Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2016

Thơ Tình Chùm 789




Tây Thi Chẳng Có Máy Giặt
cảm hứng với Võ Ngọc Nhi

Vải kia vật vã kêu oai oái
Nước xối vòng quay thật tả tơi
Sủi bọt mấy hồi thơm thảo lắm
Ngọc Nhi phin nõn gọi ai ơi …!

Thi sĩ Lu Hà cũng thảnh thơi
Nửa vòng trái đất mải mê chơi
Thoảng thoảng xạ hương nghe gió thổi
Tâm hồn lồng lộng sóng ra khơi…


Thuyền tình lướt tới căng buồm mộng
Ong bướm dập dìu lạc chốn nao
Hứng cảm trào dâng châu ngọc chảy
Tần ngần dáng liễu ngẩn ngơ đào…

Lụa là canh cửi tơ tằm nhả
Cát bụi bùn nhơ hết sạch rồi
Máy giặt ngày nay hơn đá đập
Tây Thi ẻo lả chẳng xa xôi…

Đoạn trường duyên phận kiếp luân hồi
Nhân thế trầm luân phận nổi trôi
Tiết kiệm thời gian trang phây búc
Đôi lời nhắn nhủ trái tim côi

Yếm thắm môi hồng hoa thục nữ
Ý thơ ngùn ngụt với gió giăng
Kỷ niệm nào bằng trong nhật ký
Thiên hạ xôn xao bởi thiếp chàng…!

*Võ Ngọc Nhi: “Khó Khăn cũng giống như chiếc máy giặt. Nó sẽ quăng ta, vặn ta rồi ném ta lòng vòng. Nhưng rồi ta sẽ Sạch và Sáng Hơn trước đo...“
28.5.2016 Lu Hà



Cảm Hứng Thơ

Hỡi cô áo đỏ kia ơi!
Nữ thần sứ giả nụ cười ban mai
Bướm hoa xào xạc thiên thai
Xôn xao màu nắng nét ngài phỉ phong

Sáng soi có Chúa Quan Phòng
Bâng khuâng tòa ngọc thong dong hải hồ
Trầm ngư cánh nhạn lô nhô
Trời xanh lồng lộng vi lô sóng đào

Phương xa xin gửi lời chào
Nỗi niềm cố quốc nghẹn ngào Việt Nam
Xinh tuơi như ánh trăng rằm
Tấm lòng nhân ái dâu tằm ươm tơ

Bỗng nhiên cảm hứng thành thơ
Dung nhan phúc hậu đôi bờ đại dương
Trần gian vũ trụ vô thường
Nhân tình ấm lạnh hoài vương thu sầu...!

Trải qua bao cuộc bể dâu
Ngẫm xem thế sự mái đầu bạc phơ
Ngắm chòm mây bạc hững hờ
Cỏ cây héo úa lờ mờ sương sa

Ngược xuôi trong cõi ta bà
Trèo non lội suối quan hà dặm băng
Khổ đau nếm trải tuyết hằng
Trán nhăn tư lự đãi đằng mãi thôi...!

26.5.2016 Lu Hà




Cứu Rỗi Linh Hồn
cảm hứng với ca sĩ Lệ Hải

Chúa ưu ái thi nhân ca sĩ
Thương cảnh đời thấm thía tình ca
Tiếng vang bốn bể sơn hà
Thiện nhân cứu rỗi mặn mà lạc cung...

Hồn chan chứa chập chùng sóng vỗ
Ngọc châu tuôn cổ độ trăng soi
Ngẩn ngơ cá nước mặn mòi
Bữa ăn thịnh soạn nghẹn lời núi sông...

Đã lâu lắm bướm hồng hoa nhụy
Chẳng gặp nhau túy lúy men say
Hương đào mĩ tửu cho hay
Nhà hàng nhộn nhịp vui vày kìa ai...?

Mắt biêng biếc nét ngài rạng rỡ
Trái đất tròn dang dở vòng quay
Phụng cầu Tư Mã xưa nay
Ngàn năm rơi lệ đắng cay bồ hòn...

Mưa lã chã lối mòn sỏi đá
Đổi thông reo cành lá xót xa
Liễu xanh cỏ mướt quan hà
Khói sương mờ ảo bao la nỗi niềm...

Vầng trăng nghẹn lưỡi liềm thổn thức
Cố hương ơi! rạo rực hồn mây
Nhìn đàn hạc trắng ngất ngây
Sim mua tim tím canh chầy thở than...!

29.5.2016 Lu Hà




Được Chứ Cô Em…
cảm đối với Ngọc Nga: Yêu Lần Nữa…

Hỡi cô gái xinh tươi lướt mướt
Dáng thiên thần tha thiết thiều quang
Tóc mây óng ả mơ màng
Mùa xuân rực rỡ nắng vàng mảnh mai…

Vâng được chứ mày ngài liễu mác
Đường cong thon xào xạc bướm hoa
Cớ sao khóe hạnh nhạt nhòa
Trong khi oanh yến tấu hòa nhạc ca…

Thôi đừng trách ta bà khổ lụy
Rượu tình xưa túy lúy men say
Ngậm ngùi nuối tiếc đắng cay
Lửa lòng tàn lụi canh chày thở than…

Bao giông tố non ngàn biển rộng
Cảnh phòng không chiếc bóng lắt leo
Ngọn đèn mờ ảo hắt heo
Xiêm y nhàu nát eo xèo hạt mưa…

Canh gà gáy cũng vừa thức dậy
Nỗi chán chường lẩy bẩy chống tay
Tình quân xa cách từ nay
Trần gian quán trọ chuỗi ngày lẻ loi…

Xin làm chiếc gương soi dáng ngọc
Có tôi đây chẳng nhọc nhằn chi
Trúc mai xao xuyến thầm thì
Cung đàn Tư Mã rầm rì suối reo…

Tình thi sĩ chân đèo vẫy gọi
Ngọc Nga ơi tươi rói Lu Hà
Ngàn thu chứng giám Hằng Nga
Hồn thơ lai láng mượt mà giao hoan...!

29.5.2016 Lu Hà




Vẫn Còn Khen
họa thơ Ngọc Liên và Phi Anh: Hương Sắc Sen

Sá chi đứa ở với con sen
Ao đục rủ nhau chúng đánh phèn
Cũ lạ thòm thèm bao kẻ hám
Mới tinh háo hức khối thằng chen
Sân siu mùi vị thân quyền qúy
Chấm mút hương say phận đớn hèn
Ngó bẻ tơ vương dòng nhựa chảy
Bùn lầy nước đọng vẫn còn khen…!

28.5.2016 Lu Hà






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét