Thứ Tư, 4 tháng 5, 2016

Thơ Tình Chùm 684


Đôi Bờ Đại Dương
thơ an ủi nữ sĩ Hiền Châu

Tiếc rằng trời chẳng cho nhau
Nửa vòng trái đất nhuốm màu quan san
Tìm đâu tri kỷ hồng nhan
Hồn thơ xao xuyến dặm ngàn biển khơi...

Thu tàn lượm đóa hoa rơi

Gió đông hun hút chơi vơi gói sầu
Giọt ngâu lã chã nát nhầu
Hàng cau khóm chuối vườn trầu tả tơi

Liễu hờn lá thắm lẻ loi
Gót sen lảo đảo cảnh đời đơn côi
Nhớ thương ai biết đền bồi
Trăng soi đầu ngõ mây trôi lững lờ

Trách chi Nguyệt Lão xe tơ
Chàng đây thiếp đó đôi bờ đại dương
Sài Thành mưa nắng thất thường
Tràng Tiền mấy nhịp soi gương nguyệt mờ...

Tăm sôi cá lội hững hờ
Cánh bèo lay động bơ vơ xuôi dòng
Giọt sương thấm áo chạnh lòng
Ngàn sao tinh tú sầu đong vơi đầy!

25.10.2015 Lu Hà




Mặn Mà Giai Nhân
viết tặng nữ sĩ Triệu Khánh Dư

Xót xa bụi đỏ trần gian
Trăm nghìn vạn mớ khôn ngoan dữ lành
Biết ai trung thực chân thành
Trước sau như một ngọn ngành thẳng băng?

Hào hoa gỉa tạo dịu dàng
Đỏ lòng xanh vỏ bẽ bàng tiểu nhân
Nôn nao boa bướm bần thần
Trái tim đa cảm tần ngần suối thơ

Xôn xao oanh yến bên bờ
Trăng lên tơ liễu đợi chờ mảnh mai
Hồng nhan tri kỷ mấy ai?
Câu thần chữ nối giao đài thiết tha

Kìa ai như thể Lu Hà?
Trán nhăn tư lự mặn mà giai nhân
Nghìn năm vương bóng tùng quân
Đĩa dầu hao cạn xa gần nhớ thương!

Biết rằng kiếp phận vô thường
Phù du bèo bọt tha phương xứ người
Nửa vòng trái đất chơi vơi
Trông mây ngắm nhạn lệ rơi hai hàng!

25.10.2015 Lu Hà



Cô Gái Ôm Dừa

Thuơng em ôm chín qủa dừa
Xót xa một qủa dư thừa hay sao?
Cô đơn thổn thức nghẹn ngào
Số mười cam phận phấn đào mênh mang?

Chiều hôm thôn nữ mịn màng
Thôi đành ngồi vậy dịu dàng bướm ong
Đứng lên sợ cái lưng còng
Anh nào trai tráng em mong đợi chờ

Đất cằn sỏi đá nên thơ
Dừa xanh bát ngát mộng mơ bến tình
Mắt huyền nở nụ cười xinh
Chập chờn cành liễu rung rinh khói mờ

Có người lữ khách bơ vơ
Thấy em dạm hỏi ngẩn ngơ miệt vườn
Mẹ cha toan tính thiệt hơn
Ruộng sâu trâu nái tủi hờn người đi

Cái oanh nức nở thầm thì
Duyên tình ngang trái rầm rì hàng thông
Bao giờ em sẽ lấy chồng
Thuyền anh lỡ bến má hồng qua sông!

26.10.2015 Lu Hà




Nỗi Niềm Cô Phụ
thơ đối đáp với Hiền Châu: Đã Lượm Thu Tàn

Thu tàn lượm áo màu tê tái
Bướm ong rầu rĩ cái tình xa
Hoa kia buồn bã đông tà
Mây đen chiều phủ gương nga khói mờ...

Người cô phụ hững hờ trải tóc
Trận bão giông trời khóc tuôn mưa
Mái hiên thút thít gió đưa
Phòng loan gía lạnh sớm trưa tủi hờn

Bờ cát trắng chập chờn mộng tưởng
Nợ sắt cầm ảo vọng trùng dương
Thuyền yêu mất lái thê lương
Trái tim lạc lối bốn phương thảm sầu

Vầng trăng bạc dãi dầu chiếc bóng
Mảnh lưỡi liềm xao động hoài vương
Mơ tròn sao lại long đong
Châu sa lã chã theo dòng sông Tương

Cung đàn hạc Vương Tường thuở trước
Xé lụa đào thổn thức đề thơ
Ngàn sau nào có ai ngờ
Bên song cửa sổ đợi chờ tao nhân!

25.10.2015 Lu Hà




Nỗi Lòng Hà Châu
viết tặng nữ sĩ Hiền Châu

Hiền Châu là mạch nước nguồn
Cho dòng cảm hứng trào tuôn mãi hoài
Gặp nhau trong cõi trần ai
Hữu duyên thiên lý canh dài huyền mơ

Điệp hồ tìm bến say thơ
Đào nguyên chan chứa đôi bờ liễu buông
Cung đàn thánh thót thiên bồng
Chư tiên sửng sốt má hồng Hằng Nga

Nửa đêm dưới ánh trăng ngà
Đôi hồn ướt cánh gốc đa cành buồn
Câu thần chữ nối bồn chồn
Cửa lòng rộng mở biển cồn sóng dâng

Bồng bềnh thuyền ái lâng lâng
Ngàn sao lấp lánh mấy tầng không gian
Trông theo cánh hạc mây ngàn
Lu Hà cảm khái nồng nàn bướm hoa

Thiên nhiên sừng sững một tòa
Bóng cô thục nữ nhạt nhòa gót sen
Trái tim hồi hộp bao phen
Nhặt từng chiếc lá nhóm nhen lửa hồng...!

26.10.2015 Lu Hà



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét