Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

Đôi Dòng Tâm Sự Với Anh Hồ Chí Bửu

Sáng nay tôi có đọc một bài thơ cuả Anh Hồ Chí Bửu trên Quán Thơ. Tôi lần theo dòng suy tưởng của anh và cảm nhận cái điều mà anh muốn nói: thơ phú chỉ là cái bóng của cuộc đời bi thương. Thơ là người không quen biết, nó không có thực và nó cũng là một hiện hữu có thực tồn tại trong không gian và thời gian ? Cái đó còn phụ thuộc vào cảm
nhận của mỗi người, thơ cũng tan biến đi khi khổ chủ của nó không còn nữa ở trên thế gian này, hay là có thể nó sẽ còn hiện hữu sống mãi trong lòng người dương thế, hay là nó  có thể nó sẽ tan nát rã rời, không ai thèm để ý đến? Có thể người đương thời sẽ coi rẻ nhưng thế hệ sau con cháu lại đua nhau tìm đọc? Hay người đương thời trọng vọng, nhưng thế hệ sau con cháu lại xem thường ? Một bài thơ làm ra  gọi là dở với nhóm người này nhưng nó lại rất hay cho nhóm người khác?

Không ai có thể dùng thơ để làm phương tiện tuyên truyền, xui dại, xui khôn cho người đời. Thơ làm ra không phải để phục vụ nhu cầu của một thể chế chính trị để phục vụ số đông, hay cho tập đoàn thống trị, hay cho quần chúng lao động nghèo khổ. Thơ cho anh thợ cày mong đọc thơ xong đã mệt bở hơi tai để còn kéo cày thêm một thửa nữa? Hay cho chị lao công làm thêm ca bỏ mặc đưá con đang khát sữa ở nhà? Thơ làm sôi máu người lính ra trận, bắn giết điên cuồng, sát hại nhiều sinh linh vô tội thì mới hả dạ? Cái gọi là nghệ thuật vị nhân sinh, mà người ta tôn thờ, mới nghe tưởng hay ho lắm, đẹp lòng số đông dân chúng lắm . Chính vì thơ có quan điểm giai cấp sắt máu như vậy mà biết bao nhiêu những tâm hồn thi sĩ chân chính bị vùi dập mà chết oan. Thơ là cuộc đời riêng cuả mỗi ngưòi, là đời sống tinh thần tự do của cá nhân. Miễn là thơ không làm hại ai. Thơ biết vạch mặt kẻ gian ngay, bày tỏ nỗi lòng mình, yêu thương, chán ghét, bi quan, thất vọng, chán chường . Vịn câu thơ mà đứng dậy, thơ là cái bóng vô hình của một đời người.

Làm thơ không câu nệ nhiều hay ít, cái quan trọng là ở tấm lòng. Cũng không phải vì thơ mà trở nên đố kỵ và bất mãn khi người khác tuôn thơ ra ào ào mà mình lại bí thơ. Nếu ta chưa kịp có cảm xúc để viết ra bài thơ thì đọc thơ của thiên hạ cũng là một nhu cầu quan trọng hơn cả làm thơ để bồi bổ cho tâm não của mình. Nhờ đó có thể mình sẽ sống tốt hơn?

 Đây là những tâm sự chân tình của riêng tôi với Anh Hồ Chí Bửu. Bạn nào thấy nghe thấy không hợp với tính tình cuả mình thì bỏ qua cho nhé và đừng để tâm làm gì. Coi như tôi là một ngã ngớ ngẩn ở hành tinh xa lạ  lạc xuống đây và không biết xu nịnh theo thời thế. Không biết dập dìu để kiếm cơm ăn. Không biết nhìn thiên hạ xung quanh sống rất vật chất tranh đua giành dật nhau mà cứ cắm đầu vào làm thơ cho uổng phí thời gian. Cái chính là muốn tâm sự với Anh Hồ Chí Bửu, tuy không  quan biết Anh là ai và cho những bạn đọc nào có thể đồng cảm với tôi và Anh Bửu. Bởi vì đọc thơ anh Hồ Chí Bửu tôi hiểu nỗi lòng và sự suy tư cuả anh , nên tôi mới có cảm xúc để cảm tác lại thơ anh.

Chúc vui vẻ


Cái Bóng Của Đời
cảm tác  thơ Hồ Chí Bửu

Thơ là cái bóng cuộc đời
Sông tình bể khổ luân hồi tang thương
Nâng niu cõi mộng vô thường
Cây rung hạt lệ bông hồng chiều sương

Dập vùi hạt bụi thê lương
Âm u điạ ngục cánh đồng gió mưa
Người còn mộng tưởng canh sầu
Giấc mơ qua bến giang đầu biển khơi

Đầm đià gối lẻ đầy vơi
Trách ai cố chấp giống nòi lầm than
Tuyền truyền giáo dục vô luân
Văn chương hiện thực dối gian cơ đồ

Giam cầm tường rỏ máu đào
Vần thơ cải tạo nghẹn ngào nước non
Nhẫn tâm vùi dập tâm hồn
Phế hưng, hưng phế dinh hoàn giang sơn

Trải bao thập kỷ bán buôn
Tác yêu tác quái sói mòn lương dân
Chiến tranh hủy hoại tâm thần
Lính già buông súng thân tàn bơ vơ

Diù nhau đi giữa hoang vu
Vườn xuân ta đó hương cau ngạt ngào
Channel thoang thoảng bay qua
Mùi thơm xứ lạ lạc vào mê cung

Lương Sơn thủy bạc khốn cùng
Tha phương lầm lũi não nùng tự do
Ngậm ngùi mây nước mưa sa
Đọc nhiều để chọn một từ thương yêu

Muôn loài sinh hóa hữu cơ
Xin đừng lạc lối ta bà khổ đau
Em đi chẳng ngại ngoái đầu
Nụ cười vội vã gió đùa sầu bi

Càn khôn rung chuyển góc trời
Chập chờn sóng biển chôn vùi đại dương
Giang hồ giữa chốn tha hương
Ngậm ngùi  than thở đoạn trường phôi pha

Hững hờ mây nước sông xưa
Bước chân du mục công hầu làm chi
Em tôi phố cũ xa vời
Phiêu diêu bốn bể góc trời về đâu

Một mình anh chết trong thơ
Vầng trăng cổ độ giấc mơ phai tàn
Một mình ôm mặt khóc than
Muà thu lá rụng hoàng hôn buông rèm!

10.1.2010 Lu Hà











Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét