp trường triền miên
Ai ngờ án Lệ Chi Viên
Oan hồn chủng tử mọi miền quốc gia

Ấu thơ cho tới tuổi già
Chân tay co quắp đầm đìa máu tươi
Phù sinh nặng kiếp con người
Chuộc thân trâu ngựa cũng đời bỏ đi

Than ôi! Nam tử tu mi
Thẹn thùng kẻ sĩ u tì trắng tay
Trần gian đổi lại ăn mày
Màn trời chiếu đất cỏ may bạn cùng

Nâu sồng dưa muối thủy chung
Cửa chùa nương náu ung dung tháng ngày
Bớt bao phiền muộn đắng cay
Nỗi niềm tâm sự tỏ bày ruột gan

Ai gây gia biến gian nan
Cha ông tích lũy chứa chan ân tình
Dằng dai như bóng với hình
Mình làm mình chịu triều đình nào tha?

*Nguyên tác thơ song thất lục bát“ Tình Tự Khúc“
17.1.2020 Lu Hà



















Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét