Thứ Ba, 24 tháng 11, 2015

Lu Hà Và Nàng T.T. Kh Hay Chàng Thâm Tâm ?

 



Đan Áo Dở Dang
hoạ thơ T.T.Kh

Em đi tìm lại bến yêu
Sầu vương bi lụy mang nhiều khổ thương
Giang đầu ngào ngạt mùi hương
Trái tim theo cánh chim sương bão bùng


Mịt mùng chẳng thấy hừng đông
Xót xa cho kẻ lấy chồng mù tăm
Mấy muà đông lạnh băng tâm
Áo len đan giở trái tim chất chồng

Lồng son buộc sợi tơ hồng
Con chim bé nhỏ theo dòng tương tư
Bốn muà nhạt nhẽo bơ vơ
Tiêu sơ tàu lá bơ phờ khóc than

Rối lòng gỡ chỉ áo đan
Đan đi đan lại tấm thân phũ phàng
Vàng anh ủ rũ não nùng
Làm sao thoát khỏi lồng vàng khổ đau

Ngoài kia mưa nắng lao xao
Còn chi mong đợi muà hoa nắng vàng
Thương con chim nhỏ trong lồng
Như người nhân thế lạc vòng trần căn

Tình thù duyên trái oán hờn
Bao đời lễ giáo giam thân má hồng
Tháng năm tóc uá héo lòng
Miả mai cho kẻ cùng đường như tôi

Đời em khổ lắm chị ơi!
Đêm giông mà nghĩ ngày mai ngậm ngùi
Ngoài trời tầm tã mưa rơi
Vùi chôn sầu tủi đầy vơi tuôn trào

Áo len dang dở nghẹn ngào
Đêm đông gió bão bao giờ thì tan
Xứ sở lạ, tháng năm tàn
Tìm đâu thấy bến muôn vàn yêu thương !

16.2.2010 Lu Hà



Khổ Lụy Tình Em
hoạ bài thơ Thứ Nhất cuả T.T.Kh

Buổi ấy thơ bay tà áo trắng
Nữ sinh trinh bạch một mùi hương
Bỗng đâu gió chướng từ xa lạ
Thổi tắt lòng em  nỗi xót thương

Tôi có ngờ đâu cuộc biển dâu
Trùng dương sóng dữ một đời hoa
Hàng phong ủ rũ thuyền thăm ván
Bãi biển người  đi cách biệt xa…

Thui thủi đèn khuya một bóng hình
Tôi thương lá rụng dưới vòm xanh
Trăng sao buồn bã vương tà áo
Ánh sáng xa xăm khóc phận mình.

Pháo cưới kiệu hoa đã đến nhà
Để rồi tôi vẫn phải đi theo
Ngại ngùng mưa nắng thương buồn nhớ
Phòng lạnh trời ơi, gió bốn muà…

Từ đó trở đi rũ cánh rèm
Hương hoa hò hẹn bóng trăng yên
Còn đâu bóng dáng bên vườn vắng
Nhặt cánh cánh TiGon chạnh nỗi niềm

Đã mấy thu rồi tưởng lãng quên
Bỗng đâu gió thổi cánh hoa quen
Bâng khuâng khơi lại dòng thương cảm
Hận lỗi cung đàn để mất duyên

Mảnh mai một đoá hoa tim vỡ
Như những cuộc tình tiếc ngẩn ngơ
Lần lưã qua đi mùi cỏ uá
Vườn Thanh xơ xác chẳng nên chờ

Thôi thúc lòng tôi phải viết ra
Như tôi lỗi hẹn mối tình xưa
Hãy quên đi nhé thương và nhớ
Đừng khóc thở than với cả thơ

Khắc khoải canh khuya Cuốc gọi hè
Giọng buồn thê thảm để ai nghe
Bên song cưả sổ trăng nhìn lén
Thiếu phụ cô đơn lại não nề

Thôi thế thì thôi đã hết rồi
Cánh hoa tim ấy đã tàn phai
Tiếc chi một mảnh tình xuân héo
Khổ lụy thương đau nặng gánh đời !

15.2.2010  Lu Hà





Thương Cánh Hoa Tim
hoạ Hai Sắc Hoa TiGon cuả T.T.Kh

Nhớ muà năm ngoái đoá TiGon
Thoang thoảng hương bay gợi nỗi buồn
Tôi thấy lòng mình tê tái quá
Ngậm ngùi thương mãi buổi hoàng hôn

Thuở đó ngày xưa dưới nắng hồng
Rì rào gió thoảng lót bờ phong
Ngây thơ tôi vẫn tin đời đẹp
Muôn cánh hoa tim chẳng biến lòng.

Tôi biết làm sao được hở trời !
Người đi biền biệt áng mây trôi
Đường xa vút bóng mờ sương thẳm
Để lại vườn tình hoa lá rơi !

Người vẫn thường hay đứng ngắm tôi
Mê say nét bút vẽ hoa cười
Chân dung vương vấn hồn thi sĩ
Mái tóc mây bay sợi rối bời .

Thơ thẩn chiều nay lại nhớ người
Một muà hoa trắng cuả xa xôi
TiGon lả tả rèm buông phủ
Lạnh lẽo đèn khuya lệ nến rời !

Một bước chân đi phận lỡ làng
Dưới dàn thiên lý khóc thương tang
Ngoài kia sương muối rơi nhiều lắm
Ai biết đời tôi chịu dở dang ?

Pháo nổ hoàng hôn ngớ ngẩn thu
Cuộc đời như thể giấc chiêm bao
Người đi xa lắm tôi buồn nhớ
Áo trắng cô dâu gió lững lờ…

Tôi nhớ thương ai hận một đời
Buồng không lạnh ngắt chỉ mình tôi
Chồng tôi năm tháng sao hờ hững
Cỏ uá cành khô cách biệt rồi…!

Eỏ lả lược gương trống trải nhà
Buồn xem tiểu thuyết đoá hoa xưa
Có ai viết cánh hoa tim vỡ
Như thể lòng tôi tuyết trắng pha

Tôi vẫn không quên tiếng thở dài
Ngày xưa người đã nhắc cho tôi
Tình ta như cánh hoa tim vỡ
Anh sợ đời ta cũng thế thôi.

Tôi nhớ canh khuya tiếng gọi đò
Bên bờ sông vắng lá vàng thu
Đường phong xa thẳm mù sương cát
Dấu bóng người xưa vẫn nhạt nhoà

Sau trước thì tôi đã lấy chồng
Ngàn thu buồn lắm bóng tà dương
Hoàng hôn phủ xuống đời tôi khổ
Người ở phương xa có tủi lòng ?

15.2.2010 Lu Hà









Tôi  Khổ Thế Này
hoạ bài thơ cuối cùng cuả T.T.Kh

Thu đến, xuân đi, tháng lại qua
Mấy muà băng giá hẹn thương đau
Ba năm dồn lại vuơng sầu tủi
Em vẫn âm thầm nhắc lại đâu ?

Thôi nhé anh ơi, ngậm đắng cay
Càng thương càng nhớ hận chia ly
Vườn Thanh gió chướng TiGon nát
Ai viết thành thơ sự đã rồi ?…

Tháng lại ngày qua một nỗi niềm
Muà đông băng giá cõi lòng em
Bài thơ chan chưá ba người đọc
Đan áo cho chồng thiên hạ xem …

Là khổ đời nhau anh biết không
Ngàn năm lễ giáo có khoan dung
Thương đau rỏ giọt tàn canh lệ
Leo lắt đèn khuya điệu não nùng

Rầu rĩ canh dư một cảnh tình
Bài thơ ưá máu khóc điêu linh
Thuyền em thăm ván còn quay lại
Đổi lấy hư vinh chỉ một mình…

Oán trách làm chi một cuộc đời
Từng đêm giông bão cánh hoa rơi
Buồng the quanh quẩn hồn tê dại
Thương khóc người ta chẳng giữ lời !

Tôi giận hờn anh nỗi đắm say
Mỗi dòng mỗi chữ viết sao đây
Tâm hồn tù túng buồn thê thảm
Tôi nhớ từng đêm nỗi oán dày

Héo hắt  tàn canh chẳng được yên
Ngoài trời mưa gió cánh hoa chen
Thương anh lầm lũi phương trời thẳm
Khổ aỉ trùng dương tủi lụy phiền

Anh ở phương nào có nhớ nhung
Lòng còn thổn thức nghẹn ngào thương
Tuổi thơ non dại đâu còn nưã
Thoang thoảng tình em lạnh giá hương

Đông đến thu tàn trăng mờ soi
Thương anh sao nỡ trách không thôi
Mưa lòng rầu rĩ theo năm tháng
Trời hỡi, sao tôi khổ thế này?

16.2.2010 Lu Hà



Tiếng Lòng
chuyển thể từ thơ lục bát cuả Thâm Tâm

Rượu cứ rót say xưa tàn cuộc
Các anh ơi, hãy chuốc thật say
Ngẫm đời mà thấy đắng cay
Người yêu đi mất đêm nay mộng tàn

Hãy tắt nốt cung đàn lạc điệu
Giọng nỉ non ảo não mưa rơi
Trăng tàn sương rỏ trần ai
Mây mờ che khuất đường đi lối về

Thơ tôi viết hồn mê lạc nẻo
Thuyền tình tôi bạc bẽo xa khơi
Trả lời người đã phụ tôi
Đêm trưòng mộng tưởng rằng ai là chồng….

Sáng tỉnh dậy bàng hoàng buồn bã
Giưã cáng đồng hoang dã thời gian
Còn ai nâng giấc khóc than
Lá vàng rơi rụng chiều tàn rỗng không

Tiếng xe nghiến bụi hồng gió thảm
Chim thì thào ảm đạm muà thu
Nàng đi trong cõi sương mờ
Phố phường xác pháo nhuộm màu xác xơ

Tiếng xe chạy bơ vơ trần thế
Lối vu quy nhạt nhẽo người ơi!
Thương chàng lầm lũi đêm nay
Canh khuya bóng lẻ sầu cay một mình…

Chốn lầu ngọc buông mành trướng rủ
Phút đê mê rượu ngọt bờ môi
Một thời dĩ vãng xa xôi
Có người nghệ sĩ lẻ loi hận tình

Chốn hoang vu trời xanh mây ảo
Hồn bơ vơ lầm lỡ đi đâu ?
Cung đàn nưả đoạn đường tơ
Duyên tình đã bén cánh hoa lại rời….

Còn gì nưã Khánh ơi, đã hết
Lòng cuả anh em biết năm xưa
Bọt bèo trôi kiếp phù du
Hồn anh đã chết lánh xa cuộc đời…

Em quên mất đường bay nẻo lại
Cánh chim xưa lạc lối trăng mờ
Chồng con đoàn tụ từng giờ
Gia đình yên ấm mong chờ gì ai ?

Đừng ong bướm ngày mai lần lưã
Lá thơ tình giang giở chưa xong
Muà đông đan áo cho chồng
Mím môi vá lại vết thương lại lành

Bao kỷ niệm sầu canh đêm trái
Giọt mưa rơi bấu viú nguồn cơn
Người ta đan mới tơ duyên
Giữ lòng chung thủy cúng hồn cho cha…

Đừng nhắc lại càng sầu thêm tủi
Phận đời anh phải chiụ phong ba
Giang hồ sóng gió ta bà
Mong em giữ trọn đoá hoa thuở nào…

Em nhớ nhé muà thu trăng sáng
Đợi muà sau lóng lánh ngàn sao
Ti Gon nhuộm máu năm nào
Tâm hồn nghệ sĩ nhạt nhoà nổi trôi

Trái tim nấc ngậm ngùi chiến bại
Chốn trường tình trơ trọi than ôi!
Vui lên hỡi các anh ơi !
Thuyền tình bể ái rượu say lệ tràn…

11.3.2010 Lu Hà





Tiễn Bạn Lên Đường Tòng Chinh
cảm tác theo ý thơ cuả Thâm Tâm

Đưa tiễn bạn lòng buồn vời vợi
Tôi có nghe sóng dội trong lòng
Hoàng hôn rỏ giọt sương trong
Thách ghềnh mây phủ bước đường trần ai

Bụi hồng trần người đi kẻo mỏi
Xa gia đình lầm lũi dửng dưng
Không sông thiếu bóng trăng suông
Nỉ non hò hẹn lỡ làng tuổi xuân

Dáng côi cút trên con đường nhỏ
Dặm nẻo xa ấp ủ chinh nhân
Quyết nuôi chí lớn phong trần
Thương người Li Khách dấn thân hiểm nghèo

Mẹ ở lại ba thu mòn mỏi
Chẳng an tâm còm cõi chờ mong
Hoa sen nở rộ ao làng
Khuyên em hai chị tuôn dòng lệ rơi !

Chiều hôm trước tỉ tê trò chuyện
Nhắn nhủ hoài căn dặn thiết tha
Sáng nay trời chưả vào thu
Em trai mắt biếc nghẹn ngào khăn tay

Em bé nhỏ chia ly bịn rịn
Đi thật rồi biết đến khi nao
Bao giờ anh trở lại nhà
Mẹ thà như chiếc lá đa cuối muà

Khăn tay ướt đầm đià rỏ lệ
Chị thì coi hạt bụi mù xa
Em cay giọt rượu la đà
Đời say thì mấy muà thu lá vàng

Gió heo hút nưả vầng trăng tỏ
Mây thu về bóng đổ thềm vương
Ngậm ngùi Li Khách khóc thương
Tiếng đời xô động chiến trường gọi Anh !

16.2.2010 Lu Hà




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét