Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

Lu Hà Và Thế Lữ Chùm 1




Tiếng Sáo Theo Mây

Tiếng dịch thổi nghe mà réo rắt
Lơ lửng cao tha thiết đâu đây
Cớ sao thổn thức vơi đầy
Lưng trời ngăn ngắt mây bay chập chờn


Điệu trầm bổng nỉ non van lạy
Gió heo may ngai ngái hồ thu
Sương hồng thoa nhẹ bông lau
Lá rơi sóng biếc chân cầu bóng ai

Dáng thơ thẩn ngày dài sợ mất
Sắc đẹp rồi lất phất tả tơi
Hoàng hôn lay lắt buông lơi
Hồn theo tiếng sáo xa xôi chân trời...

Lòng man mát bồi hồi tình ái
Tấm khăn hồng đẫm lệ phôi phai
Má đào duyên nợ trần ai
Xót xa ân hận tuyền đài còn vương

Cũng có lúc như dòng suối chảy
Nước trong xanh thủ thỉ nguồn cơn
Uớc mơ trọn vẹn chồng con
Long lanh ánh mắt môi son má hồng

Ta lững thững trên đường sỏi đá
Nghe bước chân lạo xạo hoang vu
Lòng ta trống trải mịt mù
Sơn khê dặm nẻo phù du thế trần...!

cảm tác theo bài thơ tự do cuả Thế Lữ: Tiếng Trúc Tuyệt Vời

27.7.2012 Lu Hà





Đôi Ngả Dặm Trường

Truyện "đoạt tuyệt" nhân tình thế thái
Đường nhân duyên ân ái thế thôi
Đoạn trường rẽ ngả đôi nơi
Quyết không sum họp chia phôi cuộc đời

Non nước đó bồi hồi phiêu lãng
Điệu chinh phu cay đắng xót xa
Trời xanh phơi phới la đà
Tiễn anh khuất nẻo bóng tà tà dương

Quên nuối tiếc yêu thương nguội lạnh
Anh vui say lạ cảnh đường xa
Bình sinh dầu dãi nắng mưa
Quản chi cát bụi ta bà khổ đau

Đừng lưu luyến tình đâu còn nưã
Ngắm bóng mây lạnh gió heo may
Dừng chân trên bến sông này
Chạnh lòng nhớ lại phút giây thuở nào...

Xin anh cứ mơ hồ tình bạn
Giam hãm mình ân hận não nề
Hằng trông đếm bước ê chề
Đôi câu khảng khái dầm dề tiễn đưa...

Lòng em vẫn ngậm sầu thổn thức
Nỗi buồn đau tan tác bi ai
Lặng mình dưới gốc cây mai
Vin cành sương đọng tuôn hoài châu sa

Nâng tà áo cánh hoa lả tả
Dưới chân em từng đoá xác xơ
Nhìn nhau bình thản thờ ơ
Biệt ly tủi hận hững hờ thế sao?

Trời ảm đạm bơ phờ ngơ ngác
Bảo rằng hoa thương khóc hộ người
Trái tim tan nát rã rời
Còn đâu đủ sức cho đời thêm đau

Theo tiếng gọi sơn hà nguy biến
Đấng trượng phu dày dạn tuyết sương
Tơi bời gió lộng bốn phương
Hồn mơ tới bạn quê hương lạnh lòng...

Gác tình cũ chẳng hòng trông đợi
Khói yêu đương le lói vẫn còn
Vấn vương biển động sóng cồn
Hôm nay tạm nghỉ bồn chồn nôn nao

Tiếng pháo nổ xôn xao thiên hạ
Rũ phong trần gác trọ xuân sang
Hồn sầu tê tái bẽ bàng
Tiếng cười rộn rã xóm làng yên vui

Lòng chạnh nhớ ngậm ngùi năm ấy
Cùng ngắm mai khơi dậy tình yêu
Nhụy hoa đắm đuối tiểu kiều
Thướt tha oanh yến sớm chiều nỉ non

Mắt đẫm lệ hao mòn cách biệt
Phút giây chừng mỏi gót phiêu lưu...
Nhớ người cô quạnh đìu hiu
Hay say mùi súng dập dìu công danh?

Đường vất vả rừng xanh núi đỏ
Hãy dừng chân chan chưá hạt sương
Tưởng về thân xóm quê hương
Bóng người con gái lưng ong  não nùng....

Đón xuân mới tơ chùng phím lạc
Cung đàn xưa than khóc cho ai
Côn trùng rên rỉ canh dài
Tưởng rằng đoạt tuyệt tuyền đài còn vương...!

Cảm tác từ thơ Thế Lữ " Giây Phút Chạnh Lòng " dưạ theo tác phẩm Đoạn Tuyệt.
7.7.2012 Lu Hà




Bồng Lai Tiên Cảnh
tặng hương hồn nhà thơ Thế Lữ

Hôm qua hồn lạc sông trăng
Gặp ông Thế Lữ hai hàng lệ rơi
Khóc than oán trách trần ai
Cõi người sinh sự dập vùi đau thương

Mủi lòng tôi cũng thưa rằng:
Bác ơi!Thuở ấy cam lòng chiụ sao?
Duyên thơ lụy sóng ba đào
Tình yêu giai cấp mịt mờ sông trăng

Bác ơi! Chín đợi mười mong
Lạc Hồ tiên nữ hồn thiêng ưu phiền
Phau phau làn nước lá sen
Đôi bờ giun dế hờn ghen dỗi lòng

Hoài Thanh đứng chắn giưã giòng
Thuyền thơ tan nát thuồng luồng nổi lên
Ba bề bốn phiá mây đen
Hàng lau yếu viá bon chen dật dờ

Ầm ầm chiêng trống reo hò
Săn chàng thi sĩ vẩn vơ ven bờ
Phê bình đấu tố dương cờ
Buá liềm lưõi hái ta bà đảo điên

Cái loa cắn nát con tim
Tiên Nga hốt hoảng im lìm khổ đau
Mây đen muốn phủ điạ cầu
Hãi hùng mưa gió độc từ phương xa

Nga Sô trí tuệ âm u
Việt Nam xơ xác hồn thơ sói mòn
Bác ơi! Cuộc thế xoay vần
Thái lai bĩ cực hoa tàn lại tươi

Hôm qua cháu viết một bài
Thái chân Ngọc Nữ bồng lai lại về…

20 tháng 4 năm 2009 Lu Hà

Chú thích : Tuy rằng Thế Lữ nghe nói sau năm 1954 có a dua cùng cánh với Tố Hữu, Hoài Thanh, Xuân Diệu, Chế Lan Viên chống lại nhân văn giai phẩm nhưng những bài thơ ông viết về thần tiên trước năm 1945.Tôi cũng rất ngưỡng mộ mà nhớ tới ông.




Hổ Mộng Rừng Xanh

Là chuá tể sơn lâm một thuở
Lỡ sa cơ đau khổ nằm đây
Gặm hờn một khối chua cay
Lũ người ngạo mạn đoạ đầy thân ta

Giương mắt bé trêu ngươi chọc tức
Căm giận này tủi nhục oai linh
Ngày xưa khỉ độc tinh tinh
Muôn loài cầm thú rạp mình sợ ta

Thân tù hãm ma tà hạ cấp
Ngang hàng bầy trán thấp dở hơi
Vợ chồng nhà gấu than ôi!
Suốt ngày vật lộn tả tơi góc chuồng

Thương thằng bạn trần truồng loã thể
Sà lim bên sư tử cũng hèn
Gà vịt ngan ngỗng bon chen
Xun xoe nịnh bợ bõ bèn gì đâu...

Ta mộng tưởng hang sâu vực thẳm
Thuở tung hoành ghê gớm xa xưa
Oai phong hống hách dư thưà
Kinh hoàng thiên hạ gió mưa hãi hùng

Ta gầm thét trập trùng dữ dội
Từ trong hang bóng tối mắt thần
Hươu nai nát bét dưới chân
Không gian tởm lợm điêu tàn hoang xơ

Ta hãnh diện bên bờ suối vắng
Đang say mồi rình uống ánh trăng
Mà nay thân phận bẽ bàng
Giang sơn đổ nát dở dang não nùng

Thế là hết tưng bừng náo động
Tiếng chim ca vang vọng oai hùng
Còn đâu mường mán trong rừng
Đời ta khô héo chết từng đêm thâu

Ta ôm hận thâm thù thế tục
Ghét loài người ác độc gian manh
Hương thơm ngào ngạt trúc cành
Cỏ hoa cắt xén nhân tình dối gian

Vài vũng nước toèn hoen giả suối
Gốc cây khô thần bí gì đâu?
Học đòi bắt chước hoang vu
Ngàn năm cao cả âm u núi rừng

Hỡi tổ quốc non sông hùng vĩ
Cuả ta đâu ngự trị hùm thiêng
Một thời oanh liệt ngả nghiêng
Tự do độc lập trống chiềng điêu ngoa

Ngày tận số đời ta ngao ngán
Hổ nhớ rừng số phận oan khiên
Hồn ơi! Giấc mộng triền miên
Rừng sâu núi đỏ thiên nhiên u hoài!

cảm tác thơ Thế Lữ: Hổ Nhớ Rừng
22.10.2012 Lu Hà




Sầu Ca Chuá Sơn Lâm
cảm tác thơ Thế Lữ: Nhớ Rừng

Mang một khối hờn căm vào cũi
Chuá sơn lâm lầm lũi thở than
Gầm gừ cám cảnh chiều tàn
Phong sương kiêu bạc tháng dần ngày qua

Con mãnh hổ vào ra tủi hận
Khinh lũ người ngạo mạn ngẩn ngơ
Nhọc nhằn nhục nhã thân cô
Sa cơ phải chịu lao tù khổ đau

Chúng háo hức gần xa tấp nập
Đua chen nhau tới tấp đến xem
Bớm ong bay lượn quanh thềm
Bạn bè lơ láo từng đêm khóc thầm

Vợ chồng gấu xì xầm rên rỉ
Suốt cả ngày tăm tối dở hơi
Chuồng bên cặp báo xa xôi
Trầm tư đôi mắt một thời oai phong

 Buồn nuối tiếc mênh mông rừng thẳm
Xót phận mình ảm đạm hôm nay
Bao nhiêu trằn trọc đắng cay
Tấm thân nô lệ đoạ đầy tháng năm

Tiếng gió thét thăng trầm dâu bể
Hỡi quê hương nỗi nhớ xa xưa
Tung hoành giưã chốn rừng già
Kiêu căng hống hách còn đâu hết rồi

Nghe khúc nhạc một thời dữ dội
Đoàn hùm beo khí thế đang hăng
Vai u cuồn cuộn nhịp nhàng
Cỏ gai lá sắc bẽ bàng hoàng hôn

Trong bóng tối chập chờn khí sắc
Đôi mắt ta sáng quắc ngọn đèn
Muôn loài khiếp sợ lo phiền
Say mồi lãnh chuá triền miên tháng ngày

Chốn hoang dã cáo cầy mấy đưá
Thần phục ta khiếp viá kinh hồn
Mê man từng miếng thịt ngon
Thỏ dê mềm mại đàn con lụi dần

Uống ánh trăng oai thần sơn chuá
Tiếng chim ca giấc ngủ tưng bừng
Vươn vai máu chảy ngập rừng
Nay đâu còn nưã oai hùng tiêu tan

Thời oanh liệt ngút ngàn thù hận
Ôm niềm đau khổ tận cam lai
Canh khuya rền rĩ mãi hoài
Cháu con hậm hực tương lai phũ phàng

Ta ghét cảnh sưả sang giả dối
Mấy gốc cây cỏ dại tầm thường
Nước đen suối chẳng thông giòng
Những mô đất thấp lòng thòng điêu ngoa

Chúng bắt chước hoang vu ẩn dã
Cảnh oai linh hùng cứ nước non
Hùm thiêng một thuở vàng son
Mà nay thân phận tôi con ươn hèn

Ta ngao ngán đồng tiền nhơ bẩn
Giấc mộng vàng tan biến mất rồi
Rừng xanh kiêu hãnh ta ơi
Tự do vùng vẫy là nơi thiên đàng.

4.6.2012 Lu Hà




Lỡ Trót Yêu Tiên
tặng nhà thơ Thế Lữ

 Thiên Thai chuyện ở bao đời
Xót xaThế Lữ một thời thở than
Bâng khuâng ngán cảnh phong trần
Thuyền tình bể ái nhân văn bạc đầu

Bồng Lai tức cảnh Lạc Hồ
Mà sao đảng vẫn chôn mồ thi nhân
Hồn thơ phách lạc siêu thần
Tâm tình Lạc Việt chưá chan thái hoà

Nhớ xưa Từ Thức xem hoa
Hai chàng Lưu Nguyễn lạc vào động Tiên
Ước mơ thánh thiện siêu nhiên
Tình yêu thế tục triền miên sa đà

Luân hồi sáu nẻo ta bà
Phù du ngắn ngủi lệ trào chúng sinh
Đầm đià lá liễu tàn canh
Vành trăng chén ngọc khóc cành phù dung

Yến oanh thỏ thẻ bên đường
Trái tim rạo rực duyên nồng thắm tươi
Làm thơ ngây ngất cho đời
Mà sao đảng nỡ dập vùi tình yêu ?

Bóng đen ác điểu tiêu điều
Tình yêu giai cấp cú diều tả tơi
Yêu anh chẳng trọn cuộc đời
Thương em chưa vẹn bồi hồi bên nhau...

Bồng Lai Bột Hải mù xa
Vần thơ tranh đấu xoá nhoà thủy cung
Sặc mùi khói súng tàn hương
Than ôi! Thế kỷ văn chương lăng loàn

Thương ông chót lỡ siêu nhân
Phê bình quan điểm bầy đàn bon chen
Làm thơ xin phép chính quyền
Viết văn cũng vậy nhỏ nhen tinh thần

Mẹ cha chú bác bần hàn
Vợ chồng con cái lià tan xa vời
Tình yêu hiện thực trói đời
Yêu bầy đảng bác yêu người vu vơ...?

21.4. 2009 Lu Hà





Trót  Lỡ Yêu Tiên


Trầm tư ngẫm truyện bao đời
Xót cho Thế Lữ một thời yêu Tiên
Bâng khuâng ngán cảnh triền miên
Nhân tình thế thái thuyền quyền mịt mờ

Bồng Lai tức cảnh Lạc Hồ
Mà sao Đảng vẫn chôn mồ thi nhân
Hồn thơ phách lạc siêu thần
Tâm tình Lạc Việt chưá chan thái hoà

Nhớ xưa Từ Thức xem hoa
Hai chàng Lưu Nguyễn lạc vào động Tiên
Ước mơ thánh thiện siêu nhiên
Tình yêu thế tục lụy phiền phôi pha

Luân hồi trong cõi ta bà
Phù du ngắn ngủi sa đà tử sinh
Đầm đià lá liễu trúc xinh
Vành trăng chén ngọc khúc tình thùy dương

Yến oanh thỏ thẻ bên đường
Trúc mai tha thiết mang lòng thắm tươi
Làm thơ ngây ngất cho đời
Mà sao đảng nỡ xé rời tim ta ?

Đời người nghiã lý gì đâu
Tình yêu giai cấp nhịp cầu lưá đôi
Yêu anh chẳng giữ trọn lời
Thương em mà chẳng suốt đời bên nhau...

Bồng Lai Bột Hải mù xa
Vần thơ tranh đấu xoá nhoà thủy chung
Sặc mùi khói súng tàn hương
Than ôi! Thế kỷ văn chương dãi dầm

Côn trùng rên rỉ âm thầm
Phê bình quan điểm hiếp dâm tinh thần
Ngán sao Thế Lữ viết văn
Làm thơ cũng vậy muôn vàn khó khăn

Mẹ cha lăng mạ tủi thân
Vợ chồng con cái bần hàn tả tơi
Tình yêu chủ nghiã đười ươi
Yêu Đảng yêu Bác yêu người trong hang...?

21. 4. 2009 Lu Hà





Ngày Mai Ly Biệt

Mắt sầu ươn ướt em buồn
Nhìn thôi chẳng nói nguồn cơn tủi hờn
Trong lòng biển động sóng cồn
Ngày may ly biệt linh hồn bơ vơ...

Thuyền tình trôi lạc bến nào
Đâu còn anh nưã đôi bờ trùng dương
Yêu nhau hết cả muà đông
Hè sang cánh phượng bên đường yến oanh...

Em ngồi song cưả thôi đành
Hàng hiên lã chã thương cành phù dung
Anh theo lớp sóng trập trùng
Làm chim ô thước bập bùng lưả thiêu...

Cầu Kiều ước mộng phiêu diêu
Hồn anh mây gió cánh diều bốn phương
Còn em ở lại quê hương
Nằm trong nhung luạ thê lương nghẹn sầu...

Tình em tuyết trắng giang đầu
Ngàn thu tuyệt nét dãi dầu phôi pha
Để cho anh phải sa đà
Cô đơn tuyệt vọng  Ngân Hà xa xôi...

Ngày mai cách biệt xa rời
Anh nơi góc biển chân trời cuối mây
Buồn trong rượu ngọt mà cay
Em cười ngặt nghẽo heo may gió luà...

Van em thôi hết bông đuà
Mùi hương say đắm cuối muà đông tan
Má em ửng đỏ nồng nàn
Tim anh thắt lại muôn vàn khổ đau...!

cảm tác khi đọc thơ Thế Lữ: Một Muà Đông
1.1.2013 Lu Hà










Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét