Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016

Thơ Tình Chùm 777

 




Một Ngày Tắm Biển
cảm đối thơ Hiền Châu: Cái Nóng Sài Thành

Em đi bỏ dở cuộc say
Anh về vặt đám cỏ may giận hờn
Thủy triều sóng vỗ đòi cơn
Biển xanh mát dịu chập chờn làn da...


Hoàng hôn đợi ánh trăng ngà
Hai hòn bồng đảo thiết tha dịu hiền
Vòng tay ôm trái đào tiên
Nụ hôn quyến rũ lạc miền đảo xa

Bâng khuâng non nước quan hà ?
Túi thơ bầu rượu chiều tà bóng dương
Nghe ai gảy khúc Vương Tường
Hồ xừ xang xế nghê thường thoảng bay

Hải âu bao nỗi đắng cay
Thương con tinh vệ chuỗi ngày dần trôi
Phù dung bèo bọt nổi trôi
Ngậm từng viên đá xa xôi biển sầu...

Em ngồi xõa tóc trải đầu
Anh buồn rười rượi chân cầu ngóng mây
Sương trời lã chã vơi đầy
Chau mày nét ngọc hao gầy nguyệt hoa…!

1.5.2016 Lu Hà




Biết Đến Bao Giờ
cảm đối thơ Lan Quỳnh: Mơ Ngày Về

Nhà anh có giậu cúc tần
Có giàn thiên lý tần ngần nắng mai
Trăng lên thấp thoáng chương đài
Hương ngây mùi phấn nét ngài thoảng bay…

Em đi em đến ai hay
Chập chờn huyền ảo canh chày thiết tha
Em xinh duyên dáng bồng nga
Thương anh cô lẻ mặn mà ái ân

Bóng em mờ nhạt phong vân
Hồn anh đắm đuối bần thần ngẩn ngơ
Ôm cây đàn gảy nhạc thơ
Long lanh ánh mắt bơ vơ sóng tình

Sáng mai trở lại thiên đình
Bao giờ rõ mặt chúng mình kết duyên
Trần gian có bến đào nguyên
Bướm hoa dìu dặt thuyền quyên má hồng

Quỳnh lan nở khắp đồi thông
Hạt sương lã chã  dòng sông đợi chờ
Trăm năm ai nỡ hững hờ
Thư cưu khắc khoải đôi bờ liễu buông…!

2.5.2016 Lu Hà




Duyên Hội Ngộ
cảm đối với Trần Thị Lan: Tình Lỡ

Nửa đêm thổn thức Lan ơi!
Rằng không phải Điệp ở nơi cuối trời
Thấy hình hồi hộp chơi vơi
Ngẫm mình phận mỏng tả tơi cánh chuồn

Ngậm ngùi nhả ngọc châu tuôn
Cung đàn dang dở bồn chồn thơ bay
Hồn mây lạc lối thương thay
Đĩa dầu hao cạn canh chày nỉ non

Sắt cầm kim cải vàng son
Đa tình tự cổ héo hon phiến sầu
Mưa rơi tầm tã chân cầu
Muời hai bến nước mái đầu tuyết sương

Thiên thu bụi đỏ vô thường
Cánh bèo in dấu đài gương thuở nào
Khi xưa níu dải áo bào
Non thần đỉnh giáp quỳnh dao ánh vàng

Lu Hà thảng thốt ngỡ ngàng
Dặm trường thiên lý lang thang nhạt nhòa
Sương sa diễm lệ một tòa
Mong chi bẻ khóa động hoa cửa rào

Bâng khuâng giọt lệ ứa trào
Thiết tha hội hội má đào hồng nhan
Con người sinh ở thế gian
Thanh mai trúc mã vô vàn thúy loan...!

2.5.2016 Lu Hà




Liêu Trai Hồ Điệp
cảm đối thơ với Hiền Châu: Nóng Sài Thành

Chẳng là sương chẳng phải hoa
Nghe như gió thoảng nhạt nhòa áng mây
Nửa đêm em đến vui vầy
Sáng mai từ biệt hao gầy bóng em...

Ngẩn ngơ khép cửa buông rèm
Hoàng hôn chờ đợi nư thèm mùi hương
Liêu trai hồ điệp vấn vương
Sen vàng bảng lảng nõn nường thoảng bay...

Ai ngờ giấc mộng đêm nay
Giọt châu òa vỡ thương thay phiến sầu
Sài thành rặng liễu trâm bầu
Em đi tắm mát Vũng Tầu lẻ loi

Xôn xao cá nước mặn mòi
Vuốt ve ôm ấp chơi vơi sóng tình
Trăng non huyền ảo dáng hình
Ngàn sao lấp lánh hành tinh dạt dào...

Nửa vòng trái đất ly tao
Hồn thơ đắm đuối nghẹn ngào lệ rơi
Dặm trường thiên lý tới nơi
Nụ hôn nóng bóng em ơi ái tình...!

1.5.2016 Lu Hà




Vỡ Mộng Biển Xanh
họa thơ Giang Hoa: Cảnh Mộng

Bến cũ nhạt nhòa cánh đảo chao
Hải âu ngơ ngác mộng khi nào
Rong rêu triền đá san hô tắm
Cồn cát mờ sương cá ước ao
Ngư phủ chau mày nhìn biển cả
Tao nhân cau mặt giọt châu đào
Ngoài khơi thấp thoáng thuyền trăng tỏ
Có biết rằng ai dạ xốn xao…!

2.5.2016 Lu Hà











Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét