Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2015

Thơ Tình Chùm 191




Lá Thư Tuyệt Vọng
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Bài Thơ Tình Dang Dở

Nơi viễn xứ thơ tình em viết
Chiều vào xuân thắm thiết hồn xưa
Gió đông lạnh lẽo u sầu
Ngỡ ngàng tơ tưởng chân cầu lá bay...


Đêm trở giấc vơi đầy non nỉ
Thời gian trôi tê tái làm sao
Lẻ loi ôm gối mộng chờ
Bướm say mật ngọt nhụy đào lâng lâng...

Chợt tỉnh giấc bàng hoàng ngơ ngác
Giọt mưa rơi tan nát lòng em
Chập chờn hư ảo nỗi niềm
Toàn thân run rẩy màn đêm u buồn

Thơ em viết trong cơn tuyệt vọng
Đời tha hương biển động sóng cồn
Lang thang giọt lệ trào tuôn
Nhìn conh chim nhạn mỏi mòn bay xa...

Hồn cố quận chân cầu bến đợi
Chuyến đò xưa chấp chới sang ngang
Tình ta duyên đã lỡ làng
Đá vàng một thuở dở dang u hoài

Anh có biết thơ này dang dở
Khắc trong tim đày đoạ lòng em
Xung quanh vắng vẻ êm đềm
Côn trùng rên rỉ màn đêm mịt mù...

16.1.2012 Lu Hà



Thi Đường Mênh Mông Quá
tặng nữ sĩ Thi Nguyên

Ngó mắt trông ra thấy chúng vui
Thi nguyên cũng góp ý đôi lời
Thân này ví đổi làm trai được
Bảng nhãn thám hoa lấy thử coi

Cũng thơ cũng phú cũng như ai
Dám hỏi cô nàng đã mấy mươi?
Tuổi trẻ hăng say vào cưả Khổng
Sân Trình mấy kẻ được như Thi?

Thắt lưng giải yếm vội sang sông
Biển nước Na Uy phận tuyết bông
Lý Mạc Sầu xưa đâu dám sánh
Đồ non gai góc đoá hồng nhung

Sen vàng xuân nở đằm hương nhụy
Ong bướm dập dìu đoá mộng mơ
Kià ai thơ thẩn bên bờ vắng
Có phải Lu Hà bí tứ thơ?

Luật đường thi sĩ mênh mông quá
Bể học vô cùng hỏi Nguyễn Du
Con cháu chắp tay xin vái cụ
Độc thanh du ký gió vi vu...

16.1.2012 Lu Hà



Bức Thư Xuân Dang Dở
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Bài Thơ Tình Dang Dở

Hôm nay em viết bài thơ
Mây vần trăng khuyết ai ngờ được đâu
Ở nơi viễn xứ giưã muà
Gió đông lạnh buốt cỏ rầu héo hon...

Xuân về nức nở thêm buồn
Quờ tay gối mộng nguồn cơn tủi sầu
Trong mơ anh hẹn bên cầu
Hương say mật ngọt đẫm câu chân tình...

Bàng hoàng chợt tỉnh thương mình
Vỡ tan từng mảnh ảo hình hư vô
Toàn thân run rẩy mơ hồ
Màn đêm mực nhuộm mịt mờ sương rơi...

Hồn đau cách biệt xa xôi
Quê người ảm đạm tả tơi độc hành
Mỏi mòn đôi mắt nhớ anh
Chân không đứng vững trời xanh u hoài...

Em bơi ngược lại dòng đời
Chân mây góc biển lạc nơi cuối trời
Lẽ nào anh lại buông xuôi
Để em ngụp lặn chơi vơi vì tình

Bài thơ em viết cho anh
Nưả đời vương vấn đầu xanh uá tàn
Xôn xao thiên hạ mừng xuân
Mà sao em vẫn thở than canh dài....?

16.1.2012  Lu Hà




 Xa Em Trời Đất Buồn
chuyển thể thơ Mai Hoài Thu: Mai Tôi Xa Em

Mai này tôi có xa em
Trời không đổ nắng mưa thềm hồn say
Tinh cầu giá lạnh lắm thay
Gió buồn thơ thẩn mây bay chập chờn

Thuyền trôi theo sóng dập dờn
Biển thầm réo gọi hoàng hôn buông sầu
Thủy triều con nước xôn xao
Nằm ngoan cát trắng bên bờ trăng lên

Hải âu thăm thẳm hồn nhiên
Lá vàng héo uá thuyền quyên đợm màu
Chim non nhảy nhót bốn muà
Trái tim băng giá mái đầu quạnh hiu

Hồn thơ chết lạnh buồn thiu
Mây đen tăm tối những chiều gió mưa
Không gian tràn ngập u sầu
Cuộc đời giông bão bể dâu dặm trường

Nỡ nào ngăn cách trùng dương
Canh khuya vắng vẻ phòng không não nùng
Dế giun đàn hạc côn trùng
Tái tê cây cỏ còn vương bến nào...!!!

15.1.2012 Lu Hà



Thu Nghèo Quá

Thấy Thu nghèo quá anh thương
Mặc quần rách gối thê lương thế này
Thi nhân bao nỗi đắng cay
Nỗi đau thế sự vơi đầy thế nhân
Bạn bè kẻ tốt người gian
Gạ tình moi bạc vô luân phũ phàng
Mẹ con dồn bước đường cùng
Đói ăn thiếu mặc canh trường thở than
Mất tiêu cả mấy chục ngàn
Tính theo tiền Mỹ khó khăn chất chồng
Ngân hàng lời lãi bất công
Nai lưng em trả má hồng phôi phai
Khổ đau trong cõi trần ai
Nào thơ nào nhạc canh dài mưa rơi
Gớm cho một lũ đười ươi
Lưu manh trộm cắp hại người hiền lương
Vịt vờ văn sĩ cố hương
Lại còn hải ngoại dở ông dở thằng
Mong Thu sáng suốt mọi đằng
Đấu tranh đòi lại công bằng cho em

Chú thích: Quần bò rách gối là cái kiểu dáng hiện đại model hiện nay.
Nhưng trường hợp cuả Thu tôi lại thấy một nỗi cảm thương xót xa


16.1.2012 Lu Hà

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét