Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2020

Dòng Thơ Trường Ca Chùm 48


Sầu Ly Ai Oán
Trường ca cảm thán nàng Lê Ngọc Hân: Ai Tư Vãn

Ai Tư Vãn, tiếng khóc than
Điếu văn Hoàng Hậu ngút ngàn khổ đau
Trải qua đại nạn bể dâu
Xe rồng hun hút dãi dầu khói hương


Cầu tiên đỉnh núi thê lương
Thềm hoa hiu hắt đoạn trường phong vân
Tơ duyên sao nỡ rút dần
Trời cao thăm thẳm tủi thân má đào

Cờ vàng Bắc phạt xôn xao
Anh hùng mã thượng chiến bào máu pha
Sông hồng cuồn cuộn phù sa
Phụ Hoàng vâng mệnh ngọc ngà vu quy

Phụng long áo gấm quạt quỳ
Se tơ kết khóc tà huy ráng chiều
Phú Xuân thục nữ mĩ miều
Giang Nam Đồng Tước yêu kiều kém chi?

Ái tình sâu nặng lâm tri
Ngàn năm xanh ngắt đền nghì trúc mai
Thanh tao rất mực chương đài
Nửa đường đứt gánh đêm dài lệ chan

Ngọc Hân thiên bảo ứa tràn
Hoa phong bày tỏ nồng nàn xinh tươi
Ai ngờ giông tố tả tơi
Bể vùi sông dập cảnh đời biệt ly

Mùa hè nắng đổ kinh kỳ
Mưa thu trái tiết nhung y đầm đìa
Xiết bao hoảng sợ chia lìa
Miếu thần cầu đảo mấy thìa thuốc tiên

Danh y đón khắp mọi miền
Hẹp hòi con tạo quy tiên chầu trời
Đau thương tang tóc muôn nơi
Nhân gian sầu cảm lệ rơi thảo trùng

Kiếp này trọn nghĩa thủy chung
Bi hoan tán tụ hãi hùng vó câu
Xe loan khấp khểnh qua cầu
Nại Hà nức nở mái đầu tuyết sương

Cậy ai đá lấp sông thương
Lẻ loi phận thiếp thê lương khóc chồng
Tỳ bà gảy khúc tang bồng
Hồn ma bóng quế qua sông anh hùng

Hành quân bóng tối mịt mùng
Người khiêng kẻ võng lạnh lùng gió may
Mơ màng bao nỗi đắng cay
Bàng hoàng tỉnh giấc còn say với tình

Đống Đa tướng sĩ thiên đình
Ngọc Hồi sấm sét tinh binh bất ngờ
Canh ba gà gáy xác xơ
Phòng the quá bụa giấc mơ tủi hờn

Trăng lên sướt mướt đòi cơn
Bên rèm cửa sổ chập chờn dáng ai
Mặt rồng khắc khổ u hoài
Oai phong tột đỉnh tuyền đài thẳm sâu

Thôi đành xuống tóc xin cầu
Giai không tứ đại ngọc châu vẹn tuyền
Ba sinh tìm lại cơ duyên
Nghìn năm hương lửa thuyền quyên tuyết đào

Trộm nghe Thang Võ anh hào
Công lao đế nghiệp thọ cao mệnh trời
Giúp dân cứu nước thương đời
Công trình Nghiêu Thuấn lòng người tạc ghi

Chồng ta nào có kém gì?
Mà sao mệnh yểu chim di nấm mồ
Xót xa vận nước cơ đồ
Giọt châu lã chã liễu bồ thiết tha

Ngậm ngùi di chiếu lan xa
Đất trời ảm đạm nhân hà thảm thê
Chập chờn nửa tỉnh nửa mê
Mối sầu ai gỡ ê chề tiệc hoa

Chữ tòng khóe hạnh nhạt nhòa
Đền ơn mưa móc thái hòa dân an
Thân còn thể phách mê man
Lần theo bồng đảo suối ngàn hồn mây

Bần thần giây phút ngất ngây
Thiếp chàng đàm thoại vui vầy thâu canh
Bình minh chim hót trên cành
Mỉa mai oanh yến kinh thành lìa xa?

Âm dương đôi ngả ta bà
Hoàng hôn đom đóm bóng ma vật vờ
Thương hai trẻ nhỏ ngây thơ
Mất cha côi cút bơ vơ gọi hoài

Tưởng rằng lạc trốn thiên nhai
Tiếng gà  xao xác đêm dài chiêm bao
Vật mình ôm gối khát khao
Ngọc Kinh xa lắc ngày nào tới nơi ?

Cúng sao giải hạn cầu trời
Khối tình chôn chặt cạn lời nước non
Tình xưa gang tấc đâu còn
Trước sân bóng nguyệt lầu son dãi dề

Sính ca thổn thức não nề
Tay ngà vuốt phím bốn bề lửa thiêu
Ngẩn ngơ hồn lạc phiêu diêu
Tử quy giục giã sáo diều đứt dây

Đông tây buồm trắng chật đầy
Cửa sông quằn quại bóng cây rườm rà
Trông nam thấy cánh nhạn sa
Ngóng về phương bắc bao la chừng nào?

Tỳ bà xé mảnh yếm đào
Hán cung thuở nọ nghẹn ngào Chiêu Quân
Cõi tiên chẳng vướng bụi trần
Chung gương lược trải tần ngần mặt hoa

Linh sàng bài vị khói nhòa
Gót lân lẫm chẫm trước tòa đài hương
Áo gai mũ cói tang thương
Xác ve gầy yếu thê lương má hồng

Hai hàng văn võ tam công
Bàn dân thiên hạ ngóng trông tiên hoàng
Hang cùng ngõ hẻm hoang mang
Kẻ sơ còn thế họ hàng người thân

Ngồi trông héo hắt gốc phần
Khẳng khiu gầy guộc tấm thân cát đằng
Sân chùa ảm đạm mây giăng
Tụng kinh gõ mõ tuyết hằng giá băng

Giọt mưa thánh thót đất bằng
Kim Tiên quy ẩn xích thằng kiếp sau
Chiêu Nghi lòng mẹ buồn rầu
Thương con nhớ cháu mái đầu bạc phơ

Oán thù ai dễ làm ngơ
Vua quan nhà Nguyễn đợi chờ một khi
Vạc dầu xử tội lăng trì
Phanh thây tứ mã tình nghi xa gần

Áo nâu lầm lũi chân trần
Bùn lầy tay lấm che thân ngọc ngà
Sương mờ sầu tủi Hằng Nga
Hai vầng nhật nguyệt cảnh nhà chứng cho!

Lần hồi bữa đói bữa no
Trăm tai nghìn mắt rình mò sớm hôm
Nửa đêm con sốt mẹ ôm
Mưa rầm rả rích cá tôm khóc thầm!

Ngọn đèn leo lắt lầm rầm
Bát nhang tàn muội tím bầm ruột gan
Bụi hồng vó ngựa quan san
Ghập ghềnh sỏi đá thông ngàn gió khơi

Thuyền đò cách trở chơi vơi
Hai con nhỏ dại khóc cười bơ vơ
Xa xăm chàng có đâu ngờ
Bỗng dưng đời thiếp xác xơ thế này?

Bồ hòn ngậm đắng nuốt cay
Triều đình đổ nát vần xoay gian thần
Tôi trung kẻ sĩ mất dần
Tây Sơn chán nản xa gần lao đao

Mặc cho họ ngoại xới cào
Nỡ nào để giọt máu đào chảy xuôi?
Tình thâm cốt nhục than ôi!
Tham quan ô lại thịt xôi bầy đàn

Qui Nhơn thành quách lụi tàn
Màn trời chiếu đất khóc than dân tình
Hùm beo Gia Định rập rình
Làm sao cự nổi thất kinh ngai vàng

Trăm năm cơ nghiệp phũ phàng
Nghìn năm tiếng để bẽ bàng đế vương
Hồn thiêng chín suối tỏ tường
Bát cơm chén nước khói hương cúng rường

Người khôn kẻ khó qua đường
Sẻ san chia sớt tình thương mặn mòi
Cô đơn bồ liễu lẻ loi
Chuông chùa Thiên Mụ thiệt thòi lan xa

Còn đâu mình ngọc da ngà
Sắt cầm dìu dặt thiết tha thuở nào
Thu ba vàng võ hư hao
Nửa vầng trăng khuyết lệ trào mưa sa

Luân hồi trong cõi ta bà
Kiếp sau gặp lại xót xa yếm đào
Hàn huyên chồng vợ nghẹn ngào
Vòng tay ôm ấp thì thào gió mây

Bần thần giây phút ngất ngây
Nỉ non chưa hết vui vầy biệt ly
Giận hờn xé mảnh tang y
Mong chi cánh nhạn kinh kỳ giọt sương

Ngàn lau xa lắc thê lương
Cõi trời thăm thẳm dặm trường mù tăm
Tơ giăng cái kén dâu tằm
Cuốc kêu khắc khoải đêm nằm sầu mang

Ai hay mộng mị mơ màng
Nâu sồng ướt đẫm thiếp chàng rời xa
Xôn xao eo óc tiếng gà
Bàng hoàng ngồi dậy canh ba não nùng

Ngàn khơi sóng vỗ chập chùng
Bình minh thấp thoáng rợn rùng quân binh
Ngập sâu đồ thán chúng sinh
Cờ đen san sát điêu linh giống nòi!

Hóa công sao nỡ hẹp hòi
Để cho tiên đế về nơi suối vàng
Cơ đồ sự nghiệp dở dang
Nấm mồ vô chủ ngỡ ngàng đồng hoang

Quạ kêu nắng cháy chang chang
Một rừng xương cốt vành tang não nùng
Giang san bão tố mịt mùng
Ngàn năm tuyết hận anh hùng mấy ai ?

Rồng thiêng thác xuống tuyền đài
Hỏi rằng Nam Quốc anh tài tìm đâu?
Lăng trì vạc nấu sôi dầu
Trẻ già lăn lóc đầu lâu trợn trừng

Lẽ nào dân nước rửng rưng
Tiệc hoa nhà Nguyễn vui mừng chiến công
Thẻ bài cấm chợ ngăn sông
Sưu cao thuế nặng chất chồng dân đen

Công hầu bá tước bon chen
Ngựa xe nghễu nghện phận hèn kể chi
Chặt đầu giáo sĩ tu mi
Phương Tây đoạn tuyệt xá gì quốc huy

Lao nô khổ dịch biên thùy
Quan trường bán chữ ù lỳ sĩ phu
Trong nam ngoài bắc thâm thù
Ki Tô máu chảy mịt mù giang san

Kể sao cho hết bạo tàn
Sinh linh thảm khốc bần hàn khổ đau
Quả cà con cá lá rau
Lần hôì sớm tôí theo nhau lên rừng

Măng tre củ chuôi cầm chừng
Mẹ cha bóp bụng thắt lưng ruột cào
Tây Sơn tuấn kiệt thuở nào
Chồng ta dẫn dắt tự hào giang sơn

Quân Thanh một trận sạch trơn
Đống Đa còn đó chập chờn bóng ma
Càn Long phải sợ chồng ta
Trời gìa ác nghiệt mà ra thế này

Quảng Tây cầm chắc trong tay
Phút đâu tuột mất đắng cay lạc loài
Nam bang nuối tiếc mãi hòai
Ếch nằm đáy giếng thở dài sấm vang

Phất phơ kìa ngọn vàng
Còn ai mang vác vẻ vang bao đời
Ươn hèn quen thói ăn chơi
Căm tâm nô lệ lòng người phân ly

Quang Trung thế trận xuất kỳ
Một thời oanh liệt quân uy khải hoàn
Thần cơ diệu toán chu toàn
Công đồn diệt viện Thoát Hoan trống đồng

Chồng ta học tập cha ông
Rạch Gầm Xòai Mút hỏa công tung hoành
Thăng Long tốc chiến sử xanh
Hỏa lôi động đất oai danh thiên thần

Mưu sâu khét tiếng xa gần
Đại đao thế võ bôị phần hiểm nguy
Máu đào nhuộm đỏ nhung y
Bừng bừng khí thế quốc kỳ tung bay

Quân Nam càng đánh càng say
Xiêm La Chân Lạp dạn dày Ai lao
Liên minh Nguyễn Ánh năm nào
Rước voi dày mả bới đào vấy nên

Tham lam quyền quý bạc tiền
Đầu cơ tích trữ đảo điên giống nòi
Tứ bề vây hãm xăm xoi
Thanh Triều ngấp nghé cống đòi nhiêu khê

Ngoại giao thương thảo mọi bề
Nâng cao đời sống hẻ hê dân nghèo
Trẻ già trai gái mừng reo
Non xanh nước biếc trong veo suối nguồn

Chữ Nôm truyền dạy xóm thôn
Từ nay quốc chủ suy tôn thánh hiền
Á đông gốc rễ vững bền
Than ôi vận nước xoay liền một khi

Dặn dò trước lúc ra đi
Bề tôi thất tín ngu si tồi tàn
Gian thần tâm địa dã man
Chia bè kết cánh nát tan cơ đồ

Ngô Văn Sở, lắm mưu mô
Lừa thày phản bạn đào mồ chôn thây
Cha con chúng nó một bầy
Họ Bùi chia chác cáo cầy thịt xôi

Vũ Văn Dũng, kẻ bề tôi
Can trường đảm lược sục sôi căm hờn
Ngoài khơi quân Pháp chập chờn
Chiến thuyền sắt thép từng cơn sóng gầm

Khói hương nghi ngút khóc thầm
Bao nhiêu tâm sự tình thâm tỏ bày
Suối vàng ngậm đắng nuốt cay
Thương cho dân nước đọa đày can qua

Phú Xuân đồi tím sim mua
Hương Giang nước chảy bốn mùa quạnh hiu
Nhìn trông quang cảnh buồn thiu
Còn đâu hoa bướm dập dìu bên nhau

Ai hay thanh sắc phai màu
Bão giông thịnh nộ nát nhàu cỏ cây
Hai con nhỏ dại thơ ngây
Mái tranh dột nát canh chầy mẹ than

Lọ là đá cũng nát gan
Não lòng hoàng hậu bần hàn khổ đau
Đói nghèo bệnh tật đuổi nhau
Vào ra sớm tối dãi dầu nắng mưa!

Ngô Thì Nhậm cũng chẳng vừa
La Sơn Phu Tử sớm trưa luận bàn
Đại thần rường cột gian nan
Như Phan Huy Ích thân tàn đòn roi

Đặng Trần Thường nó xăm soi
Tiểu nhân hèn mọn trông coi pháp trường
Công hầu danh tướng tai ương
Thảm thê tổ yến xử đường oan gia

Dễ ai thọ hưởng tuổi già
Mình làm mình làm mình chịu đầm đìa máu tươi
Trăm năm mai mỉa tiếng cười
Oan khiên nghiệp chướng hại người hại ta

Trông ra bốn bể nhân hà
Thẳng ngay dường ấy xót xa chừng nào
Dương Tu uất hận máu trào
Chính nhân Hàn Tín anh hào mấy ai?

Đường trần sao lắm chông gai
Oan oan tương báo tuyền đài thảm thê
Bùi Thị Xuân trọn lời thề
Voi dày ngựa xéo chẳng hề sợ chi

Ngọc Hân khấn bái thầm thì
Chỉ nghe gió thoảng rầm rì bên tai
Nỗi niềm sầu hận u hoài
Ngoài sân giun dế bi ai não nề!

Giọt mưa thánh thót dãi dề
Quê hương xa cách chán chê phận mình
Vách tường chiếc bóng in hình
Mà sao xa lạ điêu linh hãi hùng?

Xung quanh vắng vẻ vô cùng
Bàn thờ lạnh lẽo rợn rùng hồn ma
Sương rơi ngọn cỏ quanh nhà
Dấu giày còn đó thiết tha đợi chờ?

Âm dương cách biệt đâu ngờ
Nghe làn gió thổi dật dờ hương sen
Chập chờn dáng dấp quen quen
Mặt rồng đẫm lệ bóng bóng đen lờ mờ?

Giật mình tiếng gọi u ơ
Thương hai trẻ nhỏ ngây thơ “ Phụ Hoàng“
Rình mò dòm ngó bên đàng
Mạch rừng tai vách trễ tràng trống canh

Buông tay phó mặc thôi đành
Rủi may phận thiếp mong manh liễu bồ
Ăn sương tiếng quạ sông hồ
Xiết bao kinh hãi nhấp nhô sóng cồn

Chiều thu chạng vạng hoàng hôn
Chập chờn đom đóm rủ hồn về chơi
Ngậm ngùi nước mắt tuôn rơi
Thương chàng lạnh lẽo ở nơi suối vàng!

13.8.2019 Lu Hà



Đảng Ơi Là Đảng
Trường ca cảm xúc thơ Tướng Trần Độ: Đảng

Vào bộ đội mới mười sáu tuổi
Một năm sau đứng dưới đảng kỳ
Các em bố mẹ chia ly
Trái tim cháy bỏng ầm ỳ sấm vang

Đôi chân cứng hiên ngang chiến thắng
Nắm tay thề cách mạng xông pha
Tóc xanh nay đã trắng ngà
Tuổi xuân rong ruổi sơn hà hiểm nguy

Vì tổ quốc biên thùy chan chứa
Đảng Mác Lê chỗ dựa niềm tin
Già nua mỏi gối đứng nhìn
Lương tâm cắn rứt trăm nghìn đắng cay

Đảng kêu gọi người cày có ruộng
Đường quanh co lên xuống ghập ghềnh
Vinh quang chân lý bập bềnh
Bao điều hứa hẹn dập dềnh xa xôi

Như chiếc bóng, câu trôi cửa sổ
Đau quặn lòng cổ độ trăng soi
Mùa thu tháng tám nghĩ coi
Chôn vùi lịch sử cọc còi tương lai

Liềm búa ấy bi ai thảm thiết
Từ Nga Xô tiêu diệt giống nòi
Còn đâu cá nước mặn mòi
Bần nông cốt cán xăm soi đủ điều

Vững lập trường cú diều miệng lưỡi
Phỉnh phờ nhau giăng lưới bất nhân
Tuyên truyền cổ võ ngu dân
Lợi quyền phe nhóm chen chân dưới cờ

Để cố vấn thừa cơ thâu tóm
Từ Vân Nam làng xóm tang thương
Cầm cờ Phúc Kiến bất lương
Đầu rơi máu chảy quê hương điêu tàn

Bởi Lý Thông gian ngoan xảo quyệt
Dụ Thạch Sanh bắn giết đến cùng
Oán hờn sủi bọt thủy cung
Rừng sâu cò gáy rợn rùng khỉ ho

Đảng nghĩ hộ chăm lo dân nước
Chẳng tham quyền chức tước nghênh ngang
Nuốt lời con cháu giàu sang
Điền viên hưu trí bẽ bàng thịt xôi

Bầy khỉ độc lòi đuôi tuyên giáo
Nhặng ruồi bay chân lão về làng
Tanh hôi điếu đóm mơ màng
Phong bì biếu xén khang trang cửa nhà

Quyết bám ghế quan nha bổng lộc
Đảng ngồi trên nô bộc ủy ban
Hai guồng cơ chế xoay vần
Ngoại thương kinh tế công an lộng quyền

Đảng răn dạy ưu tiên vô sản
Chuyên chính cho tư bản vùi thây
Râu xồm khoác lác quan thày
Râu dê bợ đỡ cáo cày vong nô

Sạch sành sanh cơ đồ non nước
Giặc bắc phương đảng rước vào nhà
Căng phồng đầy túi đô la
Bí thư ăn mảnh vịt gà vặt lông

Chủ nhân ông ruộng đồng đảng giữ
Dân ngu ngơ sở hữu mãi hoài
Trắng tay củ chuối hàm nhai
Toàn quyền sinh sát độc tài chủ trương

Trò chữ nghĩa khuyển dương bày đặt
Sói hiền từ chăn dắt đàn cừu
Mẹ cha chó má cơ mưu
Đá bia Mai Dịch tiếng lưu muôn đời

Chẳng biết nhục còn cười nham nhở
Biển treo đầy đường phố tên mình
Nào là Lê Duẩn, Trường Chinh
Nai lưng đóng thuế Ba Đình nuôi ma

Con cháu cụ cả ra cai trị
Bầy ngựa hoang hú hí với nhau
Con riêng dòng máu ba Tàu
Đông đô đại phố đỏ màu gạch cua

Giả sư sãi trong chùa ngất nghểu
Đeo huân chương lểu nhểu mắm tôm
Trai phòng thịt chó gái ôm
A Di Đà Phật chồm hôm ỉa đùn

Ban tuyên huấn chổi cùn rế rách
Lý luận quèn tọc mạch điêu ngoa
Truyền hình báo chí lu loa
Đỉnh cao trí tuệ mù lòa tối tăm

Cuộc bố ráp giam cầm văn sĩ
Ghét những ai ý chí tinh thần
Cất lên tiếng nói thương dân
Chẻ tư sợi tóc cù lần tố gian

Cấm ngôn luận lường gàn dân chủ
Đưa đảng viên ứng cử hội đồng
Bày trò mặt trận kể công
Hiền tài nguyên khí chất chồng khổ đau

Quốc hội gật lau nhau vấn đáp
Rồi chìm xuồng dẫm đạp lên lưng
U mê thái độ lừng khừng
Chỉ tay năm ngón luật rừng triển khai

Nghị quyết đểu lai nhai bánh vẽ
Vẫn con đường ra vẻ quang vinh
Tiến lên chủ nghĩa u minh
Quyết không chệch hướng thối rinh lỗ mồm

Giàn lãnh đạo đầu tôm đất sét
Chờ thời cơ bọ chét chiếu manh
Tham ăn đấu đá tranh giành
Máu dân hút cạn tan tành mới thôi

Sáng thì đúng than ôi chiều lại
Sai bét nhè oan trái nhiêu khê
Lăm le họng súng lưỡi lê
Gọng cùm xích sắt gớm ghê hung thần

Công an trị tình thân vô nghĩa
Đồng chí gì đâm xỉa trúng tim
Hàng trăm tờ báo im lìm
Hồn ma tức tưởi cánh chim hải hồ

Cuộc cải cách tri hô địa chủ
Một con trâu lụ khụ cuốc cày
Phiên tòa lệnh xử bắn ngay
Nhân dân đại diện mặt dày ngồi đây

Vài thước đất bài bây lấy lại
Chia rồi thu oan trái phơi bày
Thì ra một lũ cáo cày
Giết người rồi lại cướp ngay của người

Hai đảng bạn một thời thắm thiết
Vai kề vai da diết mến yêu
Cùng nhau gắn bó sớm chiều
Cớ sao loại bỏ cú diều quạ đen?

Đảng Xã Hội vốn quen Dân Chủ
Vắt kiệt chanh máu mủ xá chi
Phản thùng tội đáng lăng trì
Vợ chồng con cái chu di ba đời

Khai lý lịch chuột dơi ưu đãi
Đã mấy đời sán lãi là may
Màu hồng được đảng nắm tay
Cha truyền con nối vào ngay chính quyền

Lời của Gớt nằm trên giá sách
Lý luận suông đàn hạch làm chi
Xám sì như cánh chim di
Mồ xanh cỏ dại âm ti não nùng

Cuộc đời vẫn chập trùng biển cả
Vẫn tung tăng đàn cá ra khơi
Cây xanh tươi tốt mỉm cười
Vầng trăng sáng mãi lòng người sắt son

Đừng huyễn hoặc đảng còn vĩ đại
Bởi hôm nay mặt trái lộ ra
Thì ra một lũ yêu ma
Giả nhân giả nghĩa mã tà gạt dân

Đảng ngày xưa giang san bất tử
Sự hiểu lầm lịch sử chứng minh
Một rừng xương trắng cốt tinh
Tương lai dân tộc điêu linh thảm sầu

Phút mặc niệm dãi dầu mưa nắng
Đồng bào tôi cay đắng xiết bao
Lạc Hồng nòi giống hư hao
Đói no bệnh tật xới cào lương tâm!

Đảng ngụy ngôn ngang tầm thời đại
Từ thực dân giành lại chính quyền
Chiêu bài độc lập đảo điên
Tự do thuộc Hán bạc tiền giàu sang

Trần Trọng Kim sang trang sử mới
Một quốc gia tiến tới chủ quyền
Tự do độc lập tất nhiên
Cớ sao cướp giật tuyên truyền mị dân?

Mang chủ nghĩa ngu đần nấn ná
Đỏ toàn cầu trí trá bấy lâu
Thiên đường bánh vẽ ruồi bâu
Lừa thày phản bạn ngựa trâu tôi đòi

Tôi thi sĩ nhỏ nhoi thế kỷ
Viết bài thơ kể lể cội nguồn
Hai hàng nước mắt trào tuôn
Nỗi niềm cố quốc mà buồn thiên thu!

12.10.2019 Lu Hà



Trường Ca Dân Tộc Bi Thương
cảm hứng thơ của một Sư Cô: Mười Cái Ngu

Thế gian có lắm cái ngu
Người đời kinh tởm nhà tu xem thường
Đội lu chống lụt bất lương
Đèn nhang mê tín nhiễu nhương cầu tài

Khoe tiền lắm của thiện tai
Phát ngôn cuồng sảng độc tài chủ trương
Điêu ngoa dối trá gạt lường
Bích trương khẩu hiệu phố phường đỏ hoe

Ma men ngất ngưởng xun xoe
Cấp trên nịnh bợ đầm xòe lai nhai
Đường dây hoa hậu chân dài
Nghìn đô dịch vụ tiêu xài thả phanh

Tài nguyên đất nước tranh giành
Lợi quyền phe nhóm hôi tanh nhặng ruồi
Cáo cầy bán nước lòi đuôi
Bánh bao củ chuối lưỡi môi tuyên truyền

Thiên đường xã nghĩa huyên thuyên
Nghìn năm mơ mộng đảo điên giống  nòi
Dân ta cứ mãi cọc còi
Nuôi hoài chẳng lớn sữa hoi giặc Tàu

Lào Miên Thái đã lớn mau
Giang san cẩm tú tô màu bao phen
Việt Nam sao vẫn nghèo hèn
Anh hùng vô sản ho hen chẳng còn

Ngu từ những việc cỏn con
Ngu to ngu lớn sói mòn lương tâm
Đảng viên là giống hâm hâm
Bầy đoàn dư luận viên thâm đít mèo

A dua chỉ thích nói leo
A K bốn bảy lợn heo nào bằng
Thanh niên cờ đỏ hung hăng
Vệ binh Mao tuyển thêm thằng nằm dai

Trưng bày triển lãm quan tài    
Còng lưng nuôi xác tượng đài thuế dân
Bám theo tư tưởng ngu đần
Nghệ An Hà Tĩnh cù lần mãi thôi

Mặt bằng giải phóng than ôi!
Thẳng tay cướp đất suy đồi ủy ban
Quốc doanh mặt trận luận bàn
Chùa chiền sư sãi công an lộng hành

Oan gia trái chủ gian manh
Thu tiền giải nạn tranh giành thịt xôi
Sao vàng cờ đỏ tanh hôi
Mượn bên Phúc Kiến núi đồi ngập thây

Máu dân xối xả tuôn đầy
Dòng sông tội ác đó đây chảy hoài
Sinh ra trong cõi trần ai
Lạc Hồng suy kiệt chuỗi dài khổ đau

Nửa già thế kỷ đua nhau
U mê tăm tối vàng thau bụi mờ
Khom lưng lạy lục tôn thờ
Râu dê ngạ quỷ nhuốc nhơ trong chùa

Linh thiêng là chỗ bán mua
Ma tăng lợi dụng mút mùa Thich Ca
Mắm tôm thịt chó dưa cà
Ngọc hành sư cụ thiết tha má mì

Thâu canh gái gú tu trì
A di đà Phật thầm thì truy hoan
Phật môn tướng tá lăng loàn
Huân chương lấp lánh đăng đàn giảng kinh

Dân phòng chẳng khác kiêu binh
Chó săn cảnh sát rập rình ngày đêm
Phết sơn đổ rác lên thềm
Ba miền xơ xác gọng kiềm hán nô

Mác Lê xé nát cơ đồ
Ba xu chủ thuyết Mao Hồ đong đưa
Lưu manh mướp đắng mạt cưa
Đu dây Trung - Mỹ lọc lừa Nga Xô

Ngâm nga đàn nhạc ca nô
Ngợi khen chú phỉnh bưng bô báo đài
Bất tài cán ngố nói dai
I tờ trình độ lai nhai điếm đàng

Giáo sư tiến sĩ bẽ bàng
Khoe khoang bằng rỏm lăng xăng truyền hình
Ngoại giao ngủ gật quên mình
Xú danh quốc thể u minh dị thường

Trường ca dân tộc bi thương
Trái tim rỉ máu thê lương thế này
Ngậm ngùi bao nỗi đắng cay
Mau mau đứng dậy đổi thay cuộc đời

Oán hờn ngùn ngụt đất trời
Ung thư cổ trướng cảnh người lầm than
Công ty sả độc lan tràn
Đồ tàu ăn phải thân tàn xác khô

Chúng thầu đường sắt tham ô
Công nhân tàu khựa lô nhô xếp hàng
Tây Nguyên bô xít phũ phàng
Môi trường hủy diệt vành tang nấm mồ

Dân oan khiếu kiện ô hô
Kêu van thảm thiết bác hồ hiển linh
Biết đâu ngạ quỷ yêu tinh
Chềnh ềnh cái xác Ba Đình âm u.

4.8.2019 Lu Hà



Bá Đạo U Minh
cảm hứng trường ca từ thơ một Sư Cô: Mười Cái Ngu

Thế gian cũng lắm đứa ngu
Có con mẹ đĩ đội lu đỉnh đầu
Văn bằng tiến sĩ chuồng cầu
Hội đồng tuyên giáo bỗng đâu phong liền

Nga Tàu đút lót bạc tiền
Mã Lai chí chóe khẩu miên chẳng ngừng
Tham lam chức tước quá chừng
Ôm chân lãnh đạo chúc mừng đảng ma

Quốc doanh xa lánh Phật Đà
Cạo đầu giả mạo cà sa cuốn mình
Côn đồ đội lốt giảo hình
Công an bá đạo u minh đó mà

Nghênh ngang giữa chốn ta bà
Đầu trâu mặt ngựa yêu ma hoành hành
Nước non điêu đứng tan tành
Dân ta đói khổ ruồi xanh một bầy

Lơị quyền phe nhóm cáo cầy
Giếng dầu Tàu hút đọa đầy tang thương
Còn đâu trật tự kỷ cương
Ủy ban cướp đất phố phường nhiễu nhương

Quốc phòng kinh tế bất lương
Ăn chơi trác táng thê lương giống nòi
Văn nhân thi sĩ xăm soi
Anh tài kìm hãm cọc còi Việt Nam

Bầy tư bản đỏ tham lam
Thiên đường củ chuối cà lăm ngố rừng
Thanh niên cờ đỏ tưng bừng
Mượn bên Phúc Kiến rửng rưng đứng nhìn

Trò hề tuyên giáo mẹ mìn
Ăn theo dư luận kìn kìn đảng viên
Hội đoàn mặt trận liên miên
Cựu binh mạt vận nổi điên cắn càn

U mê tăm tối ngút ngàn
Theo chân chú phỉnh giang san lụi tàn
Hoa Nam tình báo lấn tràn
Ban ngành các cấp trăm ngàn hán nô

Lao nhao nghệ sĩ bưng bô
Văn thơ mậu dịch xô bồ tranh ăn
Bảy trăm tòa báo trối trăn
Trưởng ban tuyên giáo cằn nhằn chửi rông

Tôn vinh phản động có công
Thông tin nóng hổi cộng đồng khát khao
Đảng lừa dân mãi được sao?
Cai thầu văn nghệ tào lao điếm đàng

Bó tay trắng bụng xin hàng
Quốc Huy nức tiếng hai chàng vẻ vang
Tung bay phấp phới cờ vàng
Châu Âu Mỹ Quốc hiên ngang lệ nhòa

Miền Nam chính thể cộng hòa
Cháu con đông đúc nở hoa dâng đời
Xa xôi góc biển chân trời
Đấu tranh công lý làm người tự do

Võ Văn Thưởng, hốt hoảng lo
Mần cu Hữu Thỉnh kéo co mặt dầy
Học theo quốc xã cáo cầy
Lặp đi lặp lại dối bầy đặt ra

Đua chen bè lũ xướng ca
Hát hò nhảy nhót rụng cà dái dê
Tung hê lãnh tụ cá trê
Dập đầu chẳng ngại chán chê mùi bùn

Bí thư lý luận chổi cùn
Tự xưng người Bắc ỉa đùn bấy lâu
Xung quanh mật vụ ngựa trâu
Khuyển nhung bảo vệ bạc đầu việt gian

Formosa chúng lường gàn
Cổ phần Phú Trọng Đài Loan sang Tàu
Nha Trang bãi biển nhuốm màu
Tử thần hắc ám đua nhau chết dần

Già mồm gái đĩ lên gân
Kìa con mẹ Quyết dã nhân lạc loài
Xây nhà giao hưởng cho ai?
Rửa tiền cướp đất độc công khai tà quyền.

Việt Nam khai thác tài nguyên
Cháu con cụ cả nhai liền bấy lâu
Nợ nần bán hết cho Tầu
Kể chi biển đảo rừng sâu nước nhà

Than ôi kiếp sống vịt gà
Xóm làng xơ xác đàn bà bán buôn
Ô xin nhục nhã luồn trôn
Lao nô xuất khẩu kết hôn giả vờ

Trẻ em côi cút bơ vơ
Hỏi thằng Tố Hữu dật dờ ác ma
Nực cười từ ấy mà ra
Rước voi giày mả ông cha bao đời.

3.8.2019 Lu Hà








Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét