Thứ Tư, 11 tháng 5, 2016

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 41





Trích: Giếng Ngọc

Mắt rồng long mạch hiện thiên cơ
Giếng nước ngàn xưa mãi đến giờ
Trai giới lễ tiên dùng giếng Ngọc
Xanh trong không cạn tự khai sơ



Khói sương huyền ảo thật LẠ lùng
Nắng HÈ hơi MÁT giữa KHÔNG trung
Mùa ĐÔNG ấm ÁP đầy SINH khí
Long lanh đáy nước tận CỬU trùng

Hoàng quang Thuận

Một anh chàng đại dốt nát chẳng hiểu quái gì về thơ cũng làm thơ. Bài thơ này mà mặt chúng cứ sưng lưng lên là những áng thi đường thiên thu bất hủ. Thế mới biết cái chủ nghĩa Mác Lê và tư tưởng không có gì của ông Hồ Chí Minh ghê gớm tật. Nó đã đẩy cả một dân tộc xuống hố sâu của sự tăm tối ngu xuẩn. Thơ này chúng cứ rên rỉ ngâm nga lên xuống uốn éo thêm tí đàn xẩm chưa biết chừng nghe mãi cũng bùi bùi đây? Như cái bà già răng đen nào đó là mẹ cô thị Nở cứ tấm tắc khen hoài: Thơ cái nhà ông Thuận này hay quá là hay.

Đếm được 8 lỗi cơ bản đường qui. Mắt rồng long mạch hiện thiên cơ? Thiên cơ là ý trời. Ý trời muốn gì ? Ban ơn cho đức Thánh Nguyễn vì có tâm Phật? Thánh Nguyễn nhìn thấy mắt rồng nên đã bị lộ thiên cơ? Thiên cơ bất khả lậu mà cái mắt rồng này trái với ý trời rồi? Mở đầu đã thấy ú ớ vịt giời thơ với chẳng phú.

Long lanh đáy nước tận cửu trùng thì ghê quá? Nghe nói giếng sâu khoảng 6 mét? Còn cửu trùng thì thăm thẳm. Chả là cố ghép vần nên viết bạy đây.: lùng, trung, trùng. Thơ thế cũng gọi thơ khỉ ơi là khỉ.

Tôi cũng có thơ sau:


Giếng Lành Chữa Bệnh

Thánh đức Nguyễn đào được giếng trong
Long lanh mạch nước chảy tuôn dòng
Đồ xôi cúng Phật lòng chay tịnh
Chữa bệnh cho người chúng nhớ thương

Có tiếng lâu đời nhất Việt Nam
Bốn phương truyền tụng đức tòng tâm
Khắc ghi sử sách lưu thiên cổ
Hồn thiêng giếng ngọc bóng trăng rằm

Muà hè hơi lạnh sương mờ ảo
Ấm áp mùa đông linh khí đầy
Thiện hạ rủ nhau xin nước uống
Xa gần nô được đội ơn Thày

Sư cụ an nhiên ngồi thiền tịnh
Thoang thoảng hương bay thật dịu dàng
Ong bướm nô đùa vờn dưới nắng
Thập phương du khách dạ lâng lậng...!

thơ làm nhân đọc 2 khổ thơ cuả Hoàng quang Thuận: Giếng Ngọc
23.8.20121 Lu Hà


Trích: Hận Tình

Bãi bể nương dâu ôm TÌNH hận
Áo mây trả lại chốn khuê phòng
Ngàn năm ngọc vỡ hoa rơi rụng
Bóng HỒNG mây NƯỚC giữa HOÀNG Long

Oan trái tình xưa còn giếng Ngọc
Phất Kim công chúa của kinh thành
Sương KHÓI thu SẦU ngày ly biệt
Mây tắm ao trời nước TRONG xanh

Hoàng quang Thuận

Đếm được 7 lỗi. Đại thi hào khét tiếng này muốn cách tân thơ đường luật lên cho hiện đại phù hợp với nền kinh tế thị trường theo định hướng XHCN đây? Thảo nào mà thơ ông bốc mùi quá bố ai mà chịu nổi.

Bãi bể nương dâu nào ôm tình hận? Áo mây trả lại chốn khuê phòng? Chỉ được cái viết bậy hóa ra cô công chúa này mặc toàn đồ mỏng kiêu dâm trả lại khuê phòng thì ra cởi truồng rồi? Cái hình tượng ẩn dụ này dùng không đúng chỗ làm cho câu thơ trở nên gượng gạo trơ tráo bỉ ổi.

Ngàn năm ngọc vỡ hoa rơi rụng - Bóng hồng mây nước giữa hoàng long. Hoàng long là sông Hoàng long còn mây nước trộn với bóng hồn là lộn xộn hình ảnh thiếu lôgich. Thơ là phải biết dùng hình ảnh liên kết với nhau thật lôgich hợp lý hài hoà cân đối. Nhưng đây chỉ thấy chữ là chữ lộn xộn nhí nhố.

Oan trái tình xưa còn giếng ngọc - Phất Kim công chuá của kinh thành? Bố khỉ ghép chữ tùy tiện, cái oan trái đó không được người đời đánh giá lên án, coi như chuyện quá khứ là quá khứ hãy nghĩ tới tương lai. Giống như hàng vạn sĩ hàng triệu quan binh lính và nhân dân đừng nhắc tội ác cs nưã cơ như là tuyết rơi ngày hôm qua? Ối giời ơi lại còn nưã: Mây tắm ao trời nước trong xanh. Thật là thơ như nước ốc.

Tôi xin có thơ sau:

Oán Hận Tình Thù

Lá ngọc cành vàng thân công chúa
Hận tình nhảy xuống giếng sâu chìm
Nhật Khánh vô luân hành hạ vợ
Chiêm Thành cao ngạo hỡi nàng Kim

Nam Giới biển khơi nổi sóng cồn
Phất Kim rạch mặt máu tuôn tràn
Nhà Ngô khôi phục làm sao được
Tức tưởi oan khiên một mảnh hồn

Giếng ngọc còn đây sầu vạn cổ
Mây vàng bảng lảng cảnh cô liêu
Thổn thức nỗi lòng người lữ khách
Bóng chiều bàng bạc gió liêu xiêu!

thơ làm nhân đọc 2 khổ thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận
23.8.2012 Lu Hà


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét