Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

Say Mê Và Mù Quáng

Con người ta sinh ra có thứ bậc hẳn hoi. Có người thanh cao quân tử, có kẻ hèn mọn tiểu nhân. Người ta bảo: cha mẹ sinh con trời sinh tính. Cũng cùng một cha mẹ sinh ra mà anh em trong nhà mấy khi đã giống tính nhau. Trong xã hội biển người mênh mông tìm được một người yêu, một người bạn đời hợp với tính nết cuả mình hoặc thông minh nhạy cảm mà hiểu được lòng mình thật khó vô cùng.


Trai tham sắc gái tham tài, điều đó chưa hẳn đúng cần phải có một đìều quan trọng. Đó là có phải duyên tình từ ngàn kiếp mà trời cho gặp nhau không? Người đàn ông muốn yêu người đàn bà đẹp, hiền thục và rất thích mình. Anh ta hy vọng sẽ sinh cho anh ta một đàn con để nòi giống tổ tiên được cường thịnh. Kẻ tiểu nhân cũng ham thích, nhưng chỉ muốn chiếm đoạt để dày vò thể xác thoả mãn dục tính và rất sợ phải sinh con đẻ cái khi cuộc sống chưa ổn định.

Người đàn bà mà trời đã sinh ra là một giống cái, cơ thể dáng vẻ phải đẹp để làm vừa lòng người đàn ông. Nghĩa vụ cuả người đàn bà, của mọi giống cái là sinh con đẻ cái. Cho nên những con cái khôn ngoan nó rất thích những con đực khoẻ mạnh và đáng tin cậy, để làm chỗ dựa và biết bảo vệ nó. Vì chính nó cũng sợ nòi giống của nó bị khánh kiệt và còn phải trống trả lại sự tấn công cuả những con đực khác.

Đối với con người. Phụ nữ chỉ cần người đàn ông,hình thức bên ngoài vưà đủ, không đến nỗi xấu xí quá. Da đen, da đỏ không sao, cái quan trọng là nội lực bên trong. Ngươì đàn ông  phải là ngươì quân tử đa mưu túc kế và lương hảo không và y có chung tình không? Thường ở đời ngưu tầm ngưu mã tầm mã, có loại ngươì mà sự nhạy cảm cao khi họ gặp nhau họ sẽ thích và yêu nhau ngay, họ không đến mức tối dạ phải cần nhiều thời gian để tìm hiểu nhau. Nếu chả may không lấy được nhau họ sẽ nhớ nhau suốt đời. Họ say mê nhau nhưng không mù quáng mà không hiểu nổi người mà mình yêu là ai? Nếu có chẳng may có lỡ đò, hoặc bước sang nhầm thuyền kẻ khác  trong giây phút yếu lòng và trót để mất đi ngươì mà mình yêu thích. Họ sẽ đau khổ xót xa buồn phiền lắm. Thường thường họ sẽ không chịu cam tâm để cho số phận an bài. Họ sẽ tìm mọi cách phá vỡ mọi kỷ cương kiềm tỏa định kiến ràng buộc cuả lễ giáo cổ hủ, họ sẽ tìm cách cứu lại đời mình, khi có cơ hội.
    
Cuộc đời này đúng là vô thường, trời đã cho ta gặp nhau nhưng ta lại để lỡ mất cơ hội. Anh thương em vô cùng vì chúng ta đã nặng lòng vưong vấn với nhau, và em đã lụy tình anh. Có thể anh lại là hình ảnh ngươì đàn ông đầu tiên, khi em đã hiểu đời và đã biết yêu? Anh đã mang đến cho em một nỗi buồn nỗi đau lòng thăm thẳm?.Anh cũng cám ơn em, vì em rất thích anh. Chính vì vậy đến bây giờ anh vẫn còn nhớ và có cảm hứng làm thơ tặng ngưòi mà anh yêu dấu, trân trọng. Anh tin rằng người chồng hiện nay của em cũng có nhiều nét giống anh về tính cách. Anh chúc vợ chồng em và các cháu hạnh phúc.

 Đừng Trách Anh

Đừng trách anh kẻ chẳng giữ lời
Óc xuy tư mắc vướng điều gì
Vẫn trăn trở nỗi niềm thương nhớ
Lòng rắn đi mà thắm với đời

Em lang thang bốn mùa hoa lá
Hồn vẩn vơ mà vẫn chẳng yên
Cứ hát cứ ca cho đời tạnh gío
Nỗi u sầu sói nát tim gan

Hỡi em yêu suốt đời thương nhớ
Ai thánh thiện mà chẳng khổ đau
Ai cả tin mà không tội lỗi
Trở về đi để được yêu chiều

Ngây thơ vô ý gây nên tội
Bản chất con người chẳng dễ thay
Thủ đoạn mưu mô đầy cạm bẫy
Hỡi em yêu chớ có tin ngay

Trở lại đi em, trở lại đi!
Chồng con em vẫn ngóng từng ngày
Đừng làm thế nhé, anh buồn lắm
Em hạnh phúc thì anh mới vui

Đói khổ gì đâu mà nuối tiếc
Cả thời vang vọng của ngày xưa
Trở về đi để mà hồi tưởng
Viết sách cho đời kể chuyện xưa

Trở về đi một chút cho tình
Vì tấm lòng xa nhớ của anh
Em hạnh phúc là anh thích nhất
Như cây khô lá laị đơm cành

   12 .2. 08  Lu Hà
 
   
Lời Thất Hứa

Anh đã hứa trước bàn dân thiên hạ
Là chẳng bao giờ thơ phú với em
Chỉ khoan  sâu vào một nỗi ưu phiền
Đã chôn sống trái tim người lãng tử

Anh đã sợ chính cả lời anh nói
Cả lời thơ tứa máu khoan sâu
Thọc muĩ dao vào một nỗi u sầu
Âm ỉ maĩ tâm hồn người viễn xứ

Anh sẽ biến thành một con rắn độc
Dữ dội điên cuồng cắn hết đau thương
Và đập tan những sủng ái vô thường
Cho thiên hạ quay đầu về sự thật

Hỡi những kẻ điêu ngoa đầy thủ đoạn
Chẳng có gì đâu đừng có mơ màng
Hợm hĩnh hám danh kể lể dài dòng
Cho thiên hạ mua thứ đồ giả dối

Ai mà hiểu những si mê cuồng vọng
Chẳng ái  ân nó sỉ nhục tình yêu
Bao lời thơ giả dối  với yêu chiều
Hỡi hoàng tử nàng thơ ngày tận số

Còn rên rỉ sinh ra từ tiệc rượu
Thiếu mồ hôi hơi thịt chó cay nồng
Anh yêu em khóc lóc với tình thương
Kẻ đói khát đi tìm mùi danh vọng

Anh đã hứa nhưng laị rồi thất hưá
Vẫn yêu em nhắn nhủ với lời thơ
Nhớ thương anh em hãy trở về nhà
Và hát mãi baì tình ca muôn thuở.

  12.2.08 Bút danh Lu Hà

Giải nghĩa: Bài thơ này còn có ý  trách cả Xuân Diệu, không hiểu gì về tình yêu, không đau khổ bi lụy về tình nhưng laị hay kể lể về tình yêu, chỉ vì tiếng khen và danh vọng hão huyền.


.      

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét