Cung Đàn Dìu Dặt Bến Xưa
Cung đàn dìu dặt bến xưa
Có cô tiên nữ như vừa tắm trăng
Làn da trắng nõn mịn màng
Họ hàng bông bống bồng bang xem nàng...
Heo may gió thoảng mênh mang
Ai hay cát sĩ dịu dàng thiết tha
Hỏi rằng cô chán cung nga
Ngán anh chàng cuội gốc đa mà buồn?
Mặc cho sương gió mưa nguồn
Dong chơi thuê thỏa mộng hồn giai nhân
Qui Nhơn Bình Định cũng gần
Cờ vây điểm nước nồng nàn nối thơ
Quỳnh hương chắc hẳn đang chờ
Trăng lên hoa nở hững hờ nỡ sao
Nghe lời cầu thỉnh ngọt ngào
Ôm đàn theo bước nôn nao má đào
Lam Kiều chày ngọc thanh tao
Vân Anh mới chịu bướm chào xuân thưa
Lả lơi cành liễu lá dừa
Sương rơi lã chã cũng thừa đắm say
Dạ lang hoài cổ xưa nay
Xót xa trần thế đắng cay muộn sầu
Sáu dây thánh thót sa châu
Khúc trong như hạc giang đầu nỉ non!
cảm xúc tấm ảnh họa sĩ Trần Thuận ôm đàn ghi ta
30.10.2014 Lu Hà
Kỷ Niệm Xa Xưa
viết tặng nữ thi sĩ Thi Nguyên
Ai hay như thể mẹ hiền
Của ta từ thuở thuyền quyên má hồng
Một sương hai nắng trên đồng
Vườn rau chuối mía lợn chuồng gà sân
Bây giờ cát bụi hương trần
Phiêu diêu bốn bể tần ngần gió mưa
Canh khuya gió gọi song thưa
Bao năm ly biệt con chưa về nhà?
Xót xa kìa dải ngân hà
Trùng dương cách trở cây đa gốc hòe
Con chim chèo bẻo chích chòe
Mắt nai lay láy nhạt nhòe giống ai?
Thi Nguyên thục nữ liễu đài
Tóc xanh mươn mướt nét ngài nở nang
Con xin gọi mẹ là nàng
Hoa xinh lá thắm dịu dàng khói lam
Mẫu thân cần mẫn chăm làm
Nhà tranh giột mái mẹ nằm hứng mưa
Văn thơ đàn hát chẳng vừa
Như hình với bóng xa xưa ngậm ngùi...!
29.10.2014 Lu Hà
Lệ Rơi Bóng Hình
thơ đối đáp Thi Nguyên và Lu Hà
Trích:“ Tổ tiên muội khắp năm châu.
Nghìn muôn kiếp trước, nơi đâu có người.
Duyên chi lai giống nu cười
Vô duyên muội giống, 80 cụ già.!
Bàn thờ, huynh cứ thờ bà.
Còn hình của muội, xin tha, chưa cần... !“
Dám đâu xập xí xập ngầu
Nhìn gà hóa cuốc làm sầu Thi Nguyên
Mấy khi thục nữ thuyền quyên
Họa thơ đối ý thôi miên thiên hà
Quảng Hàn cành quế lá đa
Cuội – Nga dan díu mượt mà gió trăng
Trăm năm sợi chỉ xích thằng
Ô hay hạ giới thiếp chàng ngẩn ngơ
Trúc mai xao xuyến ai ngờ
Trữ La suối mát lờ đờ trầm ngư
Tần ngần có kẻ tương tư
Ngắm hai bức ảnh như từ ngàn xưa
Chập chờn hư ảo gió mưa
Thuyền về Kinh Bắc say chưa bến tình
Muội rằng: Có khắp hành tinh
Thì huynh tiên tổ anh linh sáng ngời
Nghĩa tình ta gửi muôn nơi
Ngàn năm lưu luyến lệ rơi bóng hình
Trong tim ôm ấp cô mình
Chầu văn quan họ rung rinh trái đào
Vườn hoa ong bướm dạt dào
Đoan Hùng Bố Hạ ngọt ngào láng lai
Bưởi cam lìm lịm trần ai
Ta về Nam Bộ u hoài dạ lang!
30.10.2014 Lu Hà
Ta Thấy Ngọc Nhi
Đêm về lại thấy Ngọc Nhi
Hỉ nhi khổng tước thầm thì cùng ta
Bồng lai tiên cảnh Lu Hà
Ngân hà nhấp nháy Hằng Nga thẹn thùng
Văn thơ lai láng trập trùng
Từng cơn sóng vổ bập bùng lửa thiêu
Hoàng hôn phong cảnh hoang liêu
Thướt tha yểu điệu mĩ miều huyền trang
Lờ mờ mây trắng sương trăng
Bóng cô thục nữ rõ ràng chẳng sai
Mắt xanh tô điểm nét ngài
Trên trang phây búc gót hài nguyệt hoa
Bàn dân mấy kẻ chan hòa
Nỗi niềm thổn thức nhạt nhòa nước non
Nghẹn lòng dân tộc héo hon
Giang san chìm đắm sói mòn ruột gan
Trái tim ấm áp vô vàn
Hàn huyên tâm sự non ngàn bể dâu
Mong cô xin chớ buồn rầu
Quản chi giông bão cơ cầu thị phi
chia sẻ tâm trạng cùng Nguyễn Ngọc Nhi khi vào
Facebook
31.10.2014 Lu Hà
Thủy Mạc Phong Vân
tặng nữ hoạ sĩ Trần Thuận
Ai hay thiếu phụ say xưa
Nghe thơ ẻo lả như chưa lấy chồng
Kiêu sa dải yếm khăn hồng
Nguyễn Du nhỏ giọt hòa sông Tiền Đường
Thúy Kiểu thăm thẳm trùng dương
Tinh cầu nửa trái vấn vương u hoài
Thanh tao cành liễu chương đài
Nỉ non chan chứa canh dài mưa ngâu
Điệp hồ bến bãi nương dâu
Kim ô ríu rít bắc cầu tương tư
Non xanh cẩm tú in từ
Trái tim trúc mạc ư hừ bút lông
Mộng hồn hạc trắng gió đông
Hoa vân phác thảo mặn nồng ái ân
Cảo thơm bát ngát phong tần
Uốn quanh dòng suối bần thần mỹ nhân!
Phong vân ánh nguyệt Chiêu Quân
Hoàng Hà tuyết hận thế nhân ngậm hờn
Nghìn năm
réo rắc cung đờn
Lá thu xào xạc chập chờn bướm ong!
31.10.2014 Lu Hà
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét