Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

Thơ Tình Chùm 217




Hoa Xuân Nở
tặng Thi Nguyên nhân ngày sinh nhật

Hoa xuân nở chuỗi ngày nhung nhớ
Đoá phù dung cổ độ trăng soi
Nỗi buồn pháo tép xì hơi
Khi vui rạng rỡ rụng rơi phấn đào


Ngày sinh nhật bướm chào ong hỏi
Vần thơ bay le lói màu thu
Kià ai lững thững bên cầu
Ngâm nga xướng vịnh đậm đà thiết tha

Hoài mộng tưởng mịt mù khói toả
Hỏi người đời thớ lợ thế sao?
Mấy ai cảm xúc dạt dào
Cội nguồn chân lý nhẹn ngào mưa rơi!

Cõi trần thế tả tơi có biết
Ngấn lệ rơi thảm thiết người ơi!
Dặm trường biển cả chơi vơi
Thuyền nan chao đảo biết nơi nào tìm...

Trời biển rộng chân chim hải đảo
Cánh buồm nâu trăng gió mây ngàn
Gặp nhau thổn thức đôi lần
Phong tình cổ lụy dương trần vấn vương

Bạn bè chúc trùng dương lồng lộng
Bọt bèo trôi bảng lảng mây bay
Trải qua đôi chút đắng cay
Bình an hạnh phúc vơi đầy nỉ non

Ăn bánh ngọt bồn chồn tâm dạ
Ngoài ba mươi đã đủ xuân thì
Phong tư thoang thoảng hương nhài
Nếp nhà quen thói chương đài phỉ phong.

17.3.2012 Lu Hà



Thi Nguyên Và Lu Hà 13
nhân ngày sinh nhật cuả Thi Nguyên 17.3

Cảm ơn thi sỹ Lu Hà...
sẻ chia tâm sự thật là hay ghê...
Muội nay công việc bộn bề...
Nhưng rồi nhớ bạn lại về bên thơ...

Nhiều khi nổi hứng bất ngờ...
Vài ba dòng chữ chơ vơ nghiã tình...
Quý bạn nào nỡ làm thinh...
Vào ra Facebook...cho mình nhớ quên...

Thi Nguyên


Nhớ quên quên nhớ chau dồi
Tâm tư trí tưởng bồi hồi nàng xuân
Muà đông lạnh lẽo qua dần
Nắng hồng ửng đỏ đôi vần ca ngâm

Mong rằng ngài đẻ trứng tằm
Nhả tơ làm tổ tháng năm luạ là
Thướt tha yểu điệu sơn hà
Trăng thanh vằng vặc Hằng Nga hẹn hò...

Lu Hà


Dạ này sương tuyết trắng trong..
Thơ ca mấy bận cho lòng tơ vương...
Biết đời người thật vô thường...
Phù du danh lợi vấn vương nghiã tình..

Hoa trôi bèo dạt thất kinh..
Tháng ngày thêm tuổi cho mình già nua...
Huynh ơi trong một cuộc đua...
Muội đây cũng dự hơn thua cuộc đời..

Bao giờ lòng mới thảnh thơi...
Lúc về với đất, ngắm trời khói sương...
Đã mang một kiếp hải đường...
Cánh hoa nắng gió có thương thân mình...

Thi Nguyên


Trái tim chỉ có một mình
Nưả kia thiếu dáng bóng hình em yêu
Hoàng hôn thầm lặng nắng chiều

Nưả đêm trỗi dậy khăn điều thắt lưng
Ole đủng đỉnh lên giường
Mặc người thiên hạ mơ màng vợ ta...

Lu Hà


Ole chàng rất thật thà...
Một lòng chung thủy ao ta được rồi...
Mặc ai ngụp lặn chơi vơi...

Giữa giòng tình ái tỏ lời bướm ong...
Ole chỉ có thầm mong...
Vợ mình tóc bạc, răng lòng cùng mình...

Thi Nguyên


Huynh đây mong muốn chân thành
Vợ chồng nhà muội thắm cành phù dung
Dò la thiên hạ lắm khùng
Săn tìm mâu thuẫn bập bùng lưả hơi

Trải qua thế sự trong đời
Bon chen kèn cưạ trò chơi dập rình
Lắm khi nghĩ cũng bực mình
Thôi thì mặc kệ nghiã tình bền lâu

Lu Hà


Cảm ơn huynh chút lòng thành...
Bao năm muội vẫn chưa đành phụ ai...
Tình yêu mãi chẳng nhạt phai...
Lòng này đã nguyện miệt mài yêu thương...

Thi Nguyên


Huynh đây cảm ngộ vô lường
Biết tình cuả muội yêu thương dạt dào
Đáng danh thục nữ má đào

Gieo cầu đúng chỗ làm dâu đúng nhà
Bởi vì huyết mẹ tinh cha
Di truyền nòi giống mặn mà tổ tiên

Lu Hà


Dạ trong số kiếp thuyền quyên...
Khơi trong gạn đục, lòng chuyên sưả mình...
Sống đời tránh tiếng chê, khinh...

Vẫn là gái Việt thắm tình quê hương...
Tóc đen, rõ nét hải đường...
Lòng trung, hiếu, nghiã, dạ thường khắc nghi...

Thi Nguyên


Một hai trung hiếu nhất nhì
Bà Trưng bà Triệu kém gì ai đâu
Ngán sao vương bá công hầu
Nàng Ban ả Tạ mái đầu xuân xanh

Dẫu cho trăm vạn hùng binh
Nụ cười Bao Tự tan tành khói sương
Thi Nguyên vẹn trọn đôi đường
Kính cha thương mẹ vợ chồng thủy chung

Lu Hà


Dạ muội chỉ nói lung tung...
Đức, tài kém cỏi, anh hùng dám so...
Phận hèn sớm tối co ro...
Tằm nằm trong kén biết lo lắng gì...

Muốn bay chấp cánh ngại khi...
Trở trời gió cuốn dập vùi cánh hoa...
Còn không...núp mãi trong nhà...
Thì thương số kiếp chẳng qua bất tài...

Thi Nguyên


Muội đâu cam chịu kém tài
Văn chương thế sự trần ai ngọn ngành
Thêm mùi đàn hạc cầm canh
Ve sầu lột xác trưởng thành bay cao

Nữ nhi thủ phận cánh đào
Gặp cơn gió lốc nghẹn ngào biển khơi
Can trường đuà rỡn sóng đời
Tâm hồn vời vợi hoa khôi điểm hồng

Lu Hà



Hết Rồi Thơ Điên
chuyển thể thơ Jackie Lương: Không Còn Nưã

Lâu rồi chẳng có thơ điên
Đau thương sầu muộn triền miên tháng ngày
Tình đời oan trái đắng cay
Còn đâu vương vấn vơi đầy nỉ non

Hết rồi giọt lệ trào tuôn
Lênh đênh biển cả nguồn cơn tủi hờn
Có anh yêu dấu bồn chồn
Nhẹ nhàng âu yếm tâm hồn men say

Thơ em đã hết đoạ đầ
Năm canh trằn trọc trần ai mịt mờ
Thuyền em ván đóng neo bờ
Xanh lam khói toả má đào lâng lâng

Nết na duyên dáng họ hàng
Oan khiên uẩn ức nhẹ nhàng lướt qua
Nồng nàn đắm đuối thiết tha
Tình anh cháy bỏng mặn mà xiết bao.

Thơ em lả lướt vào mơ
Cho anh tận hưởng ngọt ngào thâu canh
Hoàng hồn rèm phủ buông mành
Dập dìu ân ái chúng mình với nhau...

17.3.2012 Lu Hà



Dải Ngân Hà
hoạ thơ Hồ Xuân Hương: Đánh Đu

Tạo hoá ngân hà đã khéo trồng
Ngàn thu một dải ngẩng đầu trông
Dăm con vịt lội buồn xao xuyến
Vài chú cò bay tủi cõi lòng
Thiếp khóc chàng đi từ buổi ấy
Mẹ già gió cuốn lướt qua song
Năm canh vằng vặc vầng trăng tỏ
Chiến mã sa trường có nhớ không...?

18.3.2012 Lu Hà






Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét