Thứ Tư, 11 tháng 5, 2016

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 46




Trích: Chuà Minh Đỉnh

Minh Đỉnh danh lam thờ TIÊN Phật
Đá xanh từng bậc tới tam quan
Núi ĐÁ tầng TẦNG cao CHẤT ngất
Quần tụ linh sơn dãi lụa vàng


Hoàng quang Thuận

4 lỗi cơ bản đường qui, thơ mới cũng chưa được, nên gọi là thơ tự do vô thưởng vô phạt muốn thiên thẹo nhí nhố gì theo cảm tính chủ quan và chẳng ai dám bàn cãi gì về nghệ thuật.
Một bài thơ đọc lên muốn ngáp ngáp vì ruồi cứ vo ve đòi vào thưởng thơ. Minh Đỉnh danh lam thờ Tiên Phật? Minh đỉnh nào thờ tiên mà chỉ thờ Phật thôi. Cái nhà anh Thuận này chỉ được cái nói bậy. Nên nhớ là đạo tu tiên và đạo tu Phật khác nhau.

Đá xanh, rồi núi đá sao mà trong thơ ngổn ngang lắm đá thế như thơ lò rèn tóe lửa cuả anh chàng Trường Chinh và anh chàng Hồ Chí Minh về thơ hòn đá cuội gì đó.
Quần tụ linh sơn dãi luạ vàng? Một bài thơ tối nghĩa, dãi luạ vàng muốn nói áo cà sa các sư rách bơm ra dải dác đây đó khắp linh sơn hay sao? Ông làm thơ như vậy có khác chi ông chửi Phật chứ thơ phú cái con khỉ gì ? Chuyến này ban tuyên huấn và hội nhà văn Việt Nam do ông Thỉnh nào đó làm bầu sâu ( show ) đừng vội mà tưởng tượng tứ thơ thanh cao thiền tịnh duyền diệu vô cùng đỉnh cao của thi hào Việt Nam từ xưa đến nay chưa từng có.

Tôi cũng có thơ sau để góp vui với các bạn thơ văn và các bạn đọc thật sự yêu thơ Việt Nam trong facebook:

Đá Xanh Chùa Minh Đỉnh

Từng bậc đưa ta tới đỉnh trời
Đá xanh sương phủ cảnh chơi vơi
Giai nhân tài tử ai mà chẳng
Mỏi gối chồn chân vẫn tới nơi

Ong bướm xôn xao vườn xuân Phật
Thanh mai trúc mã cũng nôn nao
Du khách dìu nhau lên Minh Đỉnh
Vi vu tùng bách tiếng gọi chào

Ta thấy lòng mình phơi phới thật
Hoa sen thoang thoảng nước cam lồ
A di đà Phật! Quan bồ tát
Xóa bỏ trần căn sẽ tới bờ

thơ làm nhân đọc 4 câu thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Chùa Minh Đỉnh
25.8.2012 Lu Hà



Trích: Sơn Thần

Sơn Thần đền cũ động Hoa Lư
Thung LAU tập TRẬN trắng xoá cờ
Ngàn NĂM non NƯỚC còn VANG vọng
Đế hiệu Thắng Minh đại THIÊN cơ

Tự chủ trời Nam hiệu Thái Bình
Đại Cồ đất Việt sau CHIẾN chinh
An dân định đế vua Đinh lập
Động đá đền xưa vẫn hiển linh

Hoàng quang Thuận

Đếm được 7 lỗi đường qui. Đây là thơ tự do.

Sơn thần đền cũ động Hoa Lư. Thung lau tập trận trắng xóa cờ. Ông chỉ được cái viết bậy. Tổ tiên ta từ thời bà Trưng bà Triệu chuyên xài cờ vàng. Ông tránh chữ cờ vàng để khọi vinh danh miền Nam cộng hoà mà xuyên tạc thành cờ trắng là bóp méo lịch sử.
Ngàn năm non nước còn vang vọng. Đế hiệu Thắng Minh đại thiên cơ? Viết như vậy là tối nghĩa thiên cơ bất khả lậu. Nếu viết sao cho lôgich thì phải Đế hiệu Thánh Minh theo ý trời hay thuận lòng trời. Dùng câu chữ cần khéo léo làm sao cho đúng tư duy biện chứng duy niệm hay duy tâm thần học thì mới đáng gọi là thơ. Chứ còn phép duy vật biện chứng của ông Mác xồm gì đó vất vào sọt rác tuốt, người ta nói là cùng một duộc với chủ nghĩa hiện sinh lang thang với những tư tưởng hoài nghi khô cằn nhảm nhí trong văn học? Thơ phú là nội tâm sâu thẳm của linh hồn hay trạng thái siêu thăng vô thức siêu hình chứ không thể ngô nghê khoe cái dạ dày đầy khoai sắn bo bo như ông Thuận được.

Một bài thơ ngổn ngang lộn xộn không gây ra cảm xúc gì trong lòng người đọc có tâm hồn Việt nhân bản. Còn tâm hồn Việt thoái hóa lai căng theo kiểu ông Hồ nhồi sọ thì nát bét rồi còn gì nữa mà thưởng thúc thơ với chẳng phú. Thôi chờ đầu thái kiếp sau vậy và làm lại từ đầu nhé.

Tôi cũng có thơ sau:


Núi Thần Cao Sơn

Núi đá động sâu hỡi quốc dân
Bốn bề bao bọc sóng mây ngàn
Hoa Lư ta có cao thần trấn
Hiểm trở trùng vây bởi nghĩa nhân

Hiệu Thắng Minh Hoàng Đinh đại đế
Dựng nền tự chủ nước non nhà
Ngẩng mặt lên cao dân Đại Việt
Lâu đài thành quách mộng hồn xưa

Lối mòn đường cũ rừng lau rậm
Thấp thoáng trong mưa tiếng thét gào
Sĩ khí quân hăng như hổ báo
Vua Đinh tráng lệ áo long bào

Thơ làm nhân đọc 2 khổ thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận : Sơn Thần
25.8.2012 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét