Thứ Bảy, 8 tháng 2, 2020

Bình Giảng Thơ Lu Hà Do Thu Hà Diễn Ngâm Phần 93


Tài Mệnh Tương Đố
“Video 31“

“Bao thành quách kinh kỳ phố xá
Miền thùy dương xa lạ núi non
Lâm Truy vừa một tháng tròn
Xe loan dừng bánh véo von tiếng đàn“


Mã giám Sinh ôm bọc tiền của mụ Tú mua nàng Kiều về Lâm Truy, ngày nay phát âm là huyện Lâm Tri thuộc miền duyên hải tỉnh Sơn Đông. Môt chặng đường dài phải đi cả tháng bằng xe ngựa khoảng một ngàn cây số.

“Nghe thánh thót nồng nàn say đắm
Giọng nỉ non đằm thắm thiết tha
Một người vội vã bước ra
Thoắt trông nhờn nhợt đẫy đà làm sao“

Kỹ viện hay nói toạc ra là ổ mãi dâm do mụ Tú làm viện trưởng, chồng mụ hay nhân tình nhân ngãi của mụ là một ngã to béo cao lớn phốp pháp nhưng vì quá ăn chơi trụy lạc nên có nước da tai tái mai mái của người luôn thiếu ngủ trầm trọng. Các ả kỹ nữ trong viện đều gọi mụ Tú là mẹ, lão thổ đực của mụ là cậu tức là cha.

“Lom khom đứng hỏi chào đon đả
Nàng vâng lời thong thả tới nơi
Bên thì mấy ả lả lơi
Mé kia mấy ngã nói cười hí hô

Ong ve vãn bướm phô sắc tía
Rợn mùi hương bốn phía lầu xanh
Án hương nghi ngút trước mành
Tượng ông mày trắng xướng danh lạy quỳ“

Kiều bàng hoàng sửng sốt đây không phải là nhà riêng hay cửa hàng buôn bán riêng của Mã Giám Sinh mà là một tòa lầu có nhiều những căn phòng nhỏ. Giữa là đại sảnh thờ một ông già râu tóc bạc trắng cả lông mi, lông mày, lông lỗ tai, lông mũi có khí cả lông nách. Bất thứ sợi lông nào trên mình lão già này chắc cũng trắng cả. Khách làng chơi quen gọi là thần Bạch Mi. Thần Bạch Mi  xuất hiện từ đời Minh, khi xuất hiện hàng loạt các kỹ viện, và được triều đình hợp pháp hóa để thu thuế. Nhưng Thần Bạch Mi là ai? Có thuyết cho rằng đó là Đạo Chích thời Xuân Thu. Có thuyết cho là Linh Luân, nhạc quan của Hoàng Đế thời cổ đại. Cũng có thuyết lại cho là Quản Trọng thời Xuân Thu, lại cũng có thuyết cho là Ngũ Đại Tiên. Theo tôi thần Bạch Mi chả là ai cụ thể cả. Vì mấy ông kể trên đều không phải là người thường đều nắm bí quyết trường sinh dưỡng lão luyện linh đơn thần dược cả, nên sống lâu trên trăm tuổi. Lầu xanh, kỹ viện, nhà thổ muốn xây dựng một biểu tượng cho ông tổ sư nghề mãi dâm mà tạc tưởng là có ý quảng bá. Cứ trác táng trụy lạc đi, ăn chơi xả láng đi có chết non đâu mà lo. Hãy trông kìa sư tổ của chúng mình vẫn thượng thọ đấy sao?

“Theo thông lệ gia quy nhập hội
Lệnh má mì sớm tối phụng thờ
Ngẩn ngơ Kiều đứng sững sờ
Như con nai lạc bơ vơ giữa rừng

Bắt cởi áo lột từng mảnh lụa
Lộ  tiên đào diêm dúa nhung y
Lầm rầm khấn bái rầm rì
Ép cung thử nguyệt so bì nhạc thơ

Trước thần nguyện cầu cơ đủ cả
Giải chiếu xem ẻo lả dáng nằm
Cô nào tốt vía khách thăm
Dê xồm tấp nập con tằm nhả tơ

Đêm nguyên tiêu lơ mơ hàn thực
Bao đại gia rạo rực mến yêu
Vương tôn công tử liêu xiêu
Quanh năm suốt tháng sớm chiều vuốt ve“

Kiều là nữ sinh theo học trường cao đẳng mãi dâm, trước hết phải qua các khâu thủ tục nhập môn, khám xét toàn thân thể xem có khuyết tật dị dạng gì không? Da dẻ có mềm mại mỡ màng không? Nếu phát hiện thấy có các cục thịt bướu, hay sẹo ngang sẹo dọc phải sớm loại bỏ. Ngoài thử các môn cơ bản như đàn nhạc, v, múa, thơ phú kể cả dáng nằm cũng phải thật ẻo lả khêu gợi, chân dài đùi dế, bụng thon ngực nở v.v… Nói chung tất cả toàn thân phải ngon lành bắt mắt.


Tài Mệnh Tương Đố
“Video 32“

“Chờ nhạn tới nhắn nhe canh thiếp
Tiễn kẻ đi lại tiếp người sau
Lạ tai thấy mụ thuộc làu
Một bài răn giáo thấm màu tuyết sương“

Bài học đầu tiên ở trường cao đẳng tứ khoái nữ sinh viên Vương Thúy Kiều phải nghe những câu lạ tai của bà giáo sư tiến sĩ Tú Bà nào chờ tin nhạn đưa thư hay gọi là canh thiếp để lên thời khóa biểu tiếp khách như cụ Nguyễn Du đã viết:

“Dập dìu lá gió, cành chim,
Sớm đưa Tống Ngọc, tối tìm Tràng Khanh”

”Xong hương hỏa gia đường cúng bái
Mụ Tú bà xăng xái lên giường
Từ nay muốn được mẹ thương
Lạy xong con tới bên gương cậu sờ

Phải soi tận đường tơ kẽ tóc
Dạng chân ra lăn lóc khách chơi
Năm canh rộn rã tiếng cười
Sỗ sàng tục tĩu toàn lời khó nghe

Kiều quỳ xuống dầm dề nước mắt
Trời già kia bày đặt oan gia
Kẻ gian vu khống cha già
Rau răm cam chịu bên rìa cải xanh“

Rau răm và rau cải sống lẫn lộn nhưng cải bao giờ cũng hơn rau răm. Việt Nam có câu ca dao: Gió đưa cây cải về trời, rau răm phải chịu cảnh đời đắng cay. Cùng làm nghề buôn phấn bán son nhưng Mụ Tú vẫn có thế lực hơn đi lai giao du với giới quý tộc tai to mặt lớn, nếu cửa hàng thua lỗ, kỹ viên có tan nát thì mụ Tú vẫn cao chạy xa bay còn loại tay chân như cỡ  tôi tớ hay kỹ nữ sẽ bơ vơ như thứ rau răm mà thôi. Hay quan huyện phủ nha ở Bắc Kinh là thứ rau cải, còn tên bán tơ dù có tố gian vu khống buộc tội Vương ông chỉ là thứ rau răm hạng bét, nếu sự việc đổ bể, nếu có những quan trên như Bao Công tra án. Kiều kể lể với mụ Tú là Mã Giám Sinh đã chính thức cưới nàng làm vợ lẽ với đầy đủ lễ tiết sinh nghi.

Thân làm lẽ buông mành mối lái
Cũng đủ điều nạp thái vu qui
Kim bôi hợp cẩn tức thì
Môi kề má ấp xầm xì yến oanh

Đạo tòng phu phải đành xuất giá
Bước lưu ly rơm giạ tro than
Lò hồng nay đã nguội tàn
Sớm khuya chung chạ chẳng gian dối gì

Hỏi danh phận nữ nhi băng tuyết
Bởi cớ sao thảm thiết điêu linh
Cập kè cùng Mã Giám Sinh
Nghìn vàng gửi gắm tiết trinh cho người”

Mụ Tú bà đã nghe rõ và hiểu ra tên họ Mã đã sớm nẫng tay trên cái tiết trinh của Kiều, đúng ra phải do mụ định đoạt vì tiền bỏ ra mua Kiều là tiền của mụ chứ có phải của thằng họ Mã đâu? Nó chỉ là tên du đãng đầu nậu tôi tớ làm việc cho mụ và mụ Tú tức điên lên, vì món hàng của mụ không còn của độc, không còn sịn nữa đã qua tay người sử dụng rồi. Mụ không thể cho thằng Mã giám Sinh mấy cái bạt tai mà mụ đổ hết lỗi lên đầu Kiều. Mụ sai gia nhân dùng roi đánh Kiều. Nàng Kiều phản kháng lại bằng cách dùng con dao dấu trong tay áo để tự tử làm mụ Tú xanh mặt, sợ mất cả chì lẫn chài. Mụ phải xuống nước dùng thủ đoạn mưu kế khác tinh vi thâm độc hơn để bắt Kiều phải chấp nhận nghề làm đĩ.

”Mụ nghe rõ những lời Kiều nói
Nổi tam bành xỉa sói tru lên
Một tòa quốc sắc thiên nhiên
Bị thằng họ Mã đã nghiền ra tương

Tuồng ăn ở  bất lương bá đạo
Của bà mua đánh tráo vàng thau
Dấu hồ ngứa ngáy phai màu
Đóa hồng nhung đã nát nhàu còn chi

Lão kia có nhâm nhi xơ múi
Gái tơ sao dễ mủi lòng ra
Tự mình dâng bán cửa ta
Nhập gia phải chịu phép nhà oai nghiêm

Roi song chắp cho mềm da thịt
Cuốn tóc mây rin rít gió bay
Con dao sẵn có ống tay
Mụ già tái mặt dừng ngay đánh đòn

Dao bén cứa, cổ tròn phun máu
Sợ nát tan ngọc báu hoa châu
Lam kiều dễ kiếm tìm đâu
Huyền sương chày ngọc chân cầu tử sinh“

Chày ngọc giã thuốc huyền sương là theo tích Bùi Hàng gặp tiên ở bến Lam Kiều.

29.11.2019 Lu Hà





Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét