Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2020

Thơ Tình Chùm Số 1.212


Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 7

Chẳng sợ hãi rập rình ác thú
Nhớ lời xưa tư lự trở trăn
Bấy lâu nay vẫn phàn nàn
Hỏi han cho rõ thạch bàn âm hao


Tìm Bắc Đẩu Nam Tào thưa chuyện
Lý tri Niên ẩn hiện thần thông
Thôi rồi ông lại mất công
Hai chòm sao sáng mênh mông Ngân Hà

Chùa Linh Diệu thày ta tiên trưởng
Có hai hang đàn xướng âm dương
Diêm La Bích Lạc vẫn thường
Kim đan luyện thuốc xót thương muôn loài

Hiệu Tứ Thất thiền trai cư ngụ
Lão nhan là sư phụ của ta
Thong dong bốn bể quan hà
Non thần du ngoạn thu ba sông dài

Bao vạn bối trần ai nối tiếp
Lúc sai đồng đánh thiếp linh thông
Trăng sao vằng vặc mênh mông
Hào quang tinh tú dõi trông mọi nhà

Số tử vi bao la nhân loại
Nỗi niềm riêng ngang trái biết ngay
Xóa tan sầu muộn đêm ngày
Ung dung tự tại vui vày thiên nhiên

Hà Mậu ngẫm tu tiên đắc đạo
Khác thiên đàng mộng ảo xa xăm
Nhà thờ quen thói viếng thăm
Lẽ nào từ bỏ ăn nhằm gì đâu?

Phải tìm hiểu năm châu bốn biển
Đạo Chúa Trời dâng hiến máu xương
Phúc âm lan tỏa khắp phương
chan hòa bác ái tình thương nhân loài

Tự đấm ngực u hoài nhức nhối
Lỗi mọi đằng cũng bởi tại tôi
Đời người mây gió xa xôi
Phù du bèo bọt nổi trôi nẻo nào?

Chuyện Hà Mậu còn bao uẩn khúc
Tiếng chuông chùa thôi thúc âm vang
Bờ mê bến giác sang ngang
Con thuyền bát nhã thênh thang kém gì?

Ta tạm gác đường đi lối lại
Cùng Dương Từ quan ải tha phương
Ba năm cách biệt quê hương
Am mây gõ mõ giọt sương cam lồ

Cùng tăng đoàn hồ lô quảy gánh
Áo cà sa bình bát đó đây
Thiện Trai chúng gọi tên thầy
Râm ran khất thực vui vầy sớm hôm.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
29.1.2020 Lu Hà



Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 8

Một xâu chuỗi hột ôm trước ngực
Ba ngôi hương cách thức đã xong
Mười điều giới luật thong dong
Ung dung thần thái đẹp lòng tăng ni

Chức thượng tọa trụ trì bổn phận
Gióng chuông chùa phấn chấn phù đồ
Chắp tay miệng niệm nam mô
A di đà Phật sư cô vãi bà

Đọc kinh kệ ngâm nga trầm bổng
Gió nồm nam lồng lộng vi vu
Lăng nghiêm Viên giác chu du
Kim cang thấu triệt thiên thu vững vàng

Bạch hòa thượng đạo tràng thanh tịnh
Trần Kỷ xưa dự định đăng khoa
Dùi mài kinh sử từng qua
Văn chương ế ẩm mới ra ở chùa

Chốn quan trường ăn cua bốc mắm
Biết bao điều khắm lặm điêu ngoa
Đủ trò đút lót xuýt xoa
Cửa sau thậm thụt quan nha vì tiền

Bởi xã hội đảo điên tham nhũng
Người có tài hờ hững khinh khi
Bất bình thày mới bỏ đi
Quyết tâm xuống tóc tu mi anh hùng

Thói kèn cựa mánh mung xảo trá
Bầy quan tham sa đọa sơn hà
Tòa sen giác ngộ Phật Đà
Muối dưa đạm bạc ta bà lánh xa

Cất tiếng hát lòng ta thổn thức:
“Rằng người xưa đốt đuốc đi chơi
Cưu mang chi cái sự đời
Lân nghiêu phụng Thuấn tả tơi thế này

Tuồng rách nát ai hay rắn Hán
Hươu Tần kia đại nạn lâm đầu
Than ôi bãi bể nương dâu
Hưng vong thế sự trắng râu bạc đầu

Bao pho sách dãi dầu mưa nắng
Đạo thánh hiền ngậm đắng nuốt cay
Nho sinh sĩ tử ngày nay
Chính nhân quân tử đổi thay tấc lòng”

Dương Từ mới vào trong đảnh lễ
Sửa hành trang kinh kệ vân du
Trọn đời một kiếp đi tu
Bôn ba tứ hải thắng thù đó đây.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
29.1.2020 Lu Hà




Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 9

Hết vinh nhục đọa đầy vị kỷ
Bất tái lai xuân chỉ một lần
Giàu sang phú quý thanh bần
Đời người ngắn ngủi tủi thân trái đào

Bóng theo gót phều phào tuổi hạc
Thiền trượng này vẫn vác trên vai
Giới đao trong cõi trần ai
Sát sinh né tránh nguôi ngoai tấc lòng

Vật có chủ đừng hòng chiếm đoạt
Cuộc tranh giành tiễu phạt triền miên
Đau thương tang tóc gây nên
Chi bằng an tọa cửa thiền thảnh thơi

Miền Hà lãnh mây trời phảng phất
Buổi hoàng hôn cảnh vật tuyệt vời
Chập chùng sóng biển xa khơi
Dương Từ ngây ngất tìm nơi trú nhờ

Một tiểu sanh ngây thơ bước tới
Trâu đằm mình ở dưới mé tây
Ngẩn ngơ sáo trúc cầm tay
Kề môi réo rắt vui thay nụ cười

“Lời thạch kim à ơi tiếng hát
Cỏ heo may dào dạt oanh ca
Trời Nghiêu Thuấn đã đi xa
Bóng chiều ngao ngán sa bà mấy ai?

Cõi nhân gian hiền tài lương đống
Lá mùa đông tiếng trống thu ba
Trái ngang heo hắt canh gà
Nửa đêm thức giấc cảnh nhà neo đơn

Người thiếu phụ tủi hờn má phấn
Một thân mình lận đận nuôi con
Nhưng lòng vẫn mãi sắt son
Nửa vầng trăng khuyết héo hon canh tàn…”

Hát rồi thổi chưá chan phong vị
Thoảng hơi thiền ý nhị làm sao?
Dương Từ vội vã hỏi chào
Phải chăng sư phụ chuà nào gần đây?

Tiểu sanh mới cho hay ngành ngọn
Đạo sĩ truyền mấy ngón cầm thi
Ghé tai thân mật thầm thì
Thuốc thang phù chú ai bì thày ta?

Chốn Tây lâm am nhà vài dặm
Cứ thẳng đường vực thẳm núi cao
Chênh vênh mai trúc xì xào
Vẳng nghe tiếng hát nghẹn ngào thi âm.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
30.1.2020 Lu Hà




Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 10

“ Nghĩa quân thần tình thâm phụ tử
Đạo gia đình phu phụ quỳnh tương
Tào khang lễ giáo cương thường
Kính trên nhường dưới bốn phương thái hòa

Xe chở đạo nhạt nhòa cát bụi
Biết bao đời nhóm củi đốt lò
Chỉ mong bá tánh ấm no
Kinh thư soạn thảo rằng co thế thời

Khổng phu Tử trọn đời hành lễ
Các chư hầu chẳng kể ra gì?
Nhân nghĩa trí tín cách chi
Nấm mồ hoang dại rầm rì ngàn thu”

Thơ rồi cầm vi vu gió thổi
Tuồng như mừng bạn tới thăm nhà
Tử Kỳ hội ngộ Bá Nha
Ngón đàn lưu thủy may mà còn đây

Dương Từ gõ cửa thầy đạo sĩ
Lỡ độ đường xin nghỉ một đêm
Đạo nhân thong thả cuốn rèm
Phong tư đạo mạo bên thềm trăng soi

Tệ xá chẳng hẹp hòi đón khách
Cảnh xơ xài thanh bạch bấy lâu
Lều tranh giường đá gối đầu
Chiếu mây nệm cỏ đĩa dầu hắt heo

Cơm  khoai bắp trong veo suối nước
Cõi tiên bồng thao thức trần gian
Lánh xa thế tục lường gàn
Muối dưa đạm bạc an nhàn thảnh thơi

Không tượng Phật, không người thăm viếng
Nhang khói không, tắt tiếng cầu kinh
Thuận theo vũ trụ hành tinh
Khí trời hít thở thân hình dẻo dai

Sống trăm tuổi dằng dai thế kỷ
Hạ di hai cõi tỵ hiềm chi ?
Công lao Lão tử tiên tri
Thánh nhân chi khác đền nghì phiếu mai ?

Từ đáp lại thiền trai Phật Pháp
Sắc sắc không, lão nạp vô vi
Kém chi mở lượng từ bi
Chúng sinh khổ nạn tu mi cứu đời

Đạo sĩ bỗng bật cười thành tiếng
Rằng linh nghiêm bởi miệng thế gian
Man di Tây vực bần hàn
Hoang vu Tây Tạng gian nan hiểm nghèo

Lão Trang đó cheo leo rừng núi
Giữa Trung nguyên thui thủi Phật Đà
Mấy ai biết đến Thích Ca
Dương kia Mặc nọ Hàn sa bến nào?

Thuyền từ cũng lao đao kình ngạc
Vượt bờ mê bến giác xa xăm
Cúng rường bao kẻ viếng thăm
Oan gia trái chủ tiếng tăm bạc tiền.

*Nguyên tác thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
30.1.2020 Lu Hà


Truyện Tình Hai Họ Dương Hà
cảm xúc thơ Nguyễn Đình Chiểu bài 11

Thế mới biết núi tiên thoát tục
Tránh xa vòng ái dục thế gian
Trang Sinh chi quản bần hàn
Thanh cao Lý Nhĩ mai ngàn đào bay

Chẳng ham hố đọa đày thân xác
Chốn quan trường kiếm chác phù hoa
Dùi mài kinh sử mù lòa
Tầm chương trích cú điêu ngoa lọc lừa

Giữa sòng đời mạt cưa mướp đắng
Phường bán buôn đen trắng ba gai
Chiến tranh giành giật đất đai
Tống nho thủ cựu bi ai hãi hùng

Vua ra lệnh tôi trung phải chết
Bạo Tần kia tự diệt giống nòi?
Cha con hạt muối mặn mòi
Tình thâm cốt nhục sáng soi biển trời

Chữ nhân nghĩa tả tơi sóng gió
Lễ trí tin chao đảo thế thời
Trúc Lâm sao nỡ chán đời
Lan Đình thì lại ăn chơi đêm ngày

Dương Từ nghe buồn thay vận hạn
Ngồi lo âu ngao ngán hát ru
Tự mình xuống tóc đi tu
Lẽ nào bế tắc công phu lỡ làng?

Trời vừa sáng nhẹ nhàng sửa soạn
Chào bậc thày dày dạn đường tu
Ghi lòng tạc dạ vân du
Hỏi ngay húy tự xuân thu với đời

Ý truyền tụng cho muôn nơi biết
Đạo sĩ cười khẩu thiệt tâm thành
Người đời quen thói háo danh
Non xanh nước biếc cũng đành phôi phai

Cõi trần ải khứ lai dằng dặc
Linh Diệu đây xào xạc chim muông
Bách hoa tùng cúc hư không
Ba ngàn thế giới mênh mông chủng loài

Dương Từ vội ghé vai quẩy gánh
Chẳng dùng dằng để tránh khen chê
Trải qua mấy dặm sơn khê
Trách chi đạo sĩ luận về Phật gia

Chả mấy chốc Kim Ba suối mát
Mới dừng chân ngào ngạt bướm hoa
Xem ra phong cảnh thái hòa
Lão ông ngồi tắm nhạt nhòa nắng trưa

Vang khắp rừng say xưa tiếng hát:
“Nước trong veo bụi cát hết rồi
Phù du bèo bọt nổi trôi
Cảm ơn  trơi đất xa xôi khách trần!

Gió xuân qua tấm thân trong sạch
Ai dám cười đành hạch khinh khi
Ngược xuôi nào dám so bì
Hanh thông đạo hạnh thị phi lạt mùi

Thương cho kẻ ngậm ngùi năm tháng
Kiếp tha phương cay đấng làm sao
Công phu ngọn sóng ba đào
Tuổi già cửa đạo đi vào còn xa“

*Nguyên tác thơ lục bát: “Dương Từ Hà Mậu”
31.1.2020 Lu Hà







Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét